223 Lồng Son Không Lối Về

Chương 2: 223 Chương 2

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Toàn bộ Cẩm Tú…

Cuối cùng chỉ thuộc về con và đứa con của con với Tâm Nghiên.”

Tâm Nghiên?

Phẫu thuật?

Máu cuống rốn?

Xử lý sạch sẽ?

Từng từ tôi đều hiểu.

Nhưng ghép lại…

Lại trở thành thứ ngôn ngữ xa lạ nhất.

Dự An trong lòng dường như cảm nhận được cơ thể tôi đang run rẩy.

Con mím môi, nhưng không khóc.

Tôi ôm con thật chặt.

Như đang ôm lấy chút hơi ấm duy nhất còn sót lại trong cuộc đời mình.

Dựa lưng vào bức tường lạnh ngắt.

Từ từ ngồi thụp xuống tấm thảm.

Tiếng nhạc cùng tiếng cười dưới đại sảnh vẫn vang vọng.

Nhưng giống như đến từ một thế giới vui vẻ hoàn toàn không liên quan đến tôi.

Thì ra…

Bảy năm được cưng chiều đến nghẹt thở.

Lại chỉ là một màn giam cầm được tính toán kỹ lưỡng.

Thì ra…

Món quà quý giá nhất của con trai tôi từ khi chào đời đã sớm bị định sẵn giá trị.

Chỉ để cứu một đứa trẻ xa lạ khác.

Thì ra…

Ý nghĩa duy nhất của sự tồn tại của tôi chỉ là một “công cụ sinh con” khỏe mạnh.

Và trong tương lai…

Là một “người ngoài” biết quá nhiều cần phải được “xử lý sạch sẽ”.

Cuộc nói chuyện trên ban công tiếp tục.

Chủ đề đã chuyển sang một thương vụ sáp nhập của công ty.

Giọng điệu nhẹ nhàng.

Như thể điều họ vừa bàn không phải số phận của một người vợ, một người mẹ.

Mà chỉ là một hợp đồng thương mại đã được quyết định từ lâu.

Tôi nhẹ nhàng bịt tai Dự An.

Dù con vẫn chưa hiểu gì.

Tôi từ từ đứng dậy.

Nhẹ đến mức gần như không phát ra tiếng động.

Hai chân tê dại.

Trái tim lại như bị khoét mất một mảng lớn.

Gió lạnh cuối đông tràn vào khoảng trống ấy.

Tôi không lao ra chất vấn.

Cũng không khóc lóc.

Bảy năm bị nuôi nhốt chưa thể mài mòn hết sự cứng cỏi mà bố mẹ, những người giáo viên bình thường nơi thị trấn nhỏ, đã dạy tôi.

Tôi ôm con.

Chỉnh lại vạt váy hơi xộc xệch.

Nhìn vào tấm gương trang trí sáng bóng ngoài hành lang.

Rồi nở một nụ cười dịu dàng, đoan trang mà tôi đã luyện tập không biết bao nhiêu lần.

Người phụ nữ trong gương vẫn là tôi.

Chỉ có điều…

Trong đáy mắt, có thứ gì đó đang nhanh chóng lạnh đi.

Đông cứng lại.

Tôi xoay người.

Lặng lẽ xuống cầu thang bên kia.

Một lần nữa hòa vào bầu không khí xa hoa giả tạo ấy.

Giang Lâm Phong đang cười nói với các vị khách.

Vừa nhìn thấy tôi, anh lập tức bước tới.

Rất tự nhiên ôm lấy eo tôi.

Nhẹ nhàng hôn lên trán.

“Thiển Thiển, mệt không? Đưa Dự An cho bảo mẫu đi, em lên nghỉ một lát.”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh, nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm ấy.

Trong đó vẫn có sự quan tâm.

Vẫn có dịu dàng.

Vẫn như suốt bảy năm qua.

Nhưng giờ đây nhìn lại…

Nó giống như một chiếc giếng cổ sâu không thấy đáy.

Dưới làn nước tĩnh lặng ấy là bí mật khiến cả người tôi lạnh buốt.

Tôi cũng mỉm cười với anh.

Ngoan ngoãn nói:

“Em không mệt. Hôm nay là ngày rất quan trọng của con trai chúng ta.”

Dường như hài lòng với câu trả lời ấy, anh khẽ bóp vai tôi một cái, rồi quay người tiếp tục xã giao với khách.

Tôi bế con trai, đứng dưới ánh sáng rực rỡ nhất của chiếc đèn chùm pha lê.

Nhìn khung cảnh trước mắt.

Tiếng cười nói.

Ly rượu nâng qua hạ lại.

Ai nấy đều nở nụ cười.

Lần đầu tiên trong đời, tôi nhận ra rõ ràng đến vậy.

Tất cả nơi này.

Căn biệt thự này.

Bữa tiệc này.

Cuộc hôn nhân này.

Thậm chí…

Người đàn ông đang dịu dàng trước mắt tôi.

Đều là giả.

Mọi thứ đều được xây dựng trên những lời dối trá và sự lợi dụng mà tôi hoàn toàn không hay biết.

Giống như một chiếc ly lưu ly đẹp đẽ nhưng mong manh.

Mà vài câu nói tôi vô tình nghe được ngoài cánh cửa ban công…

Đã đủ để đập nát nó thành từng mảnh.

Bữa tiệc cuối cùng cũng kết thúc.

Tiễn vị khách cuối cùng rời đi, căn biệt thự lại chìm vào khoảng lặng trống trải.

Tôi dỗ Dự An ngủ.

Một mình đứng trên ban công phòng ngủ.

Giang Lâm Phong bước tới từ phía sau, vòng tay ôm lấy tôi.

Cằm anh tựa lên vai tôi.

Hơi thở phảng phất mùi rượu nhàn nhạt.

“Hôm nay em vất vả rồi, Thiển Thiển. Con trai chúng ta nhất định sẽ lớn lên bình an khỏe mạnh, có được những điều tốt đẹp nhất.”

Tôi nhìn những ánh đèn lấp loáng trên mặt sông phía xa.

Không quay đầu.

Chỉ khẽ đáp một tiếng:

“Ừm.”

Bình an khỏe mạnh?

Có được những điều tốt đẹp nhất?

Dùng máu cuống rốn vô tội của con trai tôi…

Để đổi lấy sự “bình an khỏe mạnh” cho một đứa trẻ khác?

Còn cái gọi là “những điều tốt đẹp nhất” của mẹ con tôi…

Chỉ là một khoản tiền đủ sống để bị đuổi đi trong tương lai sao?

Gió đêm rất lạnh.

Tôi khẽ run lên.

Giang Lâm Phong lập tức nhận ra.

Anh ôm tôi chặt hơn.

“Vào trong đi. Đừng để cảm lạnh.”

Đêm đó.

Tôi nằm bên cạnh anh.

Nghe nhịp thở đều đặn của anh.

Mở mắt đến tận bình minh.

Từng chuyện xảy ra suốt bảy năm qua.

Những chi tiết từng bị tình yêu che mờ.

Giờ đây lần lượt hiện lên.

Nhưng đều mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.

Anh kiên quyết để tôi ở nhà dưỡng sức…

Là để bảo vệ tôi?

Hay để cô lập tôi với thế giới bên ngoài?

Anh chưa từng hứng thú với bạn bè hay các mối quan hệ trước đây của tôi…

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử