Trang chủ/228 Tôi Tự Tay Nghỉ Việc/Chương 22: 228 Chương 22
228 Tôi Tự Tay Nghỉ Việc

Chương 22: 228 Chương 22

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!

Tôi không tham gia.

Những chuyện như vậy…

Tần Châu giỏi hơn tôi.

Tôi chỉ đưa ra ba điều kiện.

Giữ toàn bộ nhân viên.

Không giảm lương.

Quyền quản lý thuộc về tôi.

Ngày thứ tư…

Tần Châu đưa bản hợp đồng cuối cùng cho tôi xem.

“Nhà họ Sở từ bỏ toàn bộ quyền điều hành và quản lý tại flagship Hằng Thế.”

“Giữ lại năm phần trăm lợi nhuận nhượng quyền thương hiệu.”

“Phác Nhã sẽ tiếp quản flagship Hằng Thế theo hình thức thu mua toàn bộ.”

“Tiếp nhận toàn bộ hợp đồng lao động và quan hệ khách hàng hiện tại.”

Tôi lật tới trang cuối cùng.

Mục ký tên.

Tên của Sở Nghiên Hy đã được ký sẵn.

Nét chữ nguệch ngoạc hơn trong ký ức của tôi rất nhiều.

Nét cuối cùng kéo dài thật lâu.

Tôi cầm bút.

Ký tên mình xuống.

Tần Châu thu lại hợp đồng.

Nhìn tôi một cái.

“Cô Lâm.”

“Từ hôm nay…”

“Cô quản lý hai khách sạn rồi.”

“Không phải hai.”

Tôi đóng nắp bút lại.

“Là một.”

“Flagship Hằng Thế sẽ sáp nhập vào hệ thống Phác Nhã.”

“Quản lý thống nhất.”

“Tiêu chuẩn thống nhất.”

“Cái tên có thể giữ lại.”

“Nhưng phần lõi…”

“Phải thay đổi.”

“Cô định thay đổi thế nào?”

“Bắt đầu từ việc chỉnh lại con người.”

Ngày thứ năm…

Tôi quay lại tòa nhà Hằng Thế.

Ba tháng trước…

Khi rời khỏi nơi này…

Tôi chỉ xách theo một túi giấy.

Bên trong là một tấm ảnh cũ.

Còn bây giờ…

Tôi bước trở lại với một thân phận hoàn toàn khác.

Người trong đại sảnh nhìn thấy tôi…

Ai cũng có phản ứng khác nhau.

Trần Điềm Điềm ở quầy lễ tân là người đầu tiên nhận ra.

Chiếc điện thoại trên tay cô ấy suýt rơi xuống đất.

Miệng há to.

Sau đó lao thẳng từ sau quầy ra ngoài.

“Lâm tổng!”

“Điềm Điềm, đừng chạy.”

“Nền trơn đấy.”

Cô bé đứng trước mặt tôi.

Mắt đỏ hoe.

Môi run run hai lần nhưng không nói thành lời.

Tôi vỗ nhẹ lên vai cô ấy.

“Quay về làm việc đi.”

“Chiều nay họp toàn bộ nhân viên.”

Trong thang máy tôi gặp hai người của phòng hành chính.

Họ nhìn thấy tôi thì sững người.

Sau đó người phụ nữ lớn tuổi hơn bỗng cúi người thật sâu.

“Lâm tổng…”

“Chị trở về rồi.”

“Ừ.”

“Tôi về rồi.”

Tầng ba mươi tám.

Văn phòng của tôi.

Cửa không khóa.

Sau khi đẩy cửa bước vào…

Mọi thứ bên trong vẫn y hệt ngày tôi rời đi.

Chậu trầu bà trên bàn vẫn còn đó.

Chỉ là hơn nửa lá đã úa vàng.

Đất khô tới mức nứt cả mặt chậu.

Phương Nhược Cẩn đi phía sau tôi.

Vừa nhìn thấy chậu cây liền không nói hai lời, bê thẳng ra ngoài.

“Tôi đi tưới nước.”

Tôi đứng trước cửa kính sát đất.

Ngoài kia vẫn là đường chân trời quen thuộc của thành phố.

Những tòa cao ốc chen chúc nhau.

Ánh nắng len qua khe mây phản chiếu trên những bức tường kính lấp lánh.

Ba tháng.

Phong cảnh nhìn từ khung cửa này chưa từng thay đổi.

Thay đổi…

Là người đứng trước cửa sổ.

Và thứ dưới chân cô ấy đang nắm giữ.

Hai giờ chiều.

Họp toàn thể nhân viên.

Hơn ba nghìn nhân viên của flagship Hằng Thế chen kín hội trường.

Những người không có chỗ đứng tràn cả ra hành lang xem màn hình livestream.

Tôi đứng trên sân khấu.

Micro đã chỉnh xong.

Nhưng tôi không vội lên tiếng.

Tôi nhìn những gương mặt bên dưới.

Có người quen.

Có người lạ.

Có nhân viên đã theo tôi suốt mười năm.

Cũng có những gương mặt trẻ được tuyển vào sau khi Sở Nghiên Hy tiếp quản.

Có người căng thẳng.

Có người chờ mong.

Cũng có người mang vẻ mặt chết lặng như đang đợi nghe tin xấu.

“Tôi là Lâm Chiêu Khê.”

Tôi mở lời.

“Ba tháng trước tôi rời khỏi nơi này.”

“Hôm nay…”

“Tôi quay lại.”

“Nhưng không phải với thân phận tổng tài Hằng Thế.”

“Mà là tổng giám đốc flagship Phác Nhã…”

“Để tiếp quản khách sạn này.”

Dưới khán đài bắt đầu có tiếng xì xào.

“Từ hôm nay trở đi…”

“Flagship Hằng Thế sẽ chính thức sáp nhập vào hệ thống Phác Nhã.”

“Toàn bộ hợp đồng lao động, lương thưởng và phúc lợi của tất cả nhân viên…”

“Giữ nguyên.”

“Không cắt giảm nhân sự.”

“Không hạ lương.”

“Không ai phải lo mất bát cơm của mình chỉ vì biến động cấp quản lý.”

Tiếng bàn tán lập tức lớn hơn.

Nhưng hướng cảm xúc đã thay đổi.

Có người thả lỏng vai.

Có người thở phào thật mạnh.

“Tôi chỉ nói một chuyện.”

Tôi nhìn toàn bộ khán phòng.

“Ba tháng vừa rồi…”

“Khách sạn này đã trải qua rất nhiều thứ.”

“Khách hàng rời đi.”

“Xếp hạng tụt xuống.”

“Chuỗi cung ứng xảy ra vấn đề.”

“Ban quản lý hỗn loạn.”

“Nhưng…”

“Những chuyện đó không phải lỗi của các bạn.”

“Các bạn…”

“Mỗi người đều đã cố gắng hết sức ở vị trí của mình.”

Hàng ghế đầu có một người phụ nữ trung niên mặc đồng phục tạp vụ cúi đầu xuống.

Lén dùng tay áo lau mắt.

“Từ hôm nay…”

“Chúng ta làm lại từ đầu.”

Tôi chậm rãi nói.

“Cái tên Hằng Thế sẽ được giữ lại.”

“Nhưng cách làm việc…”

“Phải thay đổi.”

“Thay đổi thế nào…”

“Trong tuần tới tôi sẽ lần lượt gặp riêng từng bộ phận.”

“Hôm nay tan họp trước.”

“Quay về làm việc cho tốt.”

Khán phòng im lặng hai giây.

Sau đó…

Tiếng vỗ tay vang lên.

Không phải kiểu vỗ tay xã giao.

Mà là kiểu…

Đã nhịn quá lâu rồi…

Cuối cùng cũng có thể vỗ ra được.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử