Thiên kim thật sự mắc “hội chứng em bé”.
Ăn cơm phải dùng bát em bé, ngủ phải nằm nôi, ra ngoài nhất định phải ngồi xe đẩy.
Chưa dừng lại ở đó, cô ta còn sửa sang lại cả văn phòng luật của gia đình thành phong cách trẻ sơ sinh:
Trong căn-tin chỉ có cháo gạo và trái cây nghiền, ngay cả cà phê tiếp khách cũng bị thay bằng sữa bột pha tay:
“Người lớn bẩn lắm, phải dùng trái tim ngây thơ của trẻ con để thanh tẩy thế giới!”
Cha mẹ mang đầy áy náy nên hoàn toàn nghe theo lời cô ta, đến cả vị hôn phu của tôi cũng khuyên tôi:
“Lộ Lộ, em đã chiếm lấy cuộc đời cô ấy suốt hai mươi năm rồi, rộng lượng một chút thì sao?”
Ngày diễn ra phiên toà cuối cùng của vụ kiện quan trọng nhất công ty luật, cả phiên tòa đều phải chờ cô thiên kim ngủ dậy.
Sắc mặt thẩm phán đen lại, tôi đứng ra thay thế cô ta,
bằng một bài biện hộ xuất sắc không chỉ giúp khách hàng giữ lại ba trăm triệu, mà còn giành được vị trí đối tác cho chính mình.
Thiên kim thật sự mất mặt, sụp đổ chạy lên sân thượng uống rượu giải sầu, lỡ chân ngã xuống lầu ch e c.
Cha mẹ và vị hôn phu đem hết trách nhiệm đổ lên đầu tôi:
“Chuyện gì em cũng tranh với nó, cả vụ kiện dễ thắng thế này cũng không chịu nhường?”
Họ trói tôi vào ghế, mời đến những thân chủ từng thua dưới tay tôi, mỗi người một nhát dao, tôi ch e c trong căm hận.
Mở mắt ra lần nữa, tôi quay lại đúng ngày mà thiên kim chu môi đòi nhận vụ kiện đó.
Lần này, tôi xoay người bước vào văn phòng luật đối thủ:
“Một vụ kiện dễ thắng như vậy, tôi sẽ khiến các người thua tan tác.”