Chương 3: 207 Chương 3
Tôi mở nhạc.
Kết nối Bluetooth với điện thoại.
Để chế độ phát ngẫu nhiên.
Ca khúc đầu tiên vang lên…
Lại chính là bài hát trước đây tôi và Chu Minh Hiên thường nghe cùng nhau.
Tôi lập tức chuyển bài.
Đổi sang danh sách nhạc không lời.
Qua Lô Định.
Độ cao so với mực nước biển bắt đầu tăng dần.
Buổi trưa, tôi ghé một quán ăn ven đường.
Gọi một tô mì bò.
Bà chủ quán ngoài năm mươi tuổi.
Làn da rám đỏ vì nắng vùng cao nguyên.
Bà cười hiền hỏi:
“Cô gái đi một mình à? Gan lớn ghê.”
“Tôi ra ngoài giải khuây.”
“Giải khuây tốt mà.”
Bà mang thêm cho tôi một bát canh nóng.
“Không khí chỗ chúng tôi trong lành lắm. Trời xanh đến ngắm mãi cũng không chán. Có chuyện gì phiền lòng thì cứ ngẩng đầu nhìn trời một lúc, tự khắc sẽ thấy nhẹ nhõm.”
Tôi nhấp một ngụm canh.
Bỗng thấy lời bà nói…
Thật đúng.
Điện thoại lại đổ chuông.
Lần này là Tô Dao.
“Đến đâu rồi?”
“Sắp tới Khang Định.”
“Một mình lái xa thế, cậu chịu nổi không đấy?”
“Được chứ, sao lại không?”
Tôi vừa ăn mì vừa cười.
“Hồi trước mỗi lần đi đâu, Chu Minh Hiên đều than lái xe mệt lắm. Toàn là tớ thay phiên lái với anh ta.”
“Giờ tự mình cầm vô-lăng…”
“Lại thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.”
Tô Dao khẽ thở dài.
“Nhược Tình…”
“Rốt cuộc cậu định làm gì?”
“Cứ trốn tránh như thế mãi sao?”
Tôi im lặng hồi lâu.
“Tô Dao.”
Tôi nhìn con đường phía trước, khẽ nói:
“Tớ không trốn.”
“Chỉ là muốn dành chút thời gian để nghĩ cho thật kỹ.”
“Nghĩ xem… rốt cuộc mình muốn điều gì.”
“Có gì mà phải nghĩ nữa?”
Giọng Tô Dao lập tức cao lên.
“Chia tay chứ còn gì! Hắn đã đăng ký kết hôn với người khác rồi, cậu còn chịu được à?”
“Dĩ nhiên là phải chia tay.”
Tôi bình tĩnh đáp.
“Nhưng chia tay như thế nào…”
“Tớ cần phải suy nghĩ cho rõ.”
Đầu dây bên kia im lặng.
Một lúc sau, Tô Dao mới thở dài.
“Được rồi.”
“Chỉ cần cậu biết mình đang làm gì là được.”
“Dù thế nào thì tớ vẫn giữ nguyên một câu.”
“Tớ luôn đứng về phía cậu.”
Cúp máy.
Tôi thanh toán tiền rồi rời khỏi quán.
Buổi chiều, tôi đến Khang Định.
Tôi không vội tiếp tục hành trình mà lái xe dạo quanh thị trấn một vòng.
Dòng sông Chiết Đa chảy xuyên qua thành phố.
Nước cuồn cuộn đổ về phía trước, tiếng nước va vào ghềnh đá vang vọng khắp các con phố.
Những cụ già khoác áo Tạng chậm rãi bước đi, tay xoay bánh xe cầu nguyện.
Trước cửa các cửa hàng treo đầy khăn choàng sặc sỡ cùng những chiếc lược làm từ sừng bò.
Tôi đứng bên bờ sông chụp một tấm ảnh.
Đăng lên vòng bạn bè.
Chỉ kèm hai chữ:
“Đang đi.”
Chưa đầy vài phút sau.
Chu Minh Hiên đã bấm thích.
Còn để lại một bình luận:
“Phong cảnh đẹp đấy. Nhưng nhớ chú ý an toàn nhé, bà xã.”
Tôi nhìn dòng bình luận ấy.
Suýt nữa bật cười thành tiếng.
Bà xã…
Vậy anh ta gọi Lâm Tư Vũ là gì?
Cũng là bà xã sao?
Hay gọi là…
Vợ?
Ngày hai người đăng ký kết hôn…
Họ đã từng gọi nhau như vậy chưa?
Tôi cất điện thoại vào túi.
Tiếp tục bước đi.
Buổi tối, tôi nghỉ tại một homestay.
Bà chủ vô cùng nhiệt tình.
Thấy tôi đi một mình, bà còn tặng thêm một bình trà bơ.
Tôi ngồi trong sân.
Vừa nhấp từng ngụm trà bơ nóng hổi.
Vừa ngẩng đầu ngắm bầu trời sao.
Bầu trời trên cao nguyên sáng rực.
Hàng ngàn vì sao chen kín bầu trời đêm.
Lấp lánh như ai đó vừa rắc cả nắm kim cương vụn lên màn trời đen thẳm.
Đúng lúc ấy…
Điện thoại lại rung.
Chu Minh Hiên gọi video.
Tôi lập tức nhấn từ chối.
Sau đó nhắn lại:
“Đang ăn tối với đồng nghiệp, không tiện nghe máy.”
Anh ta trả lời rất nhanh:
“Ừ, vậy em làm việc đi nhé. Anh nhớ em.”
Tôi nhìn ba chữ…
“Anh nhớ em.”
Bỗng thấy dạ dày cuộn lên từng cơn buồn nôn.
Lúc gửi dòng tin nhắn này…
Anh ta có đang ở cạnh Lâm Tư Vũ không?
Hai người họ đang sống ở đâu?
Đã dọn về ở chung rồi chứ?
Căn nhà tôi và anh ta đang thuê…
Anh ta còn quay về nữa không?
Hay thực ra…
Anh ta đã sớm không còn ở đó.
Chỉ thỉnh thoảng mới ghé về, xem tôi có còn ngoan ngoãn ở đó chờ anh ta hay không?
Tôi đứng dậy.
Trở về phòng.
Đóng cửa.
Kéo kín rèm.
Rồi ngồi lặng trên mép giường rất lâu.
Cuối cùng, tôi mở ứng dụng ghi chú.
Gõ một dòng chữ.
Chu Minh Hiên.
Căn nhà chúng ta thuê chung, anh vẫn còn chìa khóa.
Nhưng trái tim tôi…
Kể từ hôm nay, anh vĩnh viễn không còn chìa khóa để bước vào nữa.
Viết xong.
Tôi nhìn màn hình hồi lâu.
Rồi xóa sạch từng chữ.
Vẫn chưa đến lúc.
03
Sáng hôm sau, tôi rời Khang Định, tiếp tục hướng về Tân Đô Kiều.
Đi ngang đèo Chiết Đa, nơi cao hơn 4.000 mét so với mực nước biển, gió mạnh đến mức những dải cờ kinh phần phật bay trong gió, phát ra từng tiếng ù ù không dứt.
Tôi dừng xe.
Khoác thêm áo phao rồi bước xuống.
Không khí loãng khiến mỗi nhịp thở đều hơi khó khăn.
Nhưng cảnh tượng trước mắt…
Thật sự quá hùng vĩ.
Dãy núi tuyết nối tiếp nhau đến tận chân trời.
Mây đè thấp trên đỉnh núi.
Ánh nắng len qua từng khe mây, từng tia từng tia rơi xuống thung lũng, tựa như những chiếc thang bằng vàng nối liền đất với trời.
Tôi lấy điện thoại ra chụp vài tấm ảnh.
Đúng lúc ấy, một người đàn ông trung niên đứng gần đó cười bắt chuyện.
“Cô gái, một mình lái xe lên tận đây à?”
Tôi gật đầu.
“Vâng.”
Ông giơ ngón tay cái.
“Giỏi thật đấy. Chú lái xe hơn hai mươi năm rồi mà mỗi lần đi cung đường này vẫn thấy run. Cháu nhớ cẩn thận nhé, phía trước có mấy đoạn đường đèo quanh co, cua rất gắt.”
“Cảm ơn chú.”
Vừa dứt lời…
Điện thoại rung lên.
Là tin nhắn của Chu Minh Hiên.
“Mẹ anh nhập viện rồi. Bao giờ em qua đóng viện phí?”
Tôi nhìn chằm chằm màn hình.
Khóe môi chậm rãi cong lên.
Đợi tám ngày.
Cuối cùng…
Cũng đợi được đến câu này.
Tôi mở khung chat.
Cân nhắc từng chữ.
Rồi chậm rãi gõ:
“Để vợ mới của anh đi đóng.”
Nhấn gửi.
Tôi đặt điện thoại lên nóc xe.











