Trang chủ/228 Tôi Tự Tay Nghỉ Việc/Chương 17: 228 Chương 17
228 Tôi Tự Tay Nghỉ Việc

Chương 17: 228 Chương 17

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!

Nhưng ánh mắt vẫn sáng.

Hộ công đẩy ông tới trước mặt tôi rồi lặng lẽ lui ra ngoài.

Trong trà thất…

Chỉ còn lại hai người chúng tôi.

“Tiểu Lâm…”

Giọng ông hơi ngọng nhưng vẫn nghe rõ.

“Lâu rồi không gặp.”

“Cháu chào chú Sở.”

Tôi rót cho ông một ly nước ấm.

Tay trái ông hơi run.

Khi nâng ly lên còn phải dùng tay phải đỡ một chút.

“Hôm nay chú tới…”

“Là để xin lỗi cháu.”

Sở Bá Viễn đặt ly xuống.

“Những chuyện Nghiên Hy làm…”

“Chú đều biết hết.”

“Hạ chức cháu, ép cháu rời đi, phong sát cháu, kiện cháu…”

“Từng chuyện một…”

“Đều là nó làm.”

“Mà từng chuyện…”

“Chú đều không ngăn được.”

“Chú Sở.”

Tôi nhẹ giọng.

“Sức khỏe chú không tốt.”

“Những chuyện này không nên để chú phải lo.”

“Không.”

Ông lắc đầu.

“Có vài chuyện…”

“Đáng lẽ chú nên nói từ lâu.”

“Nhưng chú vẫn luôn không muốn để người ngoài biết.”

“Hôm nay chú tới…”

“Là vì chú cảm thấy…”

“Nếu còn không nói…”

“Thì sẽ không kịp nữa.”

Tay phải ông rời khỏi thành xe lăn.

Khẽ gõ hai cái lên mặt bàn.

Giống như đang tự lấy dũng khí cho bản thân.

“Tiểu Lâm…”

“Nhà họ Sở…”

“Có vấn đề rồi.”

Tôi không nói gì.

Chỉ lặng lẽ nhìn ông ấy…

Chờ ông tiếp tục.

“Không phải khách sạn có vấn đề.”

Giọng Sở Bá Viễn hạ thấp xuống.

“Là những mảng kinh doanh khác của nhà họ Sở xảy ra lỗ hổng rất lớn.”

Ông dừng một chút rồi nói tiếp:

“Trước khi bị đột quỵ, chú từng đầu tư vài dự án.”

“Lỗ rất nặng.”

“Cụ thể bao nhiêu… chú không nói nữa.”

“Nói ra cháu sẽ giật mình.”

“Sau khi chú nhập viện, Nghiên Hy tiếp quản toàn bộ đống hỗn loạn đó.”

“Nó phát hiện muốn lấp cái hố kia…”

“Chỉ còn một cách.”

“Dùng dòng tiền của Hằng Thế.”

Tôi thay ông nói ra câu cuối cùng.

Sở Bá Viễn nhìn tôi.

Sau đó chậm rãi gật đầu.

“Hằng Thế là mảng kinh doanh duy nhất của nhà họ Sở vẫn còn kiếm ra tiền.”

“Nghiên Hy tiếp quản xong…”

“Việc đầu tiên nó làm không phải quản lý khách sạn.”

“Mà là rút tiền từ khách sạn ra để lấp lỗ.”

“Nó thay toàn bộ người ở phòng tài chính…”

“Chính là để tiện thao tác.”

Tôi ngồi yên tại chỗ.

Trong đầu hiện lên mấy tập tài liệu Thẩm Dật Khanh từng mang tới.

Ba khoản chi lớn.

Bỏ qua khâu kiểm toán tài chính.

Một mình Sở Nghiên Hy ký duyệt.

Bốn triệu ngân sách của Khương Mỹ Kỳ…

Chi cho khách sạn chưa tới năm trăm nghìn.

Mọi thứ…

Đều khớp cả rồi.

“Nó đuổi cháu đi…”

“Không phải vì Khương Mỹ Kỳ.”

Sở Bá Viễn tiếp tục nói.

“Khương Mỹ Kỳ chỉ là cái cớ.”

“Người nó thật sự muốn loại bỏ…”

“Là người duy nhất có thể phát hiện dòng tiền bất thường.”

“Cháu quản lý sổ sách Hằng Thế suốt mười năm.”

“Cháu hiểu rõ từng đồng tiền của khách sạn chảy đi đâu.”

“Nếu giữ cháu lại…”

“Cái hố kia sẽ không thể che giấu nổi.”

Tay tôi đặt trên mặt bàn.

Không động đậy.

Hóa ra việc đẩy tôi xuống bộ phận vệ sinh…

Không phải bốc đồng.

Không phải kiêu ngạo coi thường người khác.

Mà là một cuộc thanh trừng đã được tính toán từ trước.

“Chú Sở.”

Cuối cùng tôi lên tiếng.

“Hôm nay chú tới nói cho cháu biết những chuyện này…”

“Là muốn cháu làm gì?”

Sở Bá Viễn im lặng rất lâu.

Tay phải ông siết chặt tay vịn xe lăn rồi lại buông ra.

Lặp đi lặp lại ba lần.

“Chú không biết.”

Ông khàn giọng đáp.

“Chú không có tư cách yêu cầu cháu bất cứ điều gì.”

“Tiểu Lâm…”

“Cháu ở Hằng Thế mười năm.”

“Mười năm đó…”

“Là quãng thời gian đẹp nhất đời cháu.”

“Mà chính con gái chú…”

“Đã tự tay hủy nó.”

“Hôm nay chú tới không phải để cầu xin cháu tha cho nó.”

“Cũng không phải cầu xin cháu giúp đỡ.”

“Chú chỉ cảm thấy…”

“Cháu có quyền biết sự thật.”

Ông ra hiệu cho hộ công đẩy xe lăn rời đi.

Khi tới cửa…

Ông lại quay đầu nhìn tôi một lần nữa.

“Tiểu Lâm.”

“Cháu mạnh hơn Nghiên Hy gấp trăm lần.”

“Tổn thất lớn nhất của Hằng Thế…”

“Không phải khách hàng bỏ đi.”

“Mà là cháu rời đi.”

Xe lăn chậm rãi đi ra ngoài.

Tôi ngồi một mình trong trà thất.

Ly nước trước mặt đã nguội lạnh.

Chuyện thứ ba…

Xảy ra trước ngày đại thưởng ba hôm.

Phương Nhược Cẩn cầm điện thoại lao thẳng vào văn phòng tôi.

Biểu cảm trên mặt vô cùng phức tạp.

Vừa hưng phấn.

Vừa phẫn nộ.

“Lâm tổng.”

“Tôi tra ra rồi.”

“Tra được cái gì?”

“Bằng chứng Sở Nghiên Hy chuyển tiền của Hằng Thế ra ngoài.”

“Những tài liệu Thẩm Dật Khanh mang ra trước đó chỉ là đầu mối.”

“Tôi lần theo điều tra suốt một tháng.”

“Ba khoản chi lớn kia…”

“Bề ngoài là dùng cho hạng mục cải tạo khách sạn.”

“Nhưng bên nhận tiền thật sự…”

“Là ba công ty hoàn toàn không làm ngành xây dựng.”

“Tôi cho người tra đăng ký kinh doanh.”

“Người kiểm soát thực tế của cả ba công ty…”

“Đều là một người.”

“Sở Nghiên Hy.”

Phương Nhược Cẩn đưa điện thoại cho tôi.

Trên màn hình là ảnh chụp thông tin doanh nghiệp.

Ba cái tên công ty khác nhau.

Ba địa chỉ khác nhau.

Nhưng mục người đại diện pháp luật…

Đều là cùng một cái tên.

“Cô ta ngay cả tên cũng không đổi?”

Tôi hỏi.

“Có lẽ cô ta nghĩ sẽ không ai điều tra sâu tới mức đó.”

Phương Nhược Cẩn siết chặt điện thoại.

“Dù sao người cũ bên tài chính đều đã bị thay hết.”

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử