Chương 5: 264 Chương 5
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!
Năm xưa, khi ông ngoại còn sống, ông ta đã dựa vào cái miệng ấy để kéo bè kết phái trong công ty.
Hai năm sau khi ông ngoại qua đời, cả tập đoàn suýt nữa bị ông ta làm cho tan nát.
Tôi mất ba năm mới dọn sạch đống sổ sách hỗn loạn và mạng lưới quan hệ do ông ta để lại.
Tôi cứ tưởng…
Mọi thứ đã được xử lý sạch sẽ.
Không ngờ bây giờ…
Ông ta lại tìm đến bác Trần.
Rốt cuộc ông ta định làm gì?
Tôi trầm ngâm vài giây rồi mở danh bạ điện thoại.
Ánh mắt dừng lại trên một cái tên.
Trần Bách Chu.
Trần Bách Chu, con trai của Trần Đức Minh, cũng là bạn học đại học của tôi.
Điện thoại chỉ đổ chuông hai tiếng đã có người bắt máy.
“Tri Dư à? Hiếm thật đấy. Cậu lại chủ động gọi cho mình cơ à?”
“Bách Chu, bác Trần có ở nhà không?”
“Có. Có chuyện gì vậy?”
“Hôm nay bố mình đến tìm bác ấy. Cậu có biết là chuyện gì không?”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
Một lúc sau, Trần Bách Chu mới hạ thấp giọng.
“Tri Dư, thật ra mình cũng đang định nói với cậu chuyện này.”
“Bố cậu đến tìm bố mình…”
“Khóc.”
Tôi sững người.
“Khóc?”
“Ừ. Khóc đến nước mắt nước mũi tèm lem. Ông ấy nói mẹ con cậu bắt nạt ông ấy, muốn đuổi ông ấy ra khỏi nhà, bắt ông ấy ra đi tay trắng, ngay cả con ruột cũng không cho nhận.”
Tôi nhất thời chẳng biết nên khóc hay nên cười.
“Rồi sao nữa?”
“Rồi thì…”
Giọng Trần Bách Chu lộ rõ vẻ khó xử.
“…bố mình hơi mềm lòng.”
“Ông ấy cứ nói nào là ‘dù sao cũng là người một nhà’, rồi ‘cha con nào có thù qua đêm’.”
“Bác ấy đồng ý giúp rồi?”
“Cũng không hẳn.”
“Ông ấy chỉ nói muốn hẹn cậu ra nói chuyện, muốn đứng ra hòa giải.”
Tôi khẽ nhắm mắt, hít sâu một hơi.
Đúng là Thẩm Quốc Lương.
Ông ta tìm không phải một người đi nói giúp bình thường.
Mà là người bạn thân của ông ngoại.
Là bậc trưởng bối mà tôi phải kính cẩn gọi một tiếng bác Trần.
Ông ta đang dùng đạo đức để ép tôi.
Nếu bác Trần đứng ra, tôi không nể mặt thì sẽ thành đứa không biết kính trên nhường dưới.
Còn nếu nể mặt…
Tôi nhất định phải nhượng bộ.
Quả là một nước cờ hay.
“Bách Chu.”
Tôi bình tĩnh nói.
“Giúp mình nhắn với bác Trần một tiếng.”
“Tối nay mình mời bác ấy dùng bữa, tiện thể nói rõ mọi chuyện.”
“Cậu định trực tiếp hẹn bố mình?”
“Ừ.”
“…Được thôi.”
Trần Bách Chu khẽ thở dài.
“Nhưng Tri Dư, lát nữa cậu đừng quá căng thẳng.”
“Bố mình cậu cũng biết rồi đấy, lòng dạ tốt nhưng lại rất dễ mềm lòng. Màn kịch của bố cậu hôm nay đúng là rất dễ khiến người khác động lòng.”
“Mình biết.”
“Cho nên mình mới phải trực tiếp nói rõ với bác ấy.”
Cúp máy.
Tôi bảo Tần Tự đặt một phòng riêng ở nhà hàng.
Không phải kiểu nhà hàng chuyên tiếp khách làm ăn.
Mà là quán ăn chuyên món Hồ Nam mà bác Trần thích nhất.
Ông chủ ở đó đã quen biết bác ấy hơn hai mươi năm.
Đưa bác ấy đến nơi quen thuộc.
Để bác ấy thả lỏng.
Sau đó…
Tôi sẽ bày toàn bộ sự thật ra trước mặt bác ấy.
Tôi không cần bác Trần giúp mình.
Tôi chỉ cần…
Bác ấy đừng giúp Thẩm Quốc Lương là đủ.
Bảy giờ tối.
Nhà hàng.
Khi tôi bước vào phòng riêng, Trần Đức Minh đã ngồi chờ sẵn.
Ông đã ngoài sáu mươi.
Tóc hoa râm.
Nhưng tinh thần vẫn rất minh mẫn.
Vừa thấy tôi bước vào, trên gương mặt ông lập tức hiện lên nụ cười hiền hậu của một người trưởng bối dành cho con cháu.
“Tri Dư đến rồi.”
“Cháu chào bác Trần.”
Tôi lễ phép chào một tiếng rồi ngồi xuống.
Món ăn đã được dọn sẵn.
Trần Đức Minh nhấp một ngụm trà, trầm ngâm một lúc mới lên tiếng.
“Tri Dư à, hôm nay bố cháu đến tìm bác…”
“Cháu biết.”
Ông nhìn tôi, hơi bất ngờ.
“Bách Chu đã kể cho cháu rồi.”
Tôi bình tĩnh nói.
“Bác Trần, cháu xin phép không vòng vo nữa.”
“Bố cháu đã nói gì với bác?”
Trần Đức Minh khẽ thở dài.
“Ông ấy nói… mẹ con cháu muốn đuổi ông ấy ra khỏi nhà.”
“Nói cháu thu hồi toàn bộ quyền hạn của ông ấy, ngay cả tiền sinh hoạt cũng không cho.”
“Còn nói ông ấy có một đứa con ở bên ngoài, nhưng mẹ con cháu không cho nhận.”
Ông dừng lại một chút.
“Tri Dư.”
“Bác biết bố cháu có nhiều chuyện làm không đúng.”
“Nhưng dù sao ông ấy cũng là bố cháu.”
“Lại đã lớn tuổi rồi…”
“Bác Trần.”
Tôi nhẹ nhàng cắt ngang lời ông.
“Cháu có thể cho bác xem vài thứ được không?”
Ông khựng lại.
“Xem gì?”
Tôi mở túi xách, lấy ra một tập tài liệu.
Đó là thứ Tần Tự vừa hoàn thành trong chiều nay.
Bên trong…
Là toàn bộ danh sách những lần Thẩm Quốc Lương biển thủ công quỹ suốt hai mươi năm qua.
Từng khoản một.
Thời gian.
Số tiền.
Mục đích sử dụng.
Tất cả đều rõ ràng, không thiếu một chi tiết.
Tôi đẩy tập tài liệu đến trước mặt Trần Đức Minh.
“Bác Trần.”
“Mời bác xem.”
Ông đặt tách trà xuống, chần chừ mở trang đầu tiên.
Chỉ mới nhìn ba giây…
Đôi mày ông đã lập tức nhíu chặt.
Lật đến trang thứ năm…
Bàn tay ông rõ ràng khựng lại.
Lật đến trang thứ mười hai…











