Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Có chột dạ.

Có lấy lòng.

Lại còn xen lẫn chút… tự cho mình là đúng.

“Tri Dư về rồi à.”

Ông ta đứng dậy.

“Lại đây, để bố giới thiệu với con…”

“Không cần.”

Tôi đi thẳng đến ngồi cạnh mẹ, cầm lấy tách trà nguội trong tay bà đặt xuống bàn, rồi rót cho bà một tách trà nóng khác.

“Thẩm Hạo Vũ, hai mươi bốn tuổi. Mẹ là Chu Uyển. Hiện làm nhân viên điều hành tại một công ty quảng cáo nhỏ, lương tháng 8 nghìn tệ.”

Tôi ngẩng đầu nhìn chàng trai trẻ trước mặt, giọng điềm tĩnh.

“Ba năm trước đánh nhau ở trường nên bị kỷ luật. Năm ngoái lái xe khi say rượu bị trừ hết 12 điểm bằng lái. Tháng trước vừa chia tay bạn gái vì lén dùng thẻ tín dụng của cô ấy để mua một tài khoản game.”

Cả phòng khách lập tức rơi vào im lặng.

Nụ cười lịch sự trên mặt Thẩm Hạo Vũ cứng lại, rồi sắc mặt dần tái mét.

Mặt Thẩm Quốc Lương cũng tối sầm.

“Thẩm Tri Dư! Con có ý gì hả?”

“Không có ý gì.”

Tôi tựa lưng vào ghế sofa, bắt chéo chân.

“Chỉ là đã mở họp gia đình thì mọi người cũng nên hiểu rõ về nhau một chút, đúng không?”

Tôi mỉm cười.

“Dù sao tôi cũng rất hiểu cậu ta. Còn cậu ta… hiểu gì về tôi?”

Yết hầu của Thẩm Hạo Vũ khẽ chuyển động.

Rõ ràng cậu ta không ngờ mọi chuyện lại diễn ra như thế này.

Có lẽ trước khi đến đây, cậu ta đã tưởng tượng ra một màn nhận người thân đầy ấm áp.

Cha ruột đưa mình về nhà.

Người chị cùng cha khác mẹ dù không vui cũng chỉ biết chấp nhận.

Sau đó mọi người ngồi xuống thương lượng, chia cho cậu ta một ít cổ phần, một khoản tiền, rồi từ đó cuộc đời bước sang trang mới.

Nhưng hiện thực lại là…

Câu đầu tiên chị gái nói khi bước vào đã lột sạch mọi lớp vỏ bọc của cậu ta.

“Cô… cô điều tra tôi?”

Giọng Thẩm Hạo Vũ run lên.

“Không phải điều tra.”

Tôi nhấp một ngụm trà.

“Chỉ tiện tay tra một chút thôi. Nếu thật sự điều tra thì phải để cả đội luật sư vào cuộc.”

Thẩm Quốc Lương đập mạnh xuống bàn trà.

“Thẩm Tri Dư! Hạo Vũ là em trai con!”

“Ồ?”

Tôi nhìn thẳng vào ông ta.

“Ông nhận từ khi nào vậy? Sao trong sổ hộ khẩu không có tên cậu ta?”

Thẩm Quốc Lương lập tức nghẹn họng.

Ông ta há miệng, mặt đỏ bừng nhưng chẳng nói được lời nào.

Tôi tiếp tục:

“Bố nói tối nay họp gia đình để chia gia sản. Vậy con hỏi bố mấy câu.”

Tôi giơ một ngón tay.

“Thứ nhất, giấy chứng nhận quyền sở hữu căn nhà này đứng tên ai?”

Thẩm Quốc Lương im lặng.

“Tên mẹ.”

Tôi tự trả lời.

Giơ ngón tay thứ hai.

“Thứ hai, toàn bộ cổ phần của Tập đoàn Thẩm thị đứng tên ai?”

Ánh mắt Thẩm Quốc Lương bắt đầu né tránh.

“Là tên con.”

Tôi giơ ngón tay thứ ba.

“Thứ ba, tài sản đứng tên cá nhân của bố, ngoài chiếc thẻ sinh hoạt mẹ đưa cho bố ra thì còn gì nữa?”

“Con…”

“Không còn gì cả.”

Tôi hạ tay xuống, nụ cười vẫn không đổi.

“Cho nên con thật sự rất tò mò… bố định chia cái gì?”

Phòng khách yên tĩnh đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng điều hòa chạy ù ù.

Gương mặt Thẩm Hạo Vũ đã chuyển từ trắng bệch sang đỏ bừng.

Cậu ta cúi gằm đầu nhìn chằm chằm mũi giày, không dám nhìn bất kỳ ai.

Còn Thẩm Quốc Lương…

Biểu cảm trên mặt ông ta thay đổi cực kỳ đặc sắc.

Đầu tiên là kinh ngạc.

Dường như từ trước đến nay, ông ta chưa từng nghiêm túc nghĩ về vấn đề này.

Trong nhận thức của ông ta, ông là đàn ông của nhà họ Thẩm, là chủ gia đình, là người làm cha.

Ông ta mặc nhiên cho rằng tất cả những thứ này vốn dĩ đều thuộc về mình.

Tiếp theo là không thể tin nổi.

Ánh mắt nhìn tôi như đang chứng kiến một chuyện hết sức hoang đường.

Giống như đến tận hôm nay, ông ta mới nhận ra cô con gái ngày nào ngoan ngoãn nghe lời đã không còn tồn tại nữa.

Cuối cùng…

Là thẹn quá hóa giận.

“Thẩm Tri Dư!”

Ông ta đập mạnh một cái xuống bàn trà, khiến mấy chiếc cốc trên mặt bàn cũng bật nảy lên.

“Ta là bố của con! Cái nhà này là của ta! Tập đoàn Thẩm thị năm xưa cũng do chính ta gây dựng!”

“Gây dựng?”

Cuối cùng tôi cũng không nhịn được, bật cười thành tiếng.

“Bố à, tiền thân của Tập đoàn Thẩm thị là xưởng vật liệu xây dựng của ông ngoại. Năm đó, bố chỉ là người ở rể nhà họ Tống mà thôi.”

Câu nói ấy chẳng khác nào một lưỡi dao.

Đâm thẳng vào vết thương sâu nhất trong lòng Thẩm Quốc Lương.

Thẩm Quốc Lương lập tức tái mét.

Đúng lúc ấy, mẹ tôi cuối cùng cũng lên tiếng.

Giọng bà rất nhẹ, cũng rất bình tĩnh.

“Quốc Lương, đủ rồi.”

Tống Tụng chậm rãi đứng dậy, nhìn thẳng vào Thẩm Quốc Lương.

“Từng viên gạch, từng mái ngói của căn nhà này đều là tài sản cha tôi để lại cho Tri Dư. Toàn bộ cổ phần của tập đoàn là do chính con bé dùng thực lực giành lại từng lá phiếu từ hội đồng quản trị ba năm trước. Còn chiếc thẻ sinh hoạt kia, là vì tình nghĩa vợ chồng hơn hai mươi năm nên tôi mới để lại cho ông chút thể diện.”

Giọng bà bình thản như đang đọc bản tin thời tiết.

Nhưng từng câu từng chữ đều như những cái tát giáng thẳng lên mặt Thẩm Quốc Lương.

“Ông đem chút thể diện ấy đi nuôi người phụ nữ bên ngoài và con trai riêng của mình, bây giờ còn dẫn nó về đây đòi chia gia sản.”

Tống Tụng hơi nghiêng đầu.

“Ông nói xem… ông lấy tư cách gì để chia gia sản?”

Thẩm Quốc Lương như bị rút cạn sức lực, ngã phịch xuống ghế sofa.

Môi ông ta run lên bần bật nhưng rất lâu vẫn không thốt nổi một lời.

Thẩm Hạo Vũ còn thảm hơn.

Cậu ta đứng chôn chân giữa phòng khách, tiến cũng không được, lùi cũng chẳng xong. Phía trước là hai người phụ nữ mà cậu ta không thể đắc tội, phía sau thì cha ruột của cậu ta còn chẳng tự lo nổi cho mình.

Không khí đông cứng gần mười giây.

Sau đó, Thẩm Hạo Vũ nhẹ nhàng đặt tách trà trong tay xuống bàn rồi xoay người định rời đi.

“Đứng lại.”

Tôi lên tiếng.

Cả người cậu ta lập tức cứng đờ.

“Để chìa khóa xe lại.”

Tôi bình thản đưa tay ra.

“Chiếc Cayenne đó được mua bằng thẻ của mẹ tôi, không phải của cậu.”

Thẩm Hạo Vũ đứng im không nhúc nhích.

Ánh mắt cậu ta lén nhìn sang Thẩm Quốc Lương như cầu cứu.

Nhưng Thẩm Quốc Lương chỉ ngồi bất động trên sofa, từ đầu đến cuối không nói một lời, thậm chí còn chẳng buồn nhìn cậu ta lấy một cái.

Mười giây sau, Thẩm Hạo Vũ lặng lẽ lấy chìa khóa xe từ trong túi ra, đặt lên bàn trà rồi quay người bỏ đi, không hề ngoảnh đầu lại.

Cánh cửa phòng khách khép lại.

Cả căn biệt thự lập tức chìm vào yên tĩnh.

Mẹ tôi ngồi xuống lần nữa, cầm tách trà tôi vừa rót lên nhấp một ngụm.

“Hơi nguội rồi.”

Bà khẽ nói.

“Để con rót lại.”

Lúc tôi đứng dậy đi lấy nước nóng, vừa đi ngang qua Thẩm Quốc Lương.

Ông ta vẫn ngồi im, cũng không nhìn tôi.

Nhưng tôi vẫn thấy rõ bàn tay ông ta đang khẽ run.

Là vì tức giận…

Hay vì sợ hãi?

Tôi không quan tâm.

Rót xong nước nóng, tôi đưa cho mẹ.

Tống Tụng nhận lấy tách trà, ngẩng đầu nhìn tôi.

Trong ánh mắt bà có đau lòng, có tự hào, cũng có chút tự giễu.

“Mẹ.”

Tôi khẽ nói.

“Ngày mai con sẽ bảo phòng pháp chế hủy chiếc thẻ phụ đó.”

Bàn tay đang cầm tách trà của bà khẽ siết lại, rồi từ từ buông lỏng.

“Được.”

Đến lúc ấy, Thẩm Quốc Lương mới cất tiếng.

“Các người…”

Giọng ông ta khàn đặc như một ông lão bảy mươi tuổi.

“Các người không thể đối xử với tôi như vậy.”

Tôi quay sang nhìn ông ta.

Đã từng có một khoảng thời gian, tôi thật lòng gọi người đàn ông này là bố.

Ông ta từng bế tôi, từng đưa tôi đến công viên giải trí, từng cười đầy tự hào trong những buổi họp phụ huynh.

Nhưng tất cả những điều đó…

Đều là trước khi ông ta phát hiện nhà ngoại của mẹ tôi không dễ thao túng như mình tưởng.

Sau đó, ông ta càng ngày càng ít về nhà.

Sau đó, ngay cả sinh nhật của tôi ông ta cũng chẳng còn nhớ.

Trước kỳ thi đại học một ngày, tôi gọi điện cho ông ta.

Đầu dây bên kia, ông ta đang cười cợt, dỗ dành một người phụ nữ khác.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử

Chương 2: 264 Chương 2 - 264 Cha Muốn Chia Gia Sản, Nhưng Cả Tập Đoàn Đều Đứng Tên Tôi | uTruyện