Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

“Vẫn còn.”

Phiên bản máy tính của WeChat của Cố Đình Xuyên vẫn còn đăng nhập trên đó.

Tôi mở lên.

Tên ghi chú của Tô Mạn chỉ có một chữ.

“Mạn”.

Ảnh đại diện là bóng lưng cô ta trong bộ váy cưới.

Đoạn trò chuyện dừng lại vào trưa hôm nay.

Tô Mạn: Anh đến bệnh viện chưa?

Cố Đình Xuyên: Tối mới qua. Cô ấy vừa sinh mổ xong, không chạy đi đâu được.

Tô Mạn: Mẹ anh nói nếu cô ấy làm ầm lên thì sao?

Cố Đình Xuyên: Cứ bảo là do trầm cảm sau sinh. Anh đã nói trước với họ hàng rồi.

Tô Mạn: Cặp long phượng đúng là phiền thật.

Cố Đình Xuyên: Con trai thì để mẹ anh nuôi. Còn con gái, cô ấy muốn nuôi thì cứ để cô ấy nuôi.

Tôi nhìn chằm chằm vào câu:

“Con gái, cô ấy muốn nuôi thì cứ để cô ấy nuôi.”

Đầu ngón tay lạnh như băng.

Con gái tôi…

Mới chào đời chưa đầy mười hai tiếng.

Đã bị bọn họ sắp xếp xong xuôi.

Tôi tiếp tục kéo lên.

Ngày 29 tháng 5.

Tô Mạn: Chọn đúng trước ngày dự sinh của cô ấy để tổ chức đám cưới, có mạo hiểm quá không?

Cố Đình Xuyên: Mang song thai thường sinh sớm. Mấy ngày đó chắc chắn cô ấy sẽ nằm viện. An toàn nhất.

Tô Mạn: Anh nỡ thật sao?

Cố Đình Xuyên: Anh nợ em một hôn lễ.

Ngày 20 tháng 4.

Tô Mạn: Tiền trong tài khoản chung chuyển đi rồi, cô ấy có phát hiện không?

Cố Đình Xuyên: Giờ ngày nào cô ấy cũng nôn ba bốn lần, đi vài bước đã thở dốc, lấy đâu ra sức mà kiểm tra tài khoản.

Ngày 10 tháng 3.

Cố Đình Xuyên: Tiền bán căn hộ nhỏ đã về tài khoản rồi.

Tô Mạn: Bố mẹ em hỏi bao giờ đóng tiền mua nhà.

Cố Đình Xuyên: Trong tuần này.

Tôi cầm chiếc máy tính bảng.

Trước mắt tối sầm.

Giang Chanh hoảng hốt, lập tức bấm chuông gọi y tá.

Y tá bước vào đo huyết áp, khẽ cau mày.

“Sản phụ đừng xem điện thoại nữa. Tâm trạng kích động quá dễ bị băng huyết.”

Tôi đặt máy tính bảng xuống.

“Vâng.”

Nhưng trong lòng tôi đã hiểu rất rõ.

Lần này…

Tôi sẽ không để một ai trong số họ được yên ổn.

Y tá vừa rời đi, tôi lại cầm máy tính bảng lên, tiếp tục chụp màn hình.

Giang Chanh giữ lấy tay tôi.

“Chị, nghỉ một lát đi. Em xin chị.”

Tôi nhìn em ấy.

“Chanh à, em biết bây giờ điều chị sợ nhất là gì không?”

“Là gì?”

“Chị sợ mình ngủ một giấc rồi tỉnh dậy… con đã bị bọn họ bế đi mất.”

Giang Chanh lập tức im lặng.

Tôi gọi điện cho Trần Trản.

Cô ấy là bạn đại học của tôi, cũng là luật sư chuyên xử lý các vụ án hôn nhân gia đình.

Điện thoại vừa kết nối, sau khi nghe tôi kể hết mọi chuyện, cô ấy chỉ nói một câu:

“Đừng xóa bất cứ thứ gì. Đừng vạch mặt bọn họ lúc này. Cũng đừng đăng gì lên vòng bạn bè.”

“Tớ biết.”

“Toàn bộ file gốc phải sao lưu. Lưu một bản lên đám mây, một bản vào USB, một bản trong điện thoại. Quay màn hình toàn bộ lịch sử trò chuyện. Sáng mai ra ngân hàng in sao kê giao dịch. Hợp đồng khách sạn, video đám cưới… tốt nhất mang đi công chứng.”

“Được.”

“Còn hai đứa nhỏ.”

“Tớ đang nghe.”

“Từ bây giờ trở đi, ngoài cậu, mẹ cậu và em gái cậu ra, tuyệt đối đừng để bất kỳ ai bên nhà họ Cố ở riêng với hai đứa trẻ.”

Tôi nhìn hai đứa con đang nằm ngoan trong chiếc tã quấn bên cạnh.

“Hiểu rồi.”

Cúp máy.

Giang Chanh rót cho tôi một cốc nước.

Tôi nhấp một ngụm.

Dạ dày trống rỗng đau quặn.

Đúng lúc ấy, điện thoại lại sáng màn hình.

Là tin nhắn của Triệu Tú Lan.

【Sinh rồi chứ? Thằng bé nặng bao nhiêu cân? Tên hai đứa chúng tôi nghĩ sẵn rồi. Con trai sẽ tên là Cố Thừa Tông, con gái tên là Cố Niệm.】

Cố Thừa Tông.

Tôi bật cười.

Buổi sáng, con trai bà ta còn đứng trên lễ đường, thề sẽ chăm sóc Tô Mạn cả đời.

Buổi chiều…

Lại sốt sắng đặt tên cho con trai của tôi là “Thừa Tông”, mong nối dõi nhà họ Cố.

Tôi chỉ trả lời bốn chữ.

【Không cần bà bận tâm.】

Triệu Tú Lan lập tức nhắn lại.

【Con vừa mới sinh xong, đừng bướng nữa. Hai đứa nhỏ là cốt nhục của nhà họ Cố. Đình Xuyên bận sự nghiệp nên hôm nay không đến được, con phải biết thông cảm.】

Tôi không trả lời.

Mở ứng dụng ghi chú.

Tạo một tài liệu mới.

Tiêu đề:

Danh sách những món nợ Cố Đình Xuyên phải trả.

Khoản thứ nhất: Bỏ mặc vợ sinh mổ trong ngày sinh con.

Khoản thứ hai: Cũng trong ngày hôm đó, tổ chức hôn lễ với Tô Mạn.

Khoản thứ ba: Biển thủ hơn một triệu ba trăm nghìn tệ tiền nuôi con.

Khoản thứ tư: Âm mưu cướp con qua nội dung tin nhắn.

Khoản thứ năm: Chuẩn bị từ trước lý do vu khống tôi bị rối loạn cảm xúc sau sinh.

Viết xong khoản thứ năm…

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình thật lâu.

Cuối cùng.

Tôi gõ thêm dòng cuối cùng.

Khoản thứ sáu:

Tôi đã dành cho anh ta bốn năm thanh xuân.

Còn anh ta… lại mang bốn năm ấy đi nuôi một lũ súc sinh.

4.

Mãi đến chiều hôm sau, Cố Đình Xuyên mới xuất hiện ở bệnh viện.

Trên tay anh ta là một bó hồng trắng.

Nhưng cánh hoa đã hơi héo.

Trông chẳng khác nào bó hoa vừa được dỡ xuống từ lễ cưới.

Vừa bước vào phòng bệnh, việc đầu tiên anh ta làm không phải nhìn tôi.

Mà là nhìn hai đứa trẻ.

Nhìn con gái.

Rồi nhìn sang con trai.

Khi ánh mắt dừng trên thằng bé, đôi mắt anh ta sáng lên thấy rõ.

“Thằng bé giống anh.”

Tôi nằm trên giường bệnh.

Không đáp lấy một lời.

Anh ta đặt bó hoa lên đầu giường.

“Đường Đường, hôm qua anh bận quá. Xin lỗi em.”

Tôi nhìn bộ vest trên người anh ta.

Màu xám đậm.

Trên cổ tay áo vẫn còn vương một vệt rượu sâm panh.

Tôi bình thản hỏi:

“Khách hàng hài lòng chứ?”

Anh ta ngồi xuống, đưa tay định nắm lấy tay tôi.

Tôi lặng lẽ rút về.

Bàn tay anh ta khựng giữa không trung vài giây rồi chậm rãi thu lại.

“Đường Đường, anh biết em đang giận. Nhưng hợp đồng hôm qua thật sự rất quan trọng. Thành tích của công ty năm nay đều trông chờ vào nó.”

“Hợp đồng ký xong rồi?”

“Ừ.”

“Đối tác ký hợp đồng… tên là Tô Mạn sao?”

Sắc mặt anh ta cuối cùng cũng thay đổi.

“Em nghe ai nói linh tinh vậy?”

Tôi không trả lời.

Giang Chanh đứng bên cạnh cười khẩy.

Cố Đình Xuyên quay sang nhìn em ấy.

“Giang Chanh, chị em vừa sinh xong. Đừng lấy mấy thứ trên mạng ra kích động chị em nữa.”

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử