Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!

“Những chuyện ấy đều do dì Trịnh làm.”

Trịnh Vân Hà lập tức quay sang.

“Mày nói gì?”

Tô Nhã khóc lớn.

“Là dì bảo tôi đeo nhẫn của Hạ An.”

“Là dì nói chỉ cần khiến cô ấy hiểu lầm, cô ấy sẽ tự rời đi.”

“Đoạn ghi âm về việc mang thai giả cũng là dì ép tôi.”

Trịnh Vân Hà tức đến run người.

“Rõ ràng là mày chủ động đề nghị!”

“Tại sao mày lại đổ hết lên đầu tao?”

Hai người từng thân thiết như mẹ con lập tức cắn xé nhau trước hàng trăm khách mời.

Một người nói đối phương chủ động quyến rũ.

Người còn lại nói đối phương tham tiền.

Tô Nhã còn tiết lộ Trịnh Vân Hà đã nhiều lần chuyển tài sản của tập đoàn sang tài khoản cá nhân để chuẩn bị cho hôn lễ.

Trịnh Vân Hà liền công khai chuyện nhà họ Tô đang nợ nần, muốn dùng cuộc hôn nhân này để cứu công ty.

Khách mời đứng xung quanh lần lượt rời đi.

Không ai muốn tiếp tục chứng kiến một hôn lễ đã biến thành cuộc vạch mặt.

Cha của Tô Nhã bước lên sân khấu, tát cô ta một cái.

“Mày làm mất sạch mặt mũi nhà họ Tô!”

Tô Nhã ôm mặt, bật cười điên dại.

“Cha có tư cách nói tôi sao?”

“Chính cha bảo tôi bằng mọi giá phải cưới Lục Cảnh Thâm.”

“Cha nói nếu không có tiền của nhà họ Lục, cả nhà chúng ta sẽ phá sản!”

Người đàn ông lập tức tái mặt.

Đúng lúc ấy, cửa đại sảnh lại mở.

Giang Dực dẫn theo hai nhân viên tòa án bước vào.

Anh mặc vest đen, cầm một tập tài liệu.

Tôi không hề bảo anh tới.

Nhưng thời điểm xuất hiện của anh hoàn hảo đến mức không thể tốt hơn.

Anh đi thẳng đến trước mặt Trịnh Vân Hà.

“Bà Trịnh.”

“Đây là lệnh cấm tiếp cận tạm thời.”

“Bà không được phép tới gần cô Hạ An và con gái cô ấy trong phạm vi năm trăm mét.”

“Đồng thời, bà đã bị khởi kiện vì hành vi xâm phạm danh dự, đe dọa và tiết lộ thông tin riêng tư.”

Trịnh Vân Hà nhìn văn bản trước mặt.

“Không thể nào!”

“Tôi là bà nội của đứa trẻ!”

Giang Dực lạnh nhạt đáp:

“Quan hệ huyết thống không cho phép bà đe dọa người mẹ khi đang mang thai.”

“Cũng không cho phép bà công khai xúc phạm một trẻ sơ sinh.”

Trịnh Vân Hà quay sang Lục Cảnh Thâm.

“Con nói gì đi!”

“Con để người ngoài bắt nạt mẹ sao?”

Lục Cảnh Thâm nhìn bà ta rất lâu.

Sau đó, anh tháo chiếc ghim cài áo mang biểu tượng nhà họ Lục, đặt xuống bàn.

“Từ hôm nay, mẹ không còn giữ bất kỳ chức vụ nào trong tập đoàn.”

“Những khoản tiền mẹ tự ý chuyển đi sẽ bị kiểm toán.”

“Con đã sắp xếp một căn nhà khác.”

“Sau này mẹ không được quay lại nơi ở của con.”

Trịnh Vân Hà lùi lại, suýt ngã xuống.

“Mày đuổi mẹ?”

“Vì một người phụ nữ đã ly hôn với mày?”

Lục Cảnh Thâm lắc đầu.

“Không phải vì Hạ An.”

“Mà vì những việc mẹ đã làm.”

“Ba năm qua, con đã dung túng mẹ quá lâu.”

Trịnh Vân Hà bật khóc.

Nhưng không một ai tiến lên đỡ bà ta.

Buổi phát trực tiếp kết thúc ở cảnh nhân viên khách sạn tháo tấm bảng cưới.

Tên Lục Cảnh Thâm và Tô Nhã được gỡ xuống.

Hoa tươi phủ kín đại sảnh trở thành đống trang trí vô nghĩa.

Tôi tắt màn hình.

Trong nôi, con gái vừa tỉnh giấc.

Con bé chớp đôi mắt đen nhánh nhìn tôi.

Tôi cúi xuống bế con lên.

“Không có gì đáng xem cả.”

“Mẹ con mình đi ngủ thôi.”

10

Sau hôn lễ thất bại, nhà họ Tô thật sự phá sản.

Những khoản nợ trước đó bị điều tra.

Cha Tô Nhã từng dùng tài sản không thuộc quyền sở hữu để thế chấp.

Ngân hàng khởi kiện.

Công ty bị phong tỏa tài khoản.

Tô Nhã trở thành đối tượng bị tất cả mọi người chỉ trích.

Giấy siêu âm giả được xác định do một phòng khám tư nhân làm theo yêu cầu của trợ lý cũ của Trịnh Vân Hà.

Phòng khám bị điều tra.

Người trực tiếp sửa hồ sơ khai nhận đã nhận một khoản tiền lớn.

Tô Nhã ban đầu phủ nhận.

Nhưng khi cảnh sát tìm được tin nhắn, cô ta buộc phải thừa nhận mình không hề mang thai.

Cô ta chỉ muốn ép Lục Cảnh Thâm tiếp tục hôn lễ.

Trịnh Vân Hà cũng bị điều tra vì hành vi chuyển tiền trái phép và làm giả tài liệu y tế.

Vụ việc liên quan đến tài chính tập đoàn nên không thể dễ dàng che giấu.

Bà ta từng nghĩ chỉ cần mang danh mẹ của Lục Cảnh Thâm thì cả đời sẽ không ai dám động tới.

Nhưng người giao toàn bộ sổ sách cho kiểm toán chính là con trai bà ta.

Ba tuần sau, phiên hòa giải đầu tiên về quyền nuôi con được tổ chức.

Lục Cảnh Thâm xuất hiện cùng hai luật sư.

Tôi đi với Giang Dực.

Từ ngày sinh con đến lúc ấy, đây là lần đầu tiên tôi rời nhà lâu hơn hai giờ.

Trước khi đi, tôi đã kiểm tra camera phòng trẻ ba lần.

Giang Dực nhìn thấy, liền nói:

“Người chăm sóc rất có kinh nghiệm.”

“Camera cũng hoạt động bình thường.”

“Em không cần quá lo.”

“Tôi biết.”

Tôi tắt điện thoại.

“Nhưng biết và làm được là hai chuyện khác nhau.”

Lục Cảnh Thâm ngồi phía đối diện.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử