Tiệc Mừng Không Có Tôi
Full
2 lượt đọc·5 chương

Tiệc Mừng Không Có Tôi

Tác giả: Đang cập nhật
Trạng thái: Hoàn thành

Giới thiệu truyện

Mẹ chồng tổ chức tiệc nghỉ hưu nhưng lại cố tình không báo cho tôi biết. Tôi chẳng buồn chất vấn hay tranh cãi, chỉ lặng lẽ thu dọn hành lý, tự lái xe lên Tây Tạng suốt nửa tháng. Đến khi tôi quay về, cả nhà họ mới thật sự cuống cuồng. Ngày hôm đó, tiệc nghỉ hưu sáu mươi tuổi của mẹ chồng tôi, bà Trịnh Ngọc Mai, được tổ chức vô cùng linh đình. Khách khứa ngồi kín ba mươi bàn, quy mô còn lớn hơn cả hôn lễ của tôi và Chu Văn Bân năm xưa. Mở vòng bạn bè, đâu đâu cũng là ảnh chụp bữa tiệc. Từ chiếc ghế gỗ sang trọng dành cho nhân vật chính, tấm phông nền thêu chữ “Thọ” nổi bật cho đến từng bàn tiệc đông kín người, tất cả đều toát lên bầu không khí náo nhiệt. Trong vô số bức ảnh ấy, chỉ duy nhất không có bóng dáng tôi. Tôi, người đã làm dâu nhà họ Chu ba năm, quán xuyến đủ mọi việc lớn nhỏ trong gia đình, từ chuyện của người già đến việc của đám em út, lại giống như chưa từng tồn tại. Mãi đến gần mười giờ đêm, Chu Văn Bân mới trở về. Vừa bước vào cửa, mùi rượu và thức ăn trên người anh đã xộc vào không khí. Thấy tôi vẫn ngồi trên sofa, anh khựng lại một chút rồi gượng cười. “Em vẫn chưa ngủ à?” Tôi chỉ bình thản nhìn anh. Ánh mắt ấy khiến anh rõ ràng mất tự nhiên. Anh bước tới, ngồi xổm trước mặt tôi rồi nhẹ giọng giải thích: “Mẹ bảo dạo này em làm dự án bận quá, sợ em mệt nên dặn anh đừng gọi em đến, để em nghỉ ngơi ở nhà.” Nói xong, anh còn cố quan sát phản ứng của tôi. “Em xem, mẹ cũng là vì thương em thôi.” Tôi lặng lẽ nhìn người đàn ông đã từng khiến mình dành trọn tuổi trẻ để yêu. Bao năm qua, anh vẫn chẳng thay đổi. Đến cả nói dối cũng vụng về như trước. Điều duy nhất thay đổi là tôi không còn tin nữa. Tôi khẽ mỉm cười. “Vậy sao?” “Em hiểu rồi.” “Phiền anh gửi lời cảm ơn mẹ giúp em, chúc mọi người có một buổi tiệc thật vui.” Có lẽ chính sự bình tĩnh ấy khiến anh thở phào nhẹ nhõm. Trong suy nghĩ của anh, tôi vẫn sẽ giống như trước đây, nuốt hết mọi tủi thân vào lòng rồi coi như chưa có chuyện gì xảy ra. Anh cười lấy lòng: “Anh biết vợ anh hiểu chuyện nhất.” Vừa nói, anh vừa định đưa tay ôm tôi. Tôi khẽ nghiêng người tránh đi. “Để em vào xả nước tắm.” Tôi đứng dậy, giọng nói vẫn đều đều như không. Anh ngẩn người giây lát rồi thoải mái nằm xuống sofa, cầm điện thoại trả lời tin nhắn. Lúc đi ngang qua, tôi vô tình nhìn thấy chiếc iPad anh bỏ quên trên ghế. Màn hình liên tục sáng lên. Nhóm chat mang tên “Một nhà yêu thương nhau” vẫn đang nhắn tin không ngừng. Em trai chồng nhắn: “Anh xử lý ổn rồi chứ? Cô ta không làm ầm lên à? Đúng là anh có cách.” Ngay sau đó, mẹ chồng gửi một biểu tượng cười đắc ý rồi nói: “Đừng nhắc đến nó nữa. Hôm nay là ngày vui.” Em gái chồng cũng lập tức phụ họa: “Đúng vậy. Tiệc của mẹ mà có người ngoài như chị ta thì mất vui lắm. Anh giấu chị ta là đúng.” Tôi không cần nhìn tiếp cũng biết Chu Văn Bân sẽ trả lời thế nào. Chắc chắn chỉ là vài câu trấn an rằng mọi việc đã ổn. Khoảnh khắc ấy, trong lòng tôi lại vô cùng bình lặng. Không giận. Cũng chẳng đau. Chỉ giống như trái tim đã nguội lạnh hoàn toàn. Có lẽ, đây chính là cảm

Bình luận (0)

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập ngay

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!