Chương 16: 260 Chương 16
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!
Trên đó.
Viết tay một cái tên.
Cùng số điện thoại.
“Đây là một người bạn của tôi.”
“Làm phóng viên điều tra.”
“Nếu…”
“Ý tôi là.”
“Nếu sau này.”
“Trong quá trình giải quyết vụ việc bằng pháp luật.”
“Cô gặp trở ngại.”
“Hoặc.”
“Cô cảm thấy.”
“Cần có sự giám sát của dư luận.”
“Thì có thể liên hệ anh ấy.”
“Nhưng.”
“Đây là lựa chọn cuối cùng.”
“Phải dùng thật thận trọng.”
Tôi nhận lấy tờ giấy.
Đầu ngón tay chạm vào nét chữ cứng cáp trên mặt giấy.
“Tôi hiểu.”
“Cảm ơn anh.”
“Giữ gìn sức khỏe.”
Anh khẽ gật đầu.
Đợi đến khi tôi bước hẳn vào sảnh chung cư.
Mới lái xe rời đi.
________________________________________
Về tới căn hộ.
Khóa cửa.
Tôi tựa lưng vào cánh cửa.
Thở ra thật dài.
Hôm nay.
Quá nhiều chuyện xảy ra.
Sự điên cuồng của Trần Hạo.
Sự xuất hiện đúng lúc của Cố Thừa Chu.
Và tờ giấy ghi chú cuối cùng ấy.
Mọi chuyện.
Đang phát triển theo một hướng khó lường.
Nhưng dường như.
Trong nguy hiểm.
Lại có cơ hội.
Trần Lệ bị điều tra.
Trần Hạo bắt đầu rối loạn.
Những quân bài trong tay tôi.
Ngày càng nhiều.
Nhưng.
Tin nhắn đe dọa từ số lạ.
Ánh mắt tuyệt vọng của Trần Hạo.
Và cái tên…
Sẹo Mặt.
Vẫn luôn nhắc tôi.
Bên dưới mặt nước.
Dòng chảy ngầm vẫn cuồn cuộn.
Tôi bước tới bên cửa sổ.
Lặng lẽ nhìn dòng xe dưới phố.
Điện thoại rung lên.
Là tin nhắn của Lăng Vy.
“Vãn Vãn.”
“Về đến nhà chưa?”
“Có sao không?”
“Tớ hầm canh rồi.”
“Mai mang sang cho cậu.”
Trong lòng tôi chợt ấm lên.
Tôi trả lời.
“Tớ về rồi.”
“Không sao.”
“Đừng lo.”
“Mai gặp.”
Dù thế nào.
Tôi cũng không còn một mình nữa.
Tôi có bạn bè.
Có những luật sư sẵn sàng giúp đỡ.
Có một người đồng minh.
Thoạt nhìn lạnh lùng.
Nhưng luôn đứng về phía lẽ phải.
Là Cố Thừa Chu.
Quan trọng hơn cả.
Tôi có lý.
Có chứng cứ.
Và có quyết tâm.
Sẽ không bao giờ lùi bước nữa.
Cuộc chiến này.
Có lẽ còn dài.
Còn khó hơn tưởng tượng.
Nhưng tôi biết.
Mình nhất định phải thắng.
Và…
Nhất định sẽ thắng.
________________________________________
Việc Trần Hạo mất kiểm soát trước cổng công ty.
Giống như một bước ngoặt.
Kể từ hôm đó.
Gia đình họ Trần.
Rơi vào một trạng thái yên lặng kỳ lạ.
Không còn điện thoại thúc ép ký hòa giải.
Bố Trần Hạo cũng không gọi liên tục nữa.
Đến cả Trần Lệ.
Cũng như biến mất khỏi thế giới.
Nhưng.
Sự im lặng ấy.
Không phải bình yên.
Mà giống hệt bầu không khí trước cơn giông.
Luật sư Thẩm nói với tôi.
Cuộc kiểm tra Công ty Trang trí Hạo Miểu.
Đã gặp không ít trở ngại.
Một số sổ sách.
Rõ ràng đã bị xử lý trước.
Tuy nhiên.
Đoàn thanh tra.
Lại phát hiện thêm nhiều dấu hiệu mới.
Ví dụ.
Một số hợp đồng khống.
Giá trị rất lớn.
Đối tác.
Hoặc là công ty vỏ bọc.
Hoặc là doanh nghiệp hoàn toàn không tồn tại.
Cuộc điều tra vẫn tiếp tục.
Chỉ là tiến độ khá chậm.
Còn về băng của Sẹo Mặt.
Người quen bên đội điều tra kinh tế của luật sư Thẩm.
Không tiết lộ thêm điều gì.
Chỉ nhắn.
Mọi việc vẫn đang âm thầm tiến hành.
Dặn tôi.
Kiên nhẫn.
Và chú ý an toàn.
________________________________________
Tôi tiếp tục sống đúng kế hoạch.
Chỉ đi giữa căn hộ thuê.
Và vài nơi cần thiết.
Luôn giữ cảnh giác cao độ.
Những kỹ năng tự vệ.
Và thói quen quan sát.
Mà công ty an ninh dạy.
Đã dần trở thành phản xạ.
Thỉnh thoảng.
Cố Thừa Chu gửi cho tôi vài tin nhắn.
Hỏi tình hình.
Nhắc nhở đôi câu.
Hoặc chia sẻ vài bài viết.
Thoạt nhìn.
Chỉ là kiến thức pháp luật.
Hay tài chính.
Nhưng thực chất.
Đều âm thầm giúp tôi.
Chúng tôi không gặp riêng nhiều.
Thế nhưng.
Sự quan tâm giữ đúng khoảng cách ấy.
Lại đặc biệt đáng quý.
Lăng Vy thì gần như trở thành “trưởng ban hậu cần” của tôi.
Giúp tôi xử lý mọi việc vặt.
Ở cạnh trò chuyện.
Nấu đủ món ngon.
Để kéo tôi ra khỏi bóng tối trong lòng.
Một tuần.
Lặng lẽ trôi qua.
________________________________________
Cho đến chiều cuối tuần.
Một cuộc điện thoại khẩn cấp từ luật sư Thẩm.
Phá vỡ hoàn toàn sự bình yên mong manh ấy.
“Cô Lâm.”
“Có tiến triển lớn.”
Giọng ông hiếm khi gấp gáp như vậy.
“Trần Lệ.”
“Đã bị đưa đi.”
“Cái gì?”
Tôi sững sờ.
“Là đội điều tra kinh tế.”
“Họ đến tận công ty.”
“Đưa cô ta đi.”
“Nghi ngờ.”
“Kinh doanh trái phép.”
“Gây rối trật tự thị trường.”
“Và…”
“Có thể còn liên quan.”
“Đến hoạt động tài chính bất hợp pháp.”
Ông dừng một chút.
“Còn nữa.”
“Bạn trai cũ của cô.”
“Trần Hạo.”
“Cũng bị triệu tập.”
“Để phối hợp điều tra.”
“Đến giờ.”
“Vẫn chưa được về.”
Tôi siết chặt điện thoại.
Tim đập dữ dội.
Dù đã chuẩn bị tâm lý.
Nhưng khi mọi chuyện thật sự xảy ra.
Tôi vẫn thấy đầu óc choáng váng.
“Vì…”
“Băng của Sẹo Mặt?”
Tôi hạ thấp giọng.
“Cảnh sát chưa công bố.”
“Nhưng.”
“Dựa vào những manh mối trước đây.”
“Cùng kết quả kiểm tra Công ty Trang trí Hạo Miểu.”
“Khả năng rất cao.”
Giọng luật sư Thẩm vô cùng nghiêm túc.
“Cô Lâm.”
“Tình hình.”
“Đã thay đổi.”
“Từ một vụ tranh chấp dân sự.”
“Đã có dấu hiệu.”
“Liên quan đến tội phạm hình sự.”
“Vụ việc của cô.”
“Hiện rất nhạy cảm.”
“Nhưng.”
“Cũng mở ra cơ hội mới.”
“Tôi nên làm gì?”











