Chương 5: 129 Chương 5
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!
6.
Tôi còn chưa kịp nghĩ thông suốt thì điện thoại đột ngột rung lên.
Một tài khoản ẩn danh gửi cho tôi mấy tập tài liệu.
Tôi ấn mở, tim đập mạnh khi nhận ra đó là lịch sử trò chuyện giữa Kỷ Lễ Chu và Quan Thuần Nguyệt từ nhiều năm trước.
Thời điểm… rất lâu trước khi tôi quen anh ta.
Tập thứ hai — là hồ sơ bệnh án của Quan Thuần Nguyệt.
Cô ta… hoàn toàn không thể sinh con.
Tôi như bị ma xui quỷ khiến, tiếp tục mở tập thứ ba.
Là một đoạn ghi âm.
Giọng nói lạnh lùng, lý trí ấy quen thuộc đến mức như đã khắc sâu vào xương cốt tôi.
Kỷ Lễ Chu nói:
“Con dấu của bản di chúc nhất định phải xử lý cho cẩn thận. Đây là sự bảo đảm tôi dành cho Thuần Nguyệt. Cô ấy không có cảm giác an toàn, tôi phải để cô ấy biết — mọi thứ của tôi, đều là của cô ấy.”
“Còn Giang Thính Ngư… cô ta chỉ là người từng chắn một nhát dao thay tôi. Làm phu nhân nhà họ Kỷ suốt bảy năm, như vậy cũng coi như trả đủ rồi. Hơn nữa, cô ta còn có thể sinh con cho tôi.”
“Thuần Nguyệt thích trẻ con. Nếu đứa bé giống cô ấy được ba phần thì càng tốt.”
“Sau khi sinh xong, nếu Thính Ngư ngoan ngoãn không gây chuyện, có thể cho cô ta một khoản tiền để sống yên ổn. Nhưng nếu cô ta cứ muốn làm ầm ĩ… thì đừng trách tôi không nể tình.”
Đoạn ghi âm dừng lại tại đó.
Tôi như bị ai đó giáng thẳng một búa vào đầu, đại não trống rỗng hoàn toàn.
Nước mắt trào ra không sao ngăn nổi, toàn thân lạnh buốt.
Thì ra… mọi thứ đúng hệt như tôi đã đoán.
Anh ta tiếp cận tôi — là có tính toán.
Cưới tôi — là vì bị ép.
Việc tôi liều mạng chắn dao thay anh ta, trong mắt anh ta chỉ là gánh nặng và phiền phức.
Thậm chí — bảy năm làm phu nhân nhà họ Kỷ, đã đủ để “trả ơn”.
Trái tim như bị nghiền nát, tôi lao thẳng vào nhà vệ sinh, nôn thốc nôn tháo.
Lần này không phải vì thai nghén.
Mà là vì buồn nôn.
Buồn nôn cuộc hôn nhân này — ngay từ đầu đã là một ván cờ được tính sẵn.
Buồn nôn vì tấm chân tình của tôi… đã trao nhầm người.
Tôi nôn đến mức chỉ còn nước chua và nước mắt.
Dựa lưng vào tường, eo đau đến mức không thể đứng thẳng.
Tôi run rẩy cầm điện thoại lên, gỡ số của Kỷ Lễ Chu ra khỏi danh sách chặn.
Tôi gọi cho anh ta, giọng bình thản đến lạ:
“Kỷ Lễ Chu, anh rất muốn có đứa bé này, đúng không?”
Đầu dây bên kia im lặng một giây.
Sau đó là giọng nói lạnh lẽo pha lẫn tức giận:
“Em lại định giở trò gì?”
“Trò à?”
Tôi bật cười, tiếng cười mỗi lúc một lớn.
Cho đến khi không thể cười nổi nữa, tôi mới chậm rãi nói từng chữ:
“Đứa bé này, cả đời anh cũng đừng hòng có được.”
Nói xong, tôi không cho anh ta cơ hội đáp lời — lập tức cúp máy.
Tôi rút thẻ SIM khỏi điện thoại, rồi bước ra ngoài.
Bắt một chiếc taxi, tôi đi đến một phòng khám tư nằm sâu trong con hẻm hẻo lánh.
Phòng khám treo biển “chăm sóc hậu sản”, nhưng thực chất lại cung cấp rất nhiều “dịch vụ đặc biệt”.
Ví dụ như — cho tôi một thân phận mới, một cuộc đời khác.
Năm đó, để tìm ra vị trí nơi Kỷ Lễ Chu bị bắt cóc, tôi đã lục tung mọi mối quan hệ ở Hải Thành, cũng vì vậy mà biết đến sự tồn tại của phòng khám này.
Vì anh ta… tôi mới biết nơi này.
Cũng vì anh ta… mà tôi quyết định biến mất khỏi thế giới này, ngay tại đây.
Một tuần sau, tôi như bốc hơi khỏi nhân gian, hoàn toàn không còn dấu vết.
Dù Kỷ Lễ Chu dùng đủ mọi cách dò hỏi tung tích của tôi, anh ta cũng tuyệt đối không thể ngờ được — tôi lại chọn biến mất theo cách tàn nhẫn đến vậy.
Tin tức về một phòng khám tư bốc cháy nhanh chóng leo lên top tìm kiếm.
Bản tin cho biết, người thiệt mạng là một phụ nữ đang mang thai.
Thi thể bị cháy đen nghiêm trọng, danh tính vẫn đang được xác minh.
Tại hiện trường, chỉ tìm thấy một chiếc nhẫn thủ công, mặt trong khắc hai chữ “JLZ”.
Chính là chiếc nhẫn tôi từng tự tay thiết kế để cưới anh ta.
Còn tôi lúc này —
đã cải trang gọn gàng, cầm trong tay căn cước mới, bước lên máy bay.
Nhìn mây trắng lững lờ và bầu trời xanh thẳm ngoài ô cửa sổ,
tôi nhẹ nhàng đặt tay lên bụng, khẽ mỉm cười:
“Con yêu, đừng sợ.”
“Mẹ sẽ đưa con rời khỏi nơi này, bắt đầu một cuộc sống mới.”
Mẹ sẽ cho con… một tương lai đẹp nhất.











