Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Trong ảnh, anh khoác vai một nữ đồng nghiệp, cười tươi hết cỡ.

Nữ đồng nghiệp đó tên là Hàn Vi, ở bộ phận marketing, mới vào làm, xinh xắn, mới tốt nghiệp chưa lâu.

Lúc đó bảo chụp cho vui, còn đùa nhau bảo giống hai bố con.

Bây giờ xem lại, anh trong ảnh, nụ cười thật chói mắt.

Lục Kiến Quân bỗng nhớ ra, ngày anh từ Hạ Môn trở về, Tống Tuyết có xem vòng bạn bè của anh.

Cô không hỏi lấy một câu.

Chỉ là từ đó trở đi, cô không bao giờ chạm vào điện thoại của anh nữa.

Cũng không hỏi anh đi đâu, đi với ai.

Hóa ra không phải vì rộng lượng.

Mà là vì lòng đã nguội lạnh hoàn toàn.

Lạnh đến mức một câu cũng lười hỏi.

Lục Kiến Quân tắt điện thoại, mở to mắt trong bóng đêm.

Ánh trăng ngoài cửa sổ hắt vào, lạnh lẽo.

Anh nhớ lại câu nói của Tống Tuyết.

“Lòng người làm bằng máu thịt, nhưng máu thịt cũng sẽ lạnh, lạnh rồi sẽ không ấm lại nữa.”

Trong đầu anh thầm nghĩ, trái tim Tống Tuyết, có lẽ đã đóng băng từ lâu rồi.

Còn anh, bây giờ mới cảm thấy lạnh.

Tám giờ sáng hôm sau, Tống Tuyết đến phòng bệnh đúng giờ.

Cô thay một bộ đồ khác, váy liền màu xanh than, khoác ngoài áo cardigan màu be, tóc chải gọn gàng, trông có tinh thần hơn hôm qua một chút.

Trên tay xách một chiếc cặp lồng và một túi hoa quả.

“Lịch mổ sắp xếp vào lúc mười giờ, sáu tiếng trước mổ không được ăn uống, sáng nay anh chưa ăn gì chứ?” Tống Tuyết vừa nói, vừa đặt đồ lên tủ.

Lục Kiến Quân gật đầu.

“Chưa ăn.”

“Ừ.” Tống Tuyết ngồi xuống ghế, “Bảy giờ tối Tử Ngang mới đến, đi thẳng từ sân bay qua, bạn gái nó cũng đi cùng.”

Lục Kiến Quân sững sờ.

“Bạn gái?”

“Ừ, tên là Cố Tình, làm thiết kế đồ họa.” Tống Tuyết lấy điện thoại từ trong túi ra, mở một bức ảnh, “Anh xem, đây là ảnh chụp chung của hai đứa.”

Lục Kiến Quân cầm lấy điện thoại.

Trong ảnh, con trai Lục Tử Ngang đang ôm một cô gái, hai người cười rất tươi.

Cô gái ngoại hình thanh tú, tóc ngắn, lúc cười đôi mắt cong cong.

Phía sau là một công trình biểu tượng của thành phố tỉnh lỵ.

“Hai đứa ở bên nhau được hai năm rồi.” Tống Tuyết nói, “Quốc khánh năm ngoái, Tử Ngang có dẫn con bé về nhà, lúc đó anh không có nhà.”

Đến lúc này Lục Kiến Quân mới nhớ ra.

Quốc khánh năm ngoái, công ty đột xuất nhận một dự án lớn, anh dẫn đội đi công tác, kỳ nghỉ lễ dài bảy ngày, anh không có ở nhà mất năm ngày.

Ngày trở về, Tống Tuyết có nhắc chuyện con trai dẫn bạn gái về ra mắt.

Lúc đó anh mệt bã người, chỉ buột miệng hỏi một câu ‘Người ngợm thế nào’, Tống Tuyết đáp ‘Khá tốt’, anh cũng không hỏi sâu thêm.

Hóa ra ngay từ lúc đó, con trai đã nhắm định cô gái này rồi.

“Ngày cưới ấn định vào hôm nào?” Lục Kiến Quân hỏi.

“Quốc khánh.” Tống Tuyết lấy lại điện thoại, “Tổ chức ở trên tỉnh, khách sạn do nhà gái đặt, thiệp cưới vẫn chưa mang đến, đợi Tử Ngang đến, nó sẽ nói chi tiết với anh.”

Giọng cô bình tĩnh, như đang thông báo một bản tin.

Trong lòng Lục Kiến Quân lại rối như tơ vò.

Con trai sắp thành gia lập thất rồi.

Đám cưới ở trên tỉnh.

Khách sạn do nhà thông gia sắp xếp.

Người làm bố như anh đây, lại bị giấu nhẹm hoàn toàn.

“Tống Tuyết,” Giọng Lục Kiến Quân hơi khô khốc, “Những chuyện này, sao em không báo cho anh sớm hơn?”

Tống Tuyết ngước mắt nhìn anh.

“Nói cho anh biết, anh có rảnh mà lo không?”

Một câu nói, chặn đứng họng Lục Kiến Quân.

Đúng vậy, nói ra thì có ý nghĩa gì?

Anh lúc nào cũng bận rộn.

Họp phụ huynh cho con, anh chưa từng xuất hiện lấy một lần.

Lễ tốt nghiệp của con, anh đang đi chạy dự án bên ngoài.

Lần đầu tiên con trai dẫn bạn gái về, anh đang đi đàm phán với khách hàng ở tỉnh khác.

Ngay cả khi có báo cho anh, anh có bỏ lại công việc để chạy về không?

Không đâu.

Lục Kiến Quân không nói thêm gì nữa.

Tống Tuyết cũng im lặng, cúi đầu dọn dẹp những đồ cô mang đến.

Cô vặn nắp cặp lồng, mùi thơm của nước hầm xương thoang thoảng bay ra.

“Anh mổ xong ra là uống được, em đã hỏi bác sĩ rồi, phải ăn uống thanh đạm một chút.”

Cô lại lấy ra một cuốn sổ, lật đến trang giữa.

“Đây là những điều cần lưu ý sau phẫu thuật, em chép ra thành hai bản, một bản cho Tử Ngang, một bản cho mẹ anh.”

Chữ viết đều đặn, chia mục rất rõ ràng.

Lục Kiến Quân nhìn chằm chằm vào cuốn sổ đó, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác không nói rõ thành lời.

“Tống Tuyết, nếu như… ý anh là lỡ như, ca phẫu thuật lần này anh…”

“Không có lỡ như.” Tống Tuyết chặn lời anh, “Loại phẫu thuật này bây giờ rất phổ biến, anh sẽ không sao đâu.”

Giọng cô chắc nịch.

Nhưng Lục Kiến Quân nghe ra được lớp nghĩa khác trong lời cô nói.

Cô không phải đang trấn an anh.

Cô đang nhắc nhở anh, đừng lấy bệnh tật làm cái cớ để cầu xin sự thương hại.

Chín rưỡi, y tá đến đẩy giường.

Tống Tuyết đứng dậy, đi theo giường bệnh ra ngoài.

Mẹ Lục cũng muốn đi theo, nhưng bị Tống Tuyết cản lại.

“Mẹ, mẹ cứ đợi ở đây, bên phòng mổ đông người ồn ào lắm, mẹ lớn tuổi rồi, đừng đi theo chen chúc làm gì.”

Mẹ Lục không vui lắm, nhưng cũng không khăng khăng đòi đi theo.

Phòng mổ nằm ở một tòa nhà khác, đi giữa chừng phải qua một hành lang dài.

Tống Tuyết bước bên cạnh giường, bước chân vững chãi.

Ánh nắng qua cửa sổ hành lang chiếu vào, kéo bóng cô đổ dài ra.

“Tống Tuyết.” Lục Kiến Quân bỗng lên tiếng.

“Hả?”

“Nếu như… nếu như phẫu thuật không suôn sẻ, em hãy…”

“Lục Kiến Quân.” Tống Tuyết dừng lại, nhìn anh, “Đừng nói mấy lời này, anh sẽ khỏi thôi.”

Ánh mắt cô rất bình tĩnh, nhưng Lục Kiến Quân lại nhìn thấy trong đó một tia thiếu kiên nhẫn.

Cô chán ghét những lời như thế này.

Không thích anh dùng bệnh tật để trói buộc cô.

Lục Kiến Quân im bặt.

Đến cửa phòng mổ, y tá ra hiệu người nhà dừng bước.

Tống Tuyết đứng ngoài cửa, nhìn Lục Kiến Quân bị đẩy vào trong.

Giây phút cánh cửa khép lại, Lục Kiến Quân ngoái đầu nhìn một cái.

Tống Tuyết đứng đó, lưng thẳng tắp.

Giống như một cái cây, hứng chịu bao nhiêu trận mưa, vẫn cứ đứng thẳng như vậy.

Ca phẫu thuật kéo dài hơn hai tiếng đồng hồ.

Lúc Lục Kiến Quân được đẩy ra, thuốc mê vẫn còn tác dụng, người vẫn mơ màng.

Anh nghe thấy bác sĩ đang nói chuyện.

“Ca mổ rất thành công, vị trí đặt stent rất tốt, sau này nghỉ ngơi cho tốt, đừng kích động, đừng làm việc quá sức.”

Tiếp đó là giọng của Tống Tuyết.

“Cảm ơn bác sĩ.”

Sau đó, anh được đẩy về phòng bệnh.

Đến khi anh tỉnh hẳn, đã là hơn ba giờ chiều.

Tống Tuyết ngồi bên mép giường, đang cầm con dao nhỏ gọt vỏ táo.

Vỏ táo nối liền thành một dải, rủ sang một bên, không hề đứt.

“Tỉnh rồi à?” Tống Tuyết thấy anh mở mắt, “Cảm thấy thế nào?”

“Cũng tàm tạm.” Giọng Lục Kiến Quân hơi khàn, “Tử Ngang đâu?”

“Tối mới đến.” Tống Tuyết thái quả táo thành từng miếng nhỏ, cho vào bát, “Mẹ anh đi ăn cơm rồi, lát nữa sẽ về.”

Lục Kiến Quân nhìn chằm chằm vào quả táo trên tay cô.

Tống Tuyết gọt táo rất khéo, trước kia anh thích ăn táo cô gọt nhất.

Nhưng dường như đã rất lâu rồi anh chưa được ăn.

Lâu đến mức chẳng còn nhớ lần trước là khi nào.

“Muốn ăn không?” Tống Tuyết hỏi.

Lục Kiến Quân gật đầu.

Tống Tuyết dùng tăm cắm một miếng, đưa đến tận tay anh.

Lục Kiến Quân cầm lấy, bỏ vào miệng.

Vị táo rất ngọt.

“Tống Tuyết,” Lục Kiến Quân vừa nhai vừa nói, “Đợi anh xuất viện, chúng ta…”

“Lục Kiến Quân.” Tống Tuyết đặt dao gọt hoa quả xuống, “Đợi anh xuất viện rồi hẵng nói.”

Cô lại dùng câu nói này để chặn anh lại.

Lồng ngực Lục Kiến Quân tức nghẹn.

“Có phải em định đợi anh xuất viện xong, là sẽ đòi ly hôn với anh không?”

Tay gọt táo của Tống Tuyết khựng lại một chút.

Ngay sau đó lại tiếp tục gọt.

“Sao anh lại có suy nghĩ đó?”

“Vì em cảm thấy không cần thiết phải duy trì nữa.” Lục Kiến Quân nói, “Con trai sắp kết hôn rồi, trách nhiệm của em đã làm tròn, có thể rút lui rồi, có đúng không?”

Tống Tuyết không đáp lời.

Cô xếp từng miếng táo đã gọt xong vào bát, động tác chậm chạp.

“Lục Kiến Quân, chúng ta kết hôn hai mươi ba năm, chia phòng ngủ mười tám năm.” Cô lên tiếng, giọng rất nhạt, “Mười tám năm này, anh ngủ phòng ngủ chính, em ngủ phòng làm việc. Anh ăn cơm em nấu, mặc quần áo em giặt, dùng đồ đạc trong nhà do em dọn. Nhưng chúng ta không giống vợ chồng, mà giống những người ở chung một nhà hơn.”

Cô ngước mắt nhìn Lục Kiến Quân.

“Không đúng, những người ở chung ít nhất còn nói chuyện với nhau, còn chào hỏi nhau. Chúng ta đến cái đó cũng chẳng có.”

Lục Kiến Quân vốn định phản bác một câu “Sao lại không có”, nhưng lời đến khóe miệng lại nuốt xuống.

Vì anh hiểu rõ, Tống Tuyết không oan uổng anh.

Những năm qua, họ quả thực không giống một cặp vợ chồng.

Anh đi sớm về khuya, cô soạn bài chấm bài.

Anh đi ăn uống nhậu nhẹt bên ngoài, cô một mình vò võ trong căn nhà trống.

Anh bận rộn với dự án, cô bận rộn với trường học.

Hai đường thẳng song song, thỉnh thoảng giao nhau, cũng chỉ là để ăn một bữa cơm, vì con gái, vì những chuyện vặt vãnh trong gia đình không thể né tránh.

“Năm kia em làm phẫu thuật,” Tống Tuyết tiếp tục, “Anh không có ở đó. Lúc đó em đang nghĩ, nếu em thực sự chết trên bàn mổ, anh có hối hận không? Sau đó lại cảm thấy, có lẽ anh sẽ không. Cùng lắm anh buồn một thời gian, rồi đâu lại vào đấy. Giống như em không còn ở đó, cuộc sống của anh cũng chẳng có gì thay đổi.”

“Tống Tuyết, anh…”

“Anh đừng giải thích.” Tống Tuyết ngắt lời, “Em không muốn nghe giải thích nữa. Ngần ấy năm, nghe đủ rồi.”

Cô đẩy chiếc bát về phía anh.

“Ăn chút táo đi.”

Lục Kiến Quân nhìn bát táo, bỗng dưng chẳng còn chút cảm giác thèm ăn nào.

Bảy giờ tối, Lục Tử Ngang đến.

Anh không đi một mình.

Bên cạnh có một cô gái, chính là Cố Tình trong ảnh.

Cô gái vóc dáng không cao, tóc ngắn, đôi mắt trong veo, trên tay xách theo giỏ hoa quả và đồ tẩm bổ.

“Bố.”

Lục Tử Ngang bước đến bên giường, gọi một tiếng.

Lục Kiến Quân đánh giá con trai.

Hai năm không gặp, con trai gầy đi một chút, cũng chững chạc hơn.

Áo sơ mi trắng phối cùng quần âu đen, cả người toát lên vẻ một người đàn ông trưởng thành.

“Cháu chào bác ạ.” Cố Tình hùa theo, giọng lanh lảnh.

“Chào cháu, chào cháu.” Lục Kiến Quân gật đầu, muốn gượng dậy, nhưng bị Lục Tử Ngang ấn xuống.

“Bố đừng động đậy, cứ nằm nghỉ đi.”

Lục Tử Ngang kéo chiếc ghế ra ngồi xuống, Cố Tình đứng bên cạnh anh.

Tống Tuyết đứng dậy.

“Hai người nói chuyện đi, mẹ đi lấy chút nước.”

Cô xách phích nước đi ra ngoài.

Mẹ Lục nắm lấy tay Cố Tình, đánh giá từ đầu đến chân.

“Đây là Tiểu Tình nhỉ? Xinh xắn thật. Tử Ngang tinh mắt đấy.”

Cố Tình hơi bối rối, mỉm cười.

“Cháu chào bà ạ.”

“Chào cháu, chào cháu.” Mẹ Lục cười híp mắt không ngậm được miệng, “Bao giờ thì tổ chức đám cưới? Chọn ngày chưa?”

“Dạ chốt rồi, vào dịp Quốc khánh.” Lục Tử Ngang nói, “Tổ chức ở Hàng Châu, nhà Tiểu Tình bên đó lo liệu.”

“Hàng Châu à…” Mẹ Lục liếc nhìn Lục Kiến Quân, “Xa thế, nhà mình đi lại không tiện đâu.”

“Mẹ, đến lúc đó con sẽ sắp xếp xe đón nhà mình.” Lục Tử Ngang nói, “Bố tĩnh dưỡng cho khỏe, cũng có thể đi được.”

Lục Kiến Quân không lên tiếng.

Anh nhìn con trai, trong lòng nảy sinh một tia xa lạ.

Đứa trẻ từng lăn lộn trong vòng tay anh, nay đã hoàn toàn trưởng thành.

Sắp kết hôn rồi, sắp lập gia đình rồi.

Còn người làm bố như anh, hình như đã bỏ lỡ quá nhiều.

“Bố, tình hình phẫu thuật thế nào rồi?” Lục Tử Ngang hỏi.

“Rất thuận lợi, bác sĩ bảo ca mổ rất thành công.”

“Thế thì yên tâm rồi.” Lục Tử Ngang thở phào, “Bố phải nghỉ ngơi nhiều, đừng bận tâm công ty nữa. Buông được thì buông đi.”

Lục Kiến Quân gật đầu.

Hai bố con nhất thời chìm vào im lặng.

Phòng bệnh tĩnh lặng đến mức hơi khó xử.

Cố Tình đặt giỏ hoa quả lên tủ, khẽ nói: “Bác ơi, bác cứ yên tâm dưỡng bệnh, sớm khỏe lại nhé.”

“Cảm ơn cháu.” Lục Kiến Quân đáp.

Tống Tuyết lấy nước về, thấy cảnh này, cũng không nói nhiều.

Cô đặt phích nước xuống, nói với Lục Tử Ngang: “Con đến là tốt rồi. Đây là những chuyện cần lưu ý sau phẫu thuật, con xem đi.”

Cô đưa cuốn sổ đó cho Lục Tử Ngang.

Lục Tử Ngang nhận lấy, lật vài trang.

“Mẹ, mẹ ghi chi tiết thật.”

“Ừ, sợ con không nhớ hết.” Tống Tuyết nói, “Mấy ngày này con túc trực ở đây, có chuyện gì thì ấn chuông gọi y tá.”

“Vâng.” Lục Tử Ngang gật đầu, “Mẹ, mẹ về nhà nghỉ ngơi đi, ở đây có con rồi.”

Tống Tuyết nhìn Lục Kiến Quân một cái.

“Vậy em về trước. Sáng mai lại sang.”

Cô xách túi lên, bước ra cửa.

“Tống Tuyết.” Lục Kiến Quân bỗng gọi cô lại.

Tống Tuyết quay đầu.

“Đi đường cẩn thận nhé.”

Tống Tuyết gật đầu, quay người bước ra ngoài.

Lục Tử Ngang nhìn theo bóng lưng mẹ rời đi, ánh mắt có chút phức tạp.

“Bố,” anh cất lời, “Bố và mẹ… vẫn ổn chứ?”

Lục Kiến Quân sững người.

“Sao tự dưng lại hỏi chuyện này?”

“Không có gì.” Lục Tử Ngang rời mắt đi, “Chỉ là con thấy mẹ hình như gầy đi nhiều.”

“Cô ấy trước giờ vẫn thế.” Lục Kiến Quân nói.

“Không phải lúc nào cũng thế.” Lục Tử Ngang phản bác, “Hồi con còn nhỏ, mẹ đâu có thế này.”

Lục Kiến Quân im lặng.

Anh hiểu con trai muốn nói gì.

Tống Tuyết của trước kia, biết cười, biết đùa, biết nổi cáu, cũng biết cãi vã với anh.

Tống Tuyết của hiện tại, chỉ còn lại sự bình tĩnh, tĩnh lặng đến mức không gợn một tia sóng.

“Tử Ngang,” Lục Kiến Quân hỏi, “Có phải con… oán trách bố không?”

Lục Tử Ngang không đáp.

Cố Tình kéo kéo tay áo anh.

“Tử Ngang…”

“Bố,” Lục Tử Ngang ngẩng đầu lên, “Có một số chuyện, con muốn nói từ lâu rồi, nhưng chưa có cơ hội.”

Tim Lục Kiến Quân thắt lại.

“Con nói đi.”

“Năm con thi đại học, bố nhớ không?” Lục Tử Ngang nói, “Một tháng trước lúc thi, con áp lực quá, cứ mất ngủ mãi, mẹ đêm nào cũng thức cùng con đến nửa đêm. Sau đó con sốt, nửa đêm mẹ đưa con đến bệnh viện, truyền dịch đến ba giờ sáng. Con gọi điện cho bố, bố bảo đang đi tiếp khách, không dứt ra được.”

Lục Kiến Quân nhớ ra rồi.

Đúng là có chuyện đó.

Hôm đó anh đang đi uống rượu với đối tác.

Con trai gọi điện đến, giọng nói mang theo cả tiếng nức nở.

Nó bảo, bố ơi, con khó chịu.

Nó bảo, bố ơi, bố về được không?

Nó bảo, bố ơi, mẹ một mình không chống đỡ nổi nữa rồi.

Lúc đó anh đã nói gì?

Anh bảo, bố bên này không dứt ra được, con cứ nghe lời mẹ đi.

Sau đó thì cúp máy.

“Sau này con đỗ đại học,” Lục Tử Ngang tiếp tục, “Ngày nhận được giấy báo trúng tuyển, mẹ nấu cả một bàn đồ ăn, đợi bố về cùng ăn. Bố về đến nhà lúc mười giờ đêm, người nồng nặc mùi rượu, vừa ngả lưng xuống ghế sofa là ngủ thiếp đi luôn.”

Lục Kiến Quân nhớ lại.

Hôm đó anh vừa ký được một dự án, vui quá nên uống hơi nhiều.

Lúc trở về, con trai và vợ vẫn ngồi bên bàn, đồ ăn đã nguội lạnh ngắt.

Anh vốn định nói một câu xin lỗi, nhưng hơi men bốc lên, liền ngã đầu xuống ngủ.

Hôm sau tỉnh lại, con trai đã đến trường nhập học mất rồi.

“Bốn năm đại học,” Lục Tử Ngang kể tiếp, “Họp phụ huynh, lễ tốt nghiệp, bố chưa từng ló mặt lấy một lần. Mẹ lần nào cũng đi, đi tàu hỏa, chuyển xe khách, một thân một mình. Con hỏi mẹ, bố sao không đến? Mẹ bảo, bố bận.”

Giọng Lục Tử Ngang hơi khàn.

“Bố, con biết bố bận, cũng biết bố vất vả, phải kiếm tiền chống đỡ cái nhà này. Nhưng mẹ không mệt sao? Mẹ phải đi làm, phải lo cho con, còn phải lo toan việc nhà. Ngoài việc đưa tiền ra, bố còn cho cái gì nữa?”

Lục Kiến Quân không trả lời được.

Anh từng cho cái gì?

Từng cho sự bực dọc, cho sự vắng mặt, cho sự thờ ơ.

“Năm kia mẹ làm phẫu thuật,” Lục Tử Ngang nói, “Con đang thực tập ở Thâm Quyến, không về kịp. Con gọi điện cho bố, bảo bố về ở bên mẹ. Bố bảo bố đang ở Tam Á, dự án đang hồi quan trọng, không bỏ đi được. Con bảo, bố, đó là phẫu thuật ung thư vú, là ung thư đấy! Bố bảo, giờ kỹ thuật tốt rồi, không sao đâu.”

Hốc mắt Lục Tử Ngang đỏ hoe.

“Bố, bố có biết con nghe thấy câu đó ở đầu dây bên kia, cảm giác như thế nào không? Con chỉ thấy, bố căn bản chẳng thèm quan tâm đến mẹ, cũng chẳng thèm quan tâm đến con, bố chỉ lo cho bản thân bố thôi.”

“Tử Ngang!” Mẹ Lục nghe không nổi nữa, “Con nói năng với bố thế à?”

“Bà nội, bà đừng xen vào vội.” Lục Tử Ngang hiếm khi cứng rắn, “Những lời này, con kìm nén bao nhiêu năm rồi, hôm nay nhất định phải nói ra.”

Anh nhìn Lục Kiến Quân.

“Bố, mẹ chia phòng ngủ với bố mười tám năm, bố tưởng tại sao? Tại vì bố ngáy to? Tại vì bố ngủ muộn? Không phải. Là vì lòng mẹ đã lạnh rồi, lạnh ngắt rồi, không muốn chen chúc trên cùng một cái giường với bố nữa.”

“Bố lúc nào cũng bảo công việc bận, bận đến mức không lo được cho gia đình, không lo được cho con cái, không lo được cho vợ. Nhưng bố có bao giờ nghĩ, mẹ cũng đi làm, cũng bận, nhưng mẹ chưa bao giờ vứt bỏ cái nhà này.”

“Bố nói bố kiếm tiền là vì cả nhà, nhưng tiền không mua lại được sự bầu bạn, không mua lại được sự quan tâm, càng không đổi lại được tình yêu thương.”

Lục Tử Ngang nói xong, thở hắt ra một hơi dài.

Như thể đã trút hết mọi tâm tư đè nén trong lồng ngực ra ngoài.

Phòng bệnh im lặng đến đáng sợ.

Sắc mặt mẹ Lục tái xanh, muốn mở miệng nhưng lại không biết nói gì.

Cố Tình nắm chặt lấy tay Lục Tử Ngang, tiếp thêm can đảm cho anh.

Lục Kiến Quân nằm trên giường bệnh, chỉ thấy lồng ngực cứ từng cơn thắt lại đau nhói.

Không phải đau do bệnh, mà là xót xa.

Hóa ra trong mắt con trai, anh là người cha như thế.

Hóa ra trong mắt vợ, anh là người chồng như thế.

“Tử Ngang,” Lục Kiến Quân khó nhọc lên tiếng, giọng run rẩy, “Xin lỗi con.”

Lục Tử Ngang lắc đầu.

“Bố, bố không cần xin lỗi con. Người bố cần xin lỗi, là mẹ.”

“Bố hiểu.” Lục Kiến Quân nhắm mắt, “Bố đều hiểu cả.”

Chín giờ tối, Lục Tử Ngang đưa Cố Tình về nhà nghỉ.

Trong phòng bệnh chỉ còn lại Lục Kiến Quân và mẹ Lục.

Mẹ Lục ngồi cạnh giường, im lặng hồi lâu.

“Tiểu Quân,” Cuối cùng bà cũng mở lời, “Những lời Tử Ngang nói, con đừng để trong lòng. Trẻ con nó còn nhỏ, chưa hiểu chuyện.”

Lục Kiến Quân không đáp lại.

“Những năm qua, con quả thực bận rộn quá mức, nhưng chẳng phải đều vì cái nhà này sao.” Mẹ Lục tiếp lời, “Tống Tuyết nó… chỉ là lắm tâm tư quá. Đàn bà mà, có ai là không chịu uất ức đâu? Nhẫn nhịn một chút là qua thôi.”

“Mẹ,” Lục Kiến Quân mở mắt ra, “Nếu là mẹ, mẹ có nhịn được mười tám năm không?”

Mẹ Lục sững người.

“Mẹ…”

“Mẹ, mẹ cứ nói thật đi.” Lục Kiến Quân nhìn bà, “Nếu là mẹ, hồi đó lúc mẹ phẫu thuật, bố con chạy đi chơi, lúc mẹ mang thai sảy thai bố không có ở đó, lúc mẹ cần bố nhất thì bố luôn vắng nhà, mẹ nhịn được không?”

Mẹ Lục há miệng, không thốt nên lời.

“Mẹ cũng không nhịn được đâu.” Lục Kiến Quân nói thay bà, “Đến mẹ còn không nhịn được, dựa vào đâu mà bắt Tống Tuyết phải nhịn?”

Sắc mặt mẹ Lục thay đổi.

“Tiểu Quân, con nói vậy là ý gì? Con đang trách mẹ à?”

“Con đang tự trách bản thân mình.”

Giọng Lục Kiến Quân nghẹn lại, anh nói từng chữ một.

“Mẹ, hồi con còn trẻ, những lời mẹ nói với con, con đều coi là lẽ đương nhiên. Đàn ông thì phải lăn lộn bên ngoài, phụ nữ ở nhà chăm con quán xuyến việc nhà, đó là thiên kinh địa nghĩa. Ngày nào mẹ cũng rỉ tai con, Tống Tuyết là giáo viên, có nghỉ đông nghỉ hè, có biên chế, có lương, lại còn được ở nhà chăm con, lấy con là nó có phúc. Con nghe nhiều quá, liền cảm thấy nó chịu chút uất ức thì có là gì.”

Anh ngừng lại, lồng ngực cứ nhói từng cơn.

“Nhưng bây giờ nhìn lại, con đó đâu phải lấy vợ, con là tìm một cô bảo mẫu miễn phí, loại làm cả đời không trả lương ấy.”

Mẹ Lục bị câu này làm cho nghẹn họng, không giấu nổi vẻ mất mặt.

“Cái thằng này, sao con có thể nói mẹ con như thế?”

“Con đang nói chính bản thân con.” Lục Kiến Quân nhắm nghiền mắt, “Mẹ, lúc mẹ còn trẻ, mẹ chịu bao nhiêu cực khổ, con biết. Ông ngoại mất sớm, một mình mẹ nuôi nấng cả cậu mợ lớn khôn, trong bụng mẹ đã đinh ninh rằng, con dâu thì cũng phải biết cáng đáng giống như mẹ vậy. Nhưng thời đại khác rồi, con cũng khác rồi. Con không thể tiếp tục lấy tiêu chuẩn của mẹ ra để áp đặt lên Tống Tuyết.”

“Tiêu chuẩn của mẹ thì làm sao?” Giọng mẹ Lục cao vút lên, “Nếu không có mẹ chống đỡ, con có học xong đại học được không? Con có ngày hôm nay không? Nỗi khổ mẹ đã nếm trải, sao con nói nhẹ bẫng thế?”

“Nên con rất biết ơn mẹ.” Lục Kiến Quân nói, “Nhưng con không thể lấy những nỗi khổ mà mẹ từng nếm trải, đem làm tiêu chuẩn để đòi hỏi người khác. Đó không phải là bản lĩnh, đó là ích kỷ.”

Mẹ Lục bị anh chặn họng, môi run rẩy hai cái, nửa ngày mới nặn ra được một câu.

“Con là bệnh đến hồ đồ đầu óc rồi. Sao cái gì cũng vơ vào mình thế? Đang sống yên lành, là do Tống Tuyết nó không biết thân biết phận.”

Lục Kiến Quân không buồn tranh cãi nữa.

Anh biết, nói thêm nữa, sự tình càng trở nên rối rắm.

Cửa phòng bệnh khẽ gõ một cái.

Tống Tuyết đẩy cửa vào, trên tay xách một chiếc cặp lồng giữ nhiệt, còn có một túi thuốc nhỏ.

“Mọi người chưa ngủ à?” Cô liếc nhìn đồng hồ treo tường, đã gần mười giờ, “Mẹ, muộn rồi, mẹ nghỉ ngơi đi.”

Mẹ Lục hừ một tiếng.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử