Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

“Giang Thính Ngư, trả lời anh! Em có nghe không?”

“Quay về ngay—”

Tôi dứt khoát dập máy, rồi chặn cuộc gọi, làm liền một mạch.

Tôi đã làm theo mong muốn của anh.

Không khiến Quan Thuần Nguyệt “bị kích thích” nữa.

Và cũng sẽ không bao giờ… làm phiền đến bọn họ.

4.

Trước khi tiến hành phẫu thuật, theo yêu cầu của bác sĩ, tôi phải làm một loạt kiểm tra.

Bác sĩ đưa ảnh siêu âm cho tôi xem, tay chân của em bé đã phát triển hoàn chỉnh.

“Thai nhi rất khỏe mạnh, cô thật sự quyết định từ bỏ sao?”

“Hơn nữa, thai đã lớn, nếu đình chỉ thai kỳ sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe của cô, mà em bé… cũng đã biết đau rồi.”

Tôi nhẹ nhàng đặt tay lên hình ảnh nhỏ bé trong phim siêu âm.

Tim như bị một bàn tay vô hình siết chặt lại.

Đây là đứa trẻ mang chung dòng máu với tôi.

Là một sinh mệnh đang tồn tại, đang thở.

Tôi khép mắt, nỗi đau âm ỉ bỗng bùng lên trong màn đêm tối tăm.

“Xin lỗi… để tôi suy nghĩ thêm.”

Bác sĩ gật đầu, dặn dò tôi vài điều cần chú ý.

Khi bước ra khỏi phòng khám, toàn thân tôi lạnh buốt.

Vừa ngẩng đầu, tôi đã chạm phải ánh mắt lạnh như băng của Kỷ Lễ Chu.

Anh ta mặc bộ vest đắt tiền, chỉnh tề không một nếp nhăn.

Lạnh lùng, kiêu ngạo, đầy toan tính.

Anh ta bước tới, mạnh tay nắm lấy cổ tay tôi.

“Mấy ngày nay, em làm loạn đủ chưa?”

Thấy tôi không đáp, anh ta bực bội xoa trán, giọng trầm xuống đầy khó chịu:

“Bản di chúc đó anh còn chưa đóng dấu, vốn dĩ không có hiệu lực.”

“Thuần Nguyệt mắc bệnh tim bẩm sinh, anh chỉ muốn tặng cô ấy một món quà mang ý nghĩa chúc phúc, mong cô ấy bình an khỏe mạnh thôi.”

Lời giải thích ấy nghe thật gượng gạo.

Buồn cười đến mức tầm mắt tôi nhòe đi.

Tôi khàn giọng hỏi ngược lại:

“Muốn chúc sức khỏe thì tặng bùa bình an không được sao? Vậy còn em thì sao? Em nhận được gì?”

Anh ta nghẹn lời.

Tôi dùng sức hất tay anh ta ra.

Tất cả uất ức và phẫn nộ tích tụ suốt bao năm cuối cùng cũng vỡ òa:

“Ngày mới cưới, em xuất huyết dạ dày phải nhập viện, gọi cho anh hơn mười cuộc anh không nghe, nói là bận tăng ca. Nhưng sau đó, Quan Thuần Nguyệt gửi cho em một tấm ảnh, anh đang ở Paris xem tuần lễ thời trang cùng cô ta.”

“Kỷ niệm ngày cưới, anh nói phải đi công tác. Nhưng em lại nhìn thấy anh trên Weibo của cô ta, đứng xếp hàng suốt ba tiếng chỉ để mua một cốc trà sữa.”

“Mỗi lần em đi khám thai, anh đều nói không rảnh. Vậy mà anh lại có thời gian đưa cô ta đi xem triển lãm, mua túi xách, tổ chức sinh nhật.”

“Thậm chí lúc em suýt sảy thai, máu chảy không ngừng, cận kề cái chết, anh vẫn dắt cô ta đi Disneyland xem pháo hoa. Trong mắt anh, em là loại đàn bà rẻ mạt đến thế sao?”

Từng chuyện, từng chuyện một — ngày trước như dao cứa vào tim tôi.

Nhưng khi nói thành lời…

Tôi mới nhận ra, những vết thương đó từ lâu đã đóng vảy, chỉ là bên trong vẫn mưng mủ từng ngày.

Sắc mặt Kỷ Lễ Chu lập tức biến đổi, đáy mắt cuối cùng cũng tràn ngập hoảng loạn:

“Em… em biết hết rồi sao?”

Thật nực cười.

Đến lúc này rồi, anh ta vẫn còn nghĩ mình giấu giếm giỏi lắm.

Tôi cố gắng nhếch môi cười, nhưng nước mắt lại tuôn ào ạt không kiểm soát.

“Kỷ Lễ Chu, em không nói gì… không có nghĩa là em không biết.”

“Em vờ như không hay, vì từng tin rằng người đàn ông từng yêu em—sớm muộn gì cũng sẽ quay về bên em.”

Tôi siết tay đến mức lòng bàn tay đau buốt, tựa như có thể bật máu.

Khóe môi tôi cong lên rõ hơn, tiện tay lau đại nước mắt nơi đuôi mắt:

“Trước khi thấy bản di chúc đó, em vẫn có thể tự lừa mình. Nhưng bây giờ… em không lừa nổi nữa rồi.”

Một tia áy náy thoáng qua trong mắt anh ta.

Đó chính là ánh mắt mà tôi từng mơ mộng hàng ngàn lần được thấy.

Nhưng… đã muộn mất rồi.

Tôi chậm rãi, rõ ràng từng chữ một:

“Đứa con này, em sẽ giữ.”

“Nhưng… nó không có bất kỳ liên quan gì đến anh và nhà họ Kỷ.”

Dứt lời, tôi quay người rời đi.

Anh ta giơ tay lên, như muốn níu giữ.

Nhưng cuối cùng… vẫn không dám chạm vào tôi.

Sau khi quyết định giữ lại đứa trẻ, tôi cẩn thận dưỡng thai trong căn hộ nhỏ ấm cúng của mình.

Một tuần sau, luật sư Tống gọi đến nói với tôi—Kỷ Lễ Chu từ chối ly hôn.

“Phu nhân Kỷ, nếu chị vẫn kiên quyết ly hôn thì chỉ còn cách nộp đơn kiện lên tòa án.”

“Ngài Kỷ cũng nhắn lại, nếu chị dám ra tòa, anh ấy sẽ làm mọi cách để giành quyền nuôi con.”

Gương mặt luật sư Tống đầy ái ngại, hơi nhíu mày.

Tôi nhẹ nhàng đặt tay lên bụng, trầm mặc thật lâu.

Bởi tôi hiểu rõ… Kỷ Lễ Chu hoàn toàn có khả năng làm điều đó.

Còn tôi thì sao?

Ngoài đứa con trong bụng và cái danh xưng “Phu nhân Kỷ”—

Tôi chẳng còn gì trong tay.

Luật sư Tống còn nói, nếu phía bên kia cố tình kéo dài thủ tục, vụ kiện có thể bị trì trệ nhiều năm.

Tôi hít sâu một hơi, ánh mắt kiên định:

“Em tuyệt đối sẽ không để con mình sinh ra trong tình cảnh như vậy.”

“Em sẽ khiến anh ta đồng ý ly hôn.”

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử