Chương 13: 142 Chương 13
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!
Không phải thân phận ông chủ của Đầu tư Cẩm Huy.
Mà là một thương vụ gần đây của họ.
Anh ta bỏ ra số tiền không nhỏ.
Mua được một tin tức từ người trong cuộc.
Tuần trước.
Đầu tư Cẩm Huy đã thâu tóm một công ty quản lý bất động sản quy mô nhỏ.
Bề ngoài.
Công ty đó chẳng đáng giá bao nhiêu.
Nhưng nó có một thứ cực kỳ quan trọng.
Hợp đồng quản lý tòa nhà trụ sở của Tập đoàn Cố.
“Bọn họ mua một công ty quản lý bất động sản để làm gì?”
Tô Uyển Ninh vừa lục tìm son môi trong túi xách.
Vừa thờ ơ hỏi.
Cố Cảnh Thâm không trả lời ngay.
Anh ta nhìn chằm chằm vào bản báo cáo trên bàn.
Một cảm giác bất an không tên.
Đang từng chút một lan ra trong lòng.
Bởi vì anh ta biết rất rõ.
Một công ty như Đầu tư Cẩm Huy…
Sẽ không bao giờ làm chuyện vô nghĩa.
Mỗi bước đi của đối phương.
Đều giống như đang chuẩn bị cho một đòn chí mạng tiếp theo.
“Em biết cái gì chứ?”
Giọng Cố Cảnh Thâm cực kỳ khó chịu.
“Công ty quản lý tòa nhà đó đang nắm toàn bộ hệ thống hậu cần của trụ sở chúng ta.”
“Điện nước.”
“An ninh.”
“Bãi đỗ xe.”
“Bảo trì thiết bị.”
“Nếu họ muốn giở trò…”
“Chỉ cần động tay động chân ở mấy khâu này thôi cũng đủ gây ra vô số phiền phức.”
“Vậy anh mua lại là được mà.”
Tô Uyển Ninh vừa tô son vừa nói.
“Người ta không bán.”
“…”
Tô Uyển Ninh cảm thấy câu chuyện này quá nhàm chán.
Cô ta khép nắp son lại.
“Cảnh Thâm.”
“Anh đừng căng thẳng quá.”
“Chẳng qua chỉ là một công ty nhỏ đang nhắm vào anh thôi.”
“Họ có thể mạnh đến đâu chứ?”
“Chờ một thời gian nữa.”
“Anh xử lý thứ cần xử lý.”
“Lo lót thứ cần lo lót.”
“Chẳng phải sẽ ổn thôi sao?”
Cố Cảnh Thâm nhìn cô ta một cái.
Trước đây.
Anh ta từng cảm thấy Tô Uyển Ninh thẳng thắn, đơn thuần.
Bây giờ.
Anh ta chỉ cảm thấy…
Cô ta thật sự chẳng hiểu gì cả.
“Không hiểu thì đừng nói.”
Sắc mặt Tô Uyển Ninh lập tức sầm xuống.
“Anh nổi nóng với em làm gì?”
“Em có đắc tội gì với cái công ty Đầu tư Cẩm Huy đó đâu?”
“Em không đắc tội?”
Cố Cảnh Thâm đột nhiên đứng bật dậy.
Giọng nói cao hẳn lên.
“Kể từ ngày ký xong thỏa thuận ly hôn là bắt đầu xảy ra chuyện.”
“Em chưa từng nghĩ chuyện này liên quan tới ai sao?”
“Liên quan tới ai?”
“Thẩm Niệm Khanh.”
Tô Uyển Ninh ngẩn người mất một giây.
Sau đó bật cười.
Tiếng cười đầy vẻ khinh thường.
“Thẩm Niệm Khanh?”
“Cô ta?”
“Cảnh Thâm, anh sốt rồi à?”
“Một người phụ nữ nghèo đến tiền thuê nhà còn không có.”
“Có thể làm ra chuyện lớn như thế sao?”
“Anh đánh giá cô ta quá cao rồi.”
Cố Cảnh Thâm há miệng định phản bác.
Nhưng nghĩ kỹ lại.
Tô Uyển Ninh nói không sai.
Thẩm Niệm Khanh thì có bản lĩnh gì?
Nhưng cảm giác bất an ấy…
Vẫn quanh quẩn trong lòng anh ta.
Giống như một cái gai.
Không nhổ ra được.
Tối hôm đó.
Anh ta gọi điện cho mẹ.
“Mẹ.”
“Mẹ còn nhớ chi tiết chuyện nhà Niệm Khanh phá sản năm đó không?”
Đầu dây bên kia.
Tiền Mỹ Hoa hừ lạnh một tiếng.
“Tự nhiên hỏi chuyện đó làm gì?”
“Chẳng phải con đã ly hôn với nó rồi sao?”
“Con chỉ muốn xác nhận một chút.”
“Nhà họ Thẩm năm đó thật sự mất sạch hết rồi chứ?”
“Con nhìn chỗ bố nó đang ở là biết.”
“Căn hộ cũ nát bốn mươi mét vuông.”
“Sống bằng lương hưu.”
“Nếu nhà họ Thẩm còn tiền.”
“Thì cần gì phải gả con gái cho con?”
Cố Cảnh Thâm im lặng một lúc.
“Được.”
“Con biết rồi.”
Anh ta cúp máy.
Nhưng cái gai trong lòng.
Lại càng đâm sâu hơn.
Tiệc tất niên của Tập đoàn Cố được tổ chức vào ngày hai mươi tám tháng Chạp.
Đáng lẽ.
Đây phải là ngày huy hoàng nhất trong cuộc đời Cố Cảnh Thâm.
Tin tức đã lan truyền khắp nội bộ công ty từ lâu.
Trong buổi tiệc năm nay.
Ông cụ Cố sẽ chính thức tuyên bố nghỉ hưu.
Còn Cố Cảnh Thâm…
Sẽ tiếp nhận vị trí Tổng giám đốc tập đoàn.
Từ Phó tổng lên Tổng giám đốc.
Chỉ khác một chữ.
Nhưng địa vị lại khác một trời một vực.
Tiệc tất niên được tổ chức tại hội trường lớn nhất trung tâm thành phố.
Hơn ba trăm người tham dự.
Bao gồm toàn bộ lãnh đạo cấp cao.
Đối tác hợp tác.
Cùng rất nhiều phóng viên trong ngành.
Hôm đó.
Cố Cảnh Thâm mặc bộ vest xanh đậm được may đo riêng.
Tóc chải gọn gàng.
Khí chất nổi bật.
Tô Uyển Ninh ngồi bên cạnh anh ta.
Khoác trên người chiếc váy dạ hội đính kim sa lấp lánh.
Đeo đầy trang sức.
Nụ cười đoan trang.
Tiền Mỹ Hoa ngồi ở hàng đầu khu ghế dành cho gia đình.
Niềm đắc ý trên mặt gần như không giấu nổi.
Bảy giờ rưỡi tối.
Tiệc tất niên chính thức bắt đầu.
Ông cụ Cố Đình Phương bước lên sân khấu.
Đã ngoài tám mươi tuổi.
Nhưng giọng nói vẫn vang dội.
“Cảm ơn mọi người đã vất vả suốt một năm qua.”
“Năm nay công ty gặp không ít khó khăn.”
“Nhưng dưới sự dẫn dắt của Cảnh Thâm.”
“Chúng ta đều đã vượt qua.”
Tiếng vỗ tay vang lên bên dưới.
“Tôi già rồi.”
“Không làm nổi nữa.”
“Hôm nay nhân cơ hội này.”
“Tôi muốn công bố một quyết định nhân sự quan trọng.”
Cố Cảnh Thâm lập tức ngồi thẳng người.
Theo bản năng chỉnh lại cổ tay áo.
Tô Uyển Ninh nắm lấy tay anh ta.
Hai người nhìn nhau cười.
Trong mắt đều là vẻ hưng phấn.
Ông cụ Cố hắng giọng.
“Sau khi được Hội đồng quản trị biểu quyết nhất trí…”
“Từ hôm nay.”
“Tập đoàn Cố sẽ tiến hành điều chỉnh lớn ở cấp độ cổ đông kiểm soát.”
Bầu không khí dưới khán đài lập tức thay đổi.
Đây không phải lời mở đầu cho việc bổ nhiệm Tổng giám đốc mới.
Ông cụ tiếp tục.
“Do công ty liên tiếp gặp khủng hoảng trong thời gian vừa qua.”
“Sau khi thương lượng với cổ đông mới.”
“Hội đồng quản trị quyết định triển khai kế hoạch tái cấu trúc chiến lược.”
Sắc mặt Cố Cảnh Thâm lập tức thay đổi.











