Chương 18: 260 Chương 18
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!
Khiến nhiều người bất an?”
Bà liên tục gật đầu.
Như vừa bắt được cọng rơm cứu mạng.
“Đúng.”
“Đúng vậy.”
“Tiểu Hạo…”
“Là bị chị nó kéo xuống nước.”
“Chị nó quen đám người đó.”
“Làm đầu tư.”
“Cho vay.”
“Lúc đầu.”
“Nó không biết.”
“Sau này.”
“Mới lún vào.”
“Nợ rất nhiều tiền.”
“Đám người đó.”
“Tàn nhẫn lắm.”
“Lần này.”
“Nó được thả.”
“Là vì đồng ý.”
“Giúp cảnh sát.”
“Tìm chứng cứ.”
“Nhận diện vài người.”
“Nhưng…”
“Nó nói.”
“Nó lén giữ lại.”
“Một ít.”
“Chưa giao hết.”
“Nó bảo.”
“Đó là thứ giữ mạng.”
“Cũng là…”
“Thứ đổi được tiền.”
Bà nói năng lộn xộn.
Nhưng ý chính.
Tôi đã hiểu.
Trần Hạo.
Quả nhiên.
Đã tham gia.
Vào những hoạt động phi pháp.
Giờ đây.
Hắn trở thành người hợp tác với cảnh sát.
Nhưng vẫn giấu một phần chứng cứ.
Muốn biến nó.
Thành con bài mặc cả.
Có thể.
Là để giữ mạng.
Cũng có thể.
Là vì còn mưu tính điều gì khác.
“Hắn giữ cái gì?”
Tôi hỏi.
“Tại sao nói.”
“Có thể đổi được tiền?”
“Và vì sao.”
“Lại nói.”
“Sẽ mất mạng?”
“Tôi…”
“Tôi cũng không biết.”
Bà lắc đầu.
Khóc nấc.
“Hình như.”
“Là sổ sách.”
“Hay máy ghi âm gì đó.”
“Nó nói.”
“Chỉ cần có thứ đó.”
“Thì.”
“Những kẻ chưa bị bắt.”
“Cả ông chủ phía sau.”
“Đều sẽ xong đời.”
“Nhưng.”
“Nó không dám giao hết.”
“Sợ sau khi giao.”
“Bản thân.”
“Sẽ không còn giá trị.”
“Rồi bị thủ tiêu.”
“Nó còn muốn.”
“Dùng thứ đó.”
“Đổi lấy một khoản tiền.”
“Để bỏ trốn.”
“Nhưng.”
“Đám người kia.”
“Đã để mắt tới nó.”
“Hai hôm trước.”
“Có người.”
“Ném con dao dính máu.”
“Vào nhà.”
“Còn để lại thư đe dọa.”
“Tiểu Hạo.”
“Sợ đến mức.”
“Không dám ra ngoài.”
“Ngày nào.”
“Cũng trốn trong phòng.”
“Run lẩy bẩy.”
“Nó nói.”
“Chỉ có con.”
“Lâm Vãn.”
“Bây giờ.”
“Con quen nhiều người có thế lực.”
“Có luật sư.”
“Con đứng ra.”
“Tìm giúp nó.”
“Một người trung gian đáng tin.”
“Bán thứ đó.”
“Được giá.”
“Hoặc…”
“Giao cho người.”
“Có thể bảo vệ nó.”
“Nó bằng lòng.”
“Chia cho con một nửa.”
“Không.”
“Phần lớn.”
Bà càng nói.
Càng kích động.
Đột nhiên.
Phịch một tiếng.
Quỳ xuống trước mặt tôi.
Liên tục dập đầu.
“Vãn Vãn.”
“Bác xin con.”
“Nể tình.”
“Hai đứa từng yêu nhau ba năm.”
“Nể tình.”
“Một bà già sắp xuống lỗ này.”
“Cứu nó.”
“Bác biết.”
“Nó không ra gì.”
“Nó đáng bị báo ứng.”
“Nhưng.”
“Bác chỉ có mỗi đứa con trai này.”
“Nếu nó chết.”
“Bác cũng không sống nổi.”
“Xin con.”
“Giúp nó.”
“Cũng là giúp chính con.”
“Nó nói.”
“Trong những thứ nó giữ.”
“Có cả chứng cứ.”
“Chị nó.”
“Đã tính kế con.”
“Mua căn nhà đó.”
“Nó sẽ giúp con.”
“Thắng kiện nhanh hơn.”
Luật sư Thẩm bước tới.
Đỡ bà.
Không để bà tiếp tục dập đầu.
Rồi quay sang nhìn tôi.
Ánh mắt đầy cảnh giác.
Tôi nhìn người phụ nữ.
Đang quỳ dưới đất.
Khóc đến mất hết tôn nghiêm.
Trong lòng.
Không còn chút thương hại.
Chỉ còn sự tỉnh táo lạnh lẽo.
Quả nhiên.
Đến nước này.
Điều Trần Hạo nghĩ tới.
Không phải ăn năn.
Không phải hợp tác hoàn toàn với cảnh sát.
Mà vẫn muốn.
Lấy chứng cứ.
Để mặc cả.
Đổi lấy lợi ích.
Đổi lấy đường sống.
Thậm chí.
Còn muốn kéo tôi xuống nước.
Để tôi làm người trung gian.
Thay hắn.
“Bác.”
“Mời bác đứng dậy.”
Giọng tôi vẫn bình tĩnh.
Tôi không hề đưa tay đỡ bà.
“Thứ nhất.”
“Những gì Trần Hạo đang giữ.”
“Phải giao toàn bộ.”
“Cho cảnh sát.”
“Không điều kiện.”
“Đó mới là con đường duy nhất.”
“Giấu chứng cứ.”
“Hay đem đi giao dịch.”
“Chỉ khiến.”
“Tội càng nặng hơn.”
“Và càng nguy hiểm.”
“Thứ hai.”
“Tôi không có năng lực.”
“Cũng không có nghĩa vụ.”
“Giúp hắn làm.”
“Những giao dịch như vậy.”
“Những người tôi quen.”
“Là luật sư.”
“Là nhà đầu tư.”
“Không phải.”
“Người môi giới.”
“Trong thế giới ngầm.”
“Bác đã đánh giá tôi quá cao.”
“Thứ ba.”
Tôi nhìn thẳng bà.
“Những chứng cứ.”
“Cho vụ kiện của tôi.”
“Tôi sẽ thu thập.”
“Bằng con đường pháp luật.”
“Tôi không cần.”
“Cũng không tin.”
“Những thứ.”
“Trần Hạo đang giữ.”
“Vì nguồn gốc.”
“Và mục đích của nó.”
“Đều không trong sạch.”
Bà ngồi sụp xuống.
Sắc mặt trắng bệch.
Không còn chút huyết sắc.
“Con…”
“Con thật sự.”
“Tàn nhẫn vậy sao?”
“Thấy chết.”
“Mà không cứu?”
“Tiểu Hạo nói.”
“Chỉ có con.”
“Mới giúp được.”
“Đám người kia.”
“Không tin nó.”
“Chỉ tin.”
“Những người có thân phận.”
“Đứng ra bảo đảm.”
“Anh Cố.”
“Đúng rồi.”
“Anh Cố.”
“Chẳng phải.”
“Là ông chủ lớn sao?”
“Chắc chắn.”
“Cậu ấy có cách.”
“Con cầu xin cậu ấy.”
“Giúp Tiểu Hạo đi.”
“Đủ rồi.”
Tôi cắt ngang.
Giọng lạnh hẳn.
“Bác.”
“Đến tận bây giờ.”
“Điều bác.”
“Và Trần Hạo nghĩ.”
“Vẫn là.”
“Làm sao lợi dụng người khác.”
“Làm sao lách luật.”
“Làm sao trốn tránh trách nhiệm.”
“Bác từng nghĩ chưa.”
“Những gia đình.”
“Bị Trần Lệ.”
“Và băng Sẹo Mặt.”
“Hại tan cửa nát nhà.”
“Thì sao?”
“Bác từng nghĩ chưa.”
“Tôi.”
“Suýt bị các người.”
“Lừa gánh món nợ khổng lồ.”
“Trần Hạo.”
“Có ngày hôm nay.”
“Là do.”
“Chính hắn.”
“Hết lần này đến lần khác.”
“Lựa chọn sai.”
“Tôi không phải.”
“Đấng cứu thế.”
“Cũng không thể cứu.”
“Một kẻ.”
“Đến lúc này.”
“Vẫn chỉ muốn.”
“Đi đường tà.”
Tôi quay sang.
Nhìn luật sư Thẩm.











