Trong những ngày tháng cũ, giữa chốn kinh thành đầy rẫy những toan tính và phù hoa, câu chuyện Hội Mã Cầu Năm Ấy đã mở ra như một nốt trầm đau đớn trong lòng người thiếu nữ. Nhân vật chính của chúng ta vốn dĩ là người chịu đựng những vết thương thầm lặng, từ tâm hồn cho đến thể xác. Mọi bi kịch bắt đầu từ một trận đấu mã cầu náo nhiệt, nơi mà người nam tử nàng dành trọn niềm tin – Chu Hoài – đã chẳng ngần ngại dùng gậy đánh gãy chân nàng chỉ để lấy lòng ái nữ của ân sư.
Mâu thuẫn lên đến đỉnh điểm khi Chu Hoài trở về, mang theo hơi lạnh của gió sương cùng lời thề non hẹn biển về việc chăm sóc người con gái khác thay cho ân sư quá cố. Hắn thản nhiên phủ nhận mối quan hệ nam nữ, xem sự hy sinh của nàng như lẽ đương nhiên. Thế nhưng, kẻ đứng trên cao đó không hề hay biết rằng, ngay khoảnh khắc nàng được khiêng về phủ trong cơn đau thấu xương, nàng đã lặng lẽ đưa ra quyết định thay đổi cả cuộc đời mình. Thay vì oán trách hay níu kéo, nàng chọn cách rời xa hắn mãi mãi bằng lời hứa gả vào Phó gia. Liệu quyết định này sẽ dẫn lối nàng đến bến đỗ bình yên hay lại là một vực sâu khác đang chờ đợi phía trước?