Chương Trước/48Chương Sau

Yêu Cậu Bạn Thân

Chương 8

Buổi sáng cuối thu, bầu trời trong xanh, từng cơn gió nhẹ nhàng thổi qua khe lá. Mặt trời buổi sáng cũng không quá chói chang mà dịu nhẹ.

Trong khu công viên rộng lớn, tiếng người chen chúc nhau, tiếng bước chân chen lấn cùng mùi mồ hôi, mùi nước hoa nồng nặc hay mùi cơ thể. Tất cả mọi thứ đều lấn áp đi cái đẹp của buổi sáng mà tạo thành những cảm giác khó chịu.

Mọi thứ chỉ để chen lấn mua tấm vé miễn phí được tặng thêm quà là những thứ vô cùng đẹp và hấp dẫn.

Mang trên người bộ đồ kì dị, cô gái đứng trên cao với khuôn mặt đỏ bừng đang quay vào trong khán Đài tìm sự giúp đỡ, thông cảm và cầu cứu!

Từ trong chiếc loa lớn, vang ra một giọng nói trầm, nhưng toát ra sự lạnh lẽo, đáng sợ…đối với cô gái đứng kia:

-Bắt đầu!

Quỳnh Lam, lần này thì cho cô biết cảm giác mất mặt là như thế nào. Sao cô lại dám cắn Nhật Minh và cấm cậu nhìn mặt cô chứ?

Mặt Quỳnh Lam giờ đã đỏ cực độ, thật sự rất rất hối hận khi động tới Nhật Minh.

Ánh mắt tiếp tục đưa vào khán đài, hướng về cái người kia, đang ngồi trên chiếc ghế salon, đôi chân dài vắt chéo, thoải mái nhâm nhi chiếc cốc cafe, mà Quỳnh Lam cũng chẳng biết ngọt hay đắng!

Nhếch mép trước khuôn mặt của Quỳnh Lam, cô là sai trước, lần này thì Nhật Minh không thể châm trước, nếu cô không làm, tất nhiên, cậu biết điểm yếu của cô!

Quay mặt ra nhìn hàng người phía dưới, cô thật sự còn chẳng biết làm gì nữa…

Bên dưới đã bàn tán xì xào, những câu hỏi to nhỏ đã vang lên, hầu như, tất cả cùng thắc mắc tại sao mà vẫn chưa bắt đầu!

Khuôn mặt Quỳnh Lam đã trắng xanh, cô tự nhiên lại cảm thấy xấu hổ và sợ hãi khi ở nơi này. Việt Nam quá nhiều thứ khiến cô sợ hãi!

Cô tại sao phải làm chứ? Cô tại sao lúc nào cũng phải có Nhật Minh chứ? Cô tại sao lúc nào cũng Nhật Minh chứ? Hàng loạt thứ câu hỏi được đưa ra trong đầu Quỳnh Lam, chính cô còn chẳng biết những giọt nước mặt đã chảy dài trên gò má.

Chạy, chạy như bay xuống khỏi sân khấu rộng lớn, chạy qua cả hàng trăm người, Quỳnh Lam cần phải suy nghĩ lại tất cả những thứ mà cô đã làm. Có phải, cô đã quá trẻ con?

Mệt mỏi, chẳng biết đi đâu, mọi thứ xung quanh đều là tiếng xe ồn ào, không khí trở nên ngột ngạt. Quỳnh Lam ghét cảm giác này, cô đơn vô cùng!

Chạy, chạy nhanh và tìm vào những góc khuất nhất, Quỳnh Lam muốn được yên tĩnh nghĩ lại, cô đã chẳng còn nhỏ nữa rồi!

Ngồi trên bãi cát nhỏ, dựa lưng vào tường của một ngôi nhà bên cạnh, Quỳnh Lam đã khóc, khóc rất nhiều!

——-

Giật mình khi thấy Quỳnh Lam chạy đi, Nhật Monh không thể nghĩ ra cô nhóc này càng ngày càng bướng bỉnh, nhưng trong lòng lo lắng vô cùng, cậu đã chạy theo, nhưng vừa ra khỏi khán đài, hàng loạt tiếng hét vang lên, những tiếng hét chơi tai!

-Aaaaa! JK kìa!

-AAA! Anh ấy đẹp trai quá!

-Tôi chết mất thôi!

Nói chung, muốn đi qua được chỗ này, Nhật Minh chắc chắn mất rất nhiều thời gian.

Bực mình quá, không biết cô nhóc kia đang ở đâu?

Liếc mắt nhìn quản gia, tất cả đều bắt đầu đi tìm, nhưng mà thời gian từ lúc Quỳnh Lam chạy đã trôi qua khá lâu, chẳng còn tìm được kịp.

Khuôn mặt của Nhật Minh lạnh lẽo vô cùng. Mặc dù chẳng ai biết được cậu đang lo lắng thế nào.

Nhật Minh đã bảo quản gia đi tìm khắp nơi, thậm chí còn doạ nếu không tìm được sẽ không yên với cậu, nhưng tất cả đều không có tác dụng!

Nhật Minh đang lo sợ vô cùng, chưa bao giờ Quỳnh Lam làm như vậy, cậu vô cùng hối hận vì đã bắt Quỳnh Lam làm như vậy!

———

Quỳnh Lam đang làm thủ tục để sang Pháp với bố mẹ nuôi. Cô cần thời gian để suy nghĩ về Nhật Minh!

Bước lên máy bay, không quên gửi một tin nhắn cho Nhật Minh:

“Tới khi nào chơi chán, tớ sẽ về!”

Tất nhiên, gia đình Quỳnh Lam đủ giàu để làm ra một vé máy bay mang tên giả, thông tin giả!

Nhật Minh, lần này thì tạm xa cậu một thời gian vậy!

Buổi chiều thu se lạnh, trên sân bay đông người của thành phố hoa lệ Paris, cô gái mặc quần bò bụi, rách tứ tung, kết hợp cùng chiếc áo rộng có hình angry birds, khuôn mặt trắng hồng cùng búi tóc cao. Trông cô thật giống một dân chơi bụi thực thụ.

Kéo chiếc vali bò cũng rách tứ tung, cô gái hướng nơi cửa bước đến!

Oa, đã gần một năm rồi,cái thứ cao lớn kia vẫn đứng đó, thật đẹp. Nhớ Paris biết bao, cả bạn bè cô nữa, lần này đến đây, không chỉ để suy nghĩ mà còn phải ăn chơi nữa.

Bắt chiếc taxi đến nơi mà cô đã rất nhớ, tuổi thơ của cô cũng ở đây. Nói tiếng Pháp một cách lưu loát, như thể đây là tiếng mẹ đẻ của cô vậy.

Ngồi trên chiếc taxi,mông lung đôi mắt hướng ra ngoài, mọi thứ vẫn vậy, chẳng thay đổi nhiều, cô còn nhìn thấy cả cửa hàng KFC kìa, ôi bigmax, cô nhớ cái hương vị đó.

Kéo cửa kính xuống quá nửa, cô tận hưởng làm gió lành lạnh mùa thu nước Pháp.

Bước xuống xe, ngôi nhà mà bố mẹ nuôi cô đã mua lúc cô lên lớp 1, ngôi nhà cô đã ở đến hơn 15 năm!

Nó, khá là to và đẹp!

Hồi hộp thật đấy, bố mẹ nuôi vẫn chưa biết cô sang, vì cô chẳng nói với ai kể cả mẹ Ly và bố Quân , tự đi làm vé và lấy giấy tờ giả, thông tin cá nhân của cô đến người làm vé hay chủ hãng máy bay đó cũng chẳng thể biết. Và tất nhiên, mất công sức như vậy cũng có lý do, rất đơn giản, Nhật Minh không thể tìm thấy cô ít nhất là trong hai ngày, vậy thì chắc chắn trong hai ngày này cô phải suy nghĩ thật kĩ.

Chuông cửa vang lên, Quỳnh Lam tiện tay che luôn cái máy theo dõi bên ngoài cửa.

Giọng mẹ vang lên, ấm lạ thường, cô và mẹ bố mẹ nuôi cũng ở cùng với bố Quân và mẹ Ly mặc dù năm lớp một bố mẹ nuôi mới mua căn nhà này chung với bố Quân và mẹ Ly nên tình cảm cô dành cho họ cũng như cho bố Quân và mẹ Ly vậy!

Mặc kệ cho mẹ hỏi đến khản cổ, cô cũng chỉ cố gắng nói bằng cái giọng ồm ồm bằng tiếng Việt:

- Tôi là nhân viên chuyển quà từ Việt Nam đến, máy theo dõi nhà chị có vấn đề rồi!

-Vậy sao? Ai gửi quà tới cho tôi?

-Trần Quỳnh Lam!

Mẹ khẽ kêu lên một tiếng:

-Quỳnh Lam!

Chạy nhanh ra cửa, mẹ luôn miệng nói:

- Đợi tôi, đợi tôi chút!

Cánh cửa trắng vừa mở, Quỳnh Lam đột nhiên nhảy ra từ bên cạnh làm mẹ giật mình!

Ngoảnh mặt lại, mẹ giật mình một lần nữa, đây chẳng phải là Quỳnh Lam của bà sao? Quỳnh Lam bà luôn nhớ sao?

-Quỳnh Lam!

- Con bé này, sao con lại ở đây?

- Con nhớ mẹ mà!

Quỳnh Lam nhõng nhẽo, cô vô cùng yêu quý mẹ nuôi!

- Nhớ gì mà nhớ, đi mà có thèm gọi điện về cho mẹ đâu?

-Con bận mà!

-Con tới đây với ai? Bố mẹ con đâu?

-Con tới một mình!

- Thế Nhật Minh không tới cùng con sao?

Quỳnh Lam chẳng biết trả lời thế nào đành lảng sang chuyện khác:

-Haizz, con đói quá mà mẹ cứ hỏi nhiều!

Bước chân vào nhà, mọi thứ vẫn như cũ, tất cả đối với Quỳnh Lam đều quá quen thuộc. Cô đã nhớ chúng biết bao!

-Bố Hoàng đâu rồi mẹ?

-Bố con vẫn còn ở công ty, chưa về!

Quay sang mẹ làm vẻ mặt nũng nịu, Quỳnh Lam chu chu đôi môi hồng hồng lên:

-Mẹ Ngọc, con thèm ăn trứng cuộn!

Mẹ Ngọc lấy tay dí vào trán Quỳnh Lam, giọng bà luôn luôn ấm áp ít nhất là đối với Quỳnh Lam!

-Thôi thôi đi cô, người thì bẩn, tắm thì không tắm đã đòi ăn à?

Cười cười hí hửng, thảo nào tắm xong mẹ Ngọc chẳng làm trứng cuộn cho cô ăn?

-Hì, à! Phòng tắm của con chưa có ai vào tắm đấy chứ?

-Phòng tắm nhỏ tí tí bằng con kiến thế thì ai mà tắm?

Bĩu bĩu chiếc môi bên dưới, Quỳnh Lam vờ giận:

-Mẹ, mẹ sao nói thế?

-Thôi, lên tắm đi, mẹ đứng đây còn ngửi thấy mùi hôi của con rồi!

-Mẹ lúc nào cũng thế thôi!

-À, sang tới nơi rồi thì gọi điện về cho mẹ con đi khỏi lo!

Giật mình, mẹ Ngọc quên chưa nhắc Quỳnh Lam gọi điện, cô nhóc này dù lớn nhưng đối với bà vẫn luôn là trẻ con!

-Mẹ còn chẳng phải là mẹ sao?

Lườm yêu Quỳnh Lam, mẹ Ngọc lại dịu dàng nói:

-Con nịnh ngày càng giỏi đấy, hay con lên tắm đi, để mẹ gọi điện cho!

Đứng thẳng dậy, Quỳnh Lam lấy tay kéo mẹ Ngọc lại:

-Mẹ, mẹ, mẹ đừng gọi, con bảo mẹ con là con sang Anh học rồi, mẹ con còn nhiều việc lắm, mà mẹ cũng cố gắng giấu chuyện con sang đây được không?

Nhìn Quỳnh Lam nghi ngờ, con bé này càng ngày càng muốn để bà lo lắng hơn nha.

-Có chuyện gì sao?

-Mẹ, tối đi ngủ con sẽ kể cho mẹ nghe!

-Được rồi, được rồi, đi tắm đi nào!

Mẹ Ngọc đẩy Quỳnh Lam lên cầu thang.

-Tắm nhanh rồi mẹ làm cho!

Xách đồ lý lên phòng cũ, Quỳnh Lam cũng chắc chắn, căn phòng của mình vẫn như cũ mà, cô yêu mẹ lắm!

Bước vào phòng, căn phòng này chắc mẹ vẫn dọn thường xuyên vì nó quá sạch sẽ và ngăn nắp, có khi còn sạch hơn lúc cô vẫn dùng!

Cái mùi kẹo dâu vẫn phảng phất quanh đây, mùi thơm lạ lắm, ngoài Nhật Minh và Quỳnh Lam ra, cũng chẳng có ai cảm nhận được.

Vứt vali trên giường, Quỳnh Lam cũng chỉ chọn đúng bộ quần áo ngủ thoải mái hình mèo kitty rộng thùng thình rồi bước vào nhà tắm nhỏ, trang trí rất ngộ nghĩnh.

Xả nước tắm, Quỳnh Lam muốn ngâm mình một chút, trong lúc đợi cho nước đầy bồn tắm, Quỳnh Lam ngồi lên tủ đựng đồ chơi fruit ninja. Trò này Quỳnh Lam chơi giỏi lắm, cô chơi không biết chán, mặc dù có lần Nhật Minh đã cướp điện thoại không cho Quỳnh Lam chơi vì lý do cô bỏ mặc cậu đi chơi với cái trò chém quả vớ vẩn!

Vừa chơi, vừa khịt mũi hít hương thơm mát mát từ muối biển Quỳnh Lam đã thả vào bồn tắm!

Paris, Quỳnh Lam đã đến rồi đây!
Chương Trước/48Chương Sau

Theo Dõi