Chương 1: 274 Chương 1
Để tôi có thể xuất giá thật vẻ vang, mẹ đặc biệt lấy bộ trang sức ngọc phỉ thúy gồm dây chuyền, hoa tai và vòng tay mà bà nội truyền lại cho bà ra khỏi két sắt.
Thế nhưng vào đúng ngày kết hôn, bộ trang sức phỉ thúy vốn được đặt trong ngăn kéo của tôi lại không cánh mà bay.
Mẹ tôi sốt ruột đến mức muốn báo cảnh sát.
Ngoài giá trị đắt đỏ của bản thân bộ trang sức, nó còn mang một “ý nghĩa đặc biệt”.
Ngay khi bố tôi cũng quyết định báo cảnh sát, tôi chợt nhớ hôm qua Cố Hàn Thâm đã không ngớt lời khen ngợi bộ trang sức phỉ thúy của tôi.
“Bố mẹ, khoan báo cảnh sát đã, để con hỏi Hàn Thâm trước.”
Tôi gọi điện thoại, Cố Hàn Thâm thản nhiên thừa nhận:
“Vợ à, bộ trang sức phỉ thúy của em là anh lấy.”
“Hôm nay là ngày đón dâu, em phải đeo nó. Anh lấy đi làm gì?”
“Hôm nay là sinh nhật Vân Hòa, cô ấy thiếu một ít trang sức để ăn diện nên anh đưa cho cô ấy đeo trước. Đợi cô ấy dùng xong sẽ trả lại em.”
“Hôm nay em kết hôn, vậy mà anh lại trộm trang sức của em, mang cho người phụ nữ khác đeo?”
Tôi cố nén ngọn lửa giận dữ vừa bùng lên trong lòng, lạnh giọng chất vấn.
“Cái gì mà trộm? Chỉ là mượn tạm thôi, rồi sẽ trả lại. Em đừng nhỏ mọn như vậy. Vân Hòa đã cầu xin anh rất lâu, anh cũng không thể không đồng ý được.”
“Nhà em có nhiều trang sức như vậy, dùng tạm bộ khác đi. Chuyện này cứ quyết định thế nhé.”
“Ngoan ngoãn trang điểm đi, lát nữa anh tới đón em.”
…
Giọng điệu thờ ơ của Cố Hàn Thâm thậm chí còn mang theo vài phần trách móc, khiến tôi lập tức có cảm giác nghẹt thở như tim vừa ngừng đập.
Đột nhiên, tôi cảm thấy tình cảm năm năm cũng chỉ có vậy.
Trong lòng anh, chỉ cần người phụ nữ tên Lạc Vân Hòa kia, cũng chính là mối tình đầu mà anh không thể quên, khẽ mở miệng thì anh sẽ dốc hết tất cả để thỏa mãn cô ta.
Còn tôi, người bạn gái danh chính ngôn thuận, người sắp trở thành vợ anh, trái lại lại biến thành một trò cười.
Có lẽ chính Cố Hàn Thâm cũng phần nào nhận ra chuyện mình làm không được thỏa đáng.
Vì thế, anh đổi giọng, dịu xuống:
“Vợ à.”
“Em biết năm đó Vân Hòa từng cứu anh.”
“Anh đảm bảo với em.”
“Anh và cô ấy không có quan hệ đặc biệt gì.”
“Chỉ là bạn bè bình thường thôi.”
“Lần này cô ấy đã mở miệng cầu xin.”
“Anh cũng khó từ chối.”
“Em ngoan một chút, đừng giận dỗi.”
“Sau này anh sẽ bù đắp cho em.”
Vì tôi đang bật loa ngoài nên bố mẹ tôi đều nghe thấy lời Cố Hàn Thâm nói.
Không đợi tôi mở miệng, mẹ đã giật lấy điện thoại.
Dù là bà chủ của một công ty luật, bình thường luôn điềm tĩnh đến đâu, lúc này bà cũng tức giận ra mặt.
“Hàn Thâm, cậu và con gái tôi đã yêu nhau năm năm.”
“Khó khăn lắm hai đứa mới đi tới bước kết hôn.”
“Cậu muốn phá hỏng hôn lễ hôm nay sao?”
Trong điện thoại vang lên lời giải thích của Cố Hàn Thâm:
“Mẹ, mẹ cứ yên tâm.”
“Con chắc chắn sẽ không phá hỏng hôn lễ.”
“Con biết chừng mực.”
Bố tôi cười lạnh:
“Cậu biết chừng mực mà còn lén lấy trang sức của vợ mình cho người phụ nữ khác đeo?”
“Bố, không phải trộm, chỉ là mượn tạm thôi.”
“Đừng gọi tôi là bố.”
Bố tôi sa sầm mặt:
“Trước khi tới đón dâu, nếu chưa thấy bộ trang sức trở về với chủ nhân thì cậu không cần tới nữa.”
Không đợi Cố Hàn Thâm giải thích, mẹ tôi lập tức cúp máy.
Bố nhẹ nhàng vỗ vai tôi:
“Con gái ngoan, bố mẹ sẽ không ép con đưa ra bất kỳ quyết định nào. Nhưng dù con muốn làm gì, bố mẹ mãi mãi là chỗ dựa vững chắc nhất của con!”
Mắt tôi đỏ hoe, khẽ gật đầu.
Là con gái lớn của nhà họ Ôn, điều hạnh phúc nhất đối với tôi chính là bố mẹ luôn ủng hộ tôi.
Cho dù tôi phạm sai lầm, họ cũng sẽ không chút do dự đứng ra giúp tôi sửa chữa.











