Chương 7: 274 Chương 7
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!
Cố Hàn Thâm không giữ lại.
Lúc này, anh chỉ mong Lạc Vân Hòa đi càng xa càng tốt.
Mười phút sau, tôi đang ngồi trong phòng khách trò chuyện với các chị em.
Họ vẫn còn tức giận chửi mắng Cố Hàn Thâm.
Đột nhiên có người gửi một đoạn tin nhắn và một video tới điện thoại của tôi.
Nhìn thấy phần mở đầu video, tôi lấy lý do đi vệ sinh rồi đứng dậy rời đi.
Một lát sau, xem xong video, tôi bước ra khỏi nhà vệ sinh rồi nói một câu khiến bố mẹ và đám chị em không thể tin nổi.
Chương 9
“Hôn lễ của tôi và Cố Hàn Thâm sẽ diễn ra đúng kế hoạch!”
Phòng khách lập tức rơi vào sự im lặng chết chóc.
Tất cả mọi người đều mở to mắt nhìn tôi.
“Con gái ngoan, con nói thật sao?”
“Dư Đường, cậu điên rồi à?”
“Tại sao còn muốn lấy tên khốn đó?”
“Rõ ràng hắn đã ngoại tình rồi.”
“Sao cậu lại mềm lòng nữa?”
Đối mặt với sự nghi ngờ và khó hiểu của mọi người, tôi không giải thích.
Tôi chỉ mỉm cười:
“Tôi đã suy nghĩ kỹ. Năm năm tình cảm, năm năm thanh xuân, chuyện này tôi không muốn bỏ qua dễ dàng như vậy.”
“Dư Đường, cậu có dự định gì?”
“Nói ra để mọi người cùng bàn bạc.”
Mười phút sau, tôi mở cửa, nhìn thấy Cố Hàn Thâm vẫn đứng bên ngoài.
Tôi nói:
“Tôi sẽ đi cùng anh.”
“Hả?”
Cố Hàn Thâm ngẩn người.
Mắt anh lập tức đỏ lên, kích động lao tới hỏi:
“Dư Đường, em… em thật sự đồng ý đi cùng anh sao?”
“Ừ.”
Tôi gật đầu.
“Ha ha, tốt quá rồi! Anh biết em vẫn còn yêu anh. Anh biết em không nỡ bỏ mặc anh. Vợ à, anh yêu em. Anh thề nửa đời còn lại sẽ mãi mãi nghe lời em.”
Cố Hàn Thâm vui mừng bế tôi lên.
Sắc mặt bố mẹ và đám chị em của tôi đều vô cùng âm trầm.
Họ hoàn toàn không thể vui nổi.
Nhưng Cố Hàn Thâm không quan tâm.
Chỉ cần tôi đồng ý là đủ.
Sau đó, tiếng pháo lại vang lên.
Cố Hàn Thâm bế tôi lên xe.
Trở về nhà họ Cố, tất cả mọi người đều rất vui vẻ.
Cố Hàn Thâm liên tục đảm bảo với tôi rằng sau này anh tuyệt đối không bao giờ phạm phải sai lầm tương tự.
Về phần Lạc Vân Hòa, anh nói mình đã nói chuyện rõ ràng với cô ta.
Từ nay về sau, Lạc Vân Hòa sẽ không tiếp tục dây dưa với anh.
Ân tình anh cũng đã báo đáp gần đủ.
Mọi chuyện đều kết thúc.
Đến buổi tối, trong sảnh tiệc của khách sạn, tất cả họ hàng và bạn bè đều đã có mặt.
Bảy mươi bàn tiệc kín chỗ.
Sau khi người dẫn chương trình nói xong lời mở màn, bố nắm tay tôi, chậm rãi bước lên sân khấu dưới ánh đèn rọi.
Họ hàng và bạn bè dưới sân khấu liên tục vỗ tay.
Sau khi bố giao tay tôi cho Cố Hàn Thâm, người dẫn chương trình chỉ nói vài câu đã đẩy bầu không khí trong sảnh tiệc lên cao trào.
Vì trong lòng cảm thấy áy náy, Cố Hàn Thâm không làm theo kịch bản đã tập trước.
Anh nhận lấy micro từ người dẫn chương trình, công khai quỳ một gối xuống trước mặt tôi.
Hiện trường lập tức im lặng.
“Dư Đường.”
Giọng nói của Cố Hàn Thâm thông qua hệ thống âm thanh truyền vào tai tất cả mọi người.
“Từ lần đầu gặp nhau, yêu nhau rồi đến kết hôn, chúng ta đã trải qua năm năm, hơn một nghìn tám trăm ngày.”
“Chúng ta từng cãi nhau, từng giận dỗi. Anh cũng từng phạm sai lầm khiến em rơi nước mắt và tức giận.”
“Anh là đàn ông, phải có trách nhiệm và khí phách của một người đàn ông. Bất kể trước đây từng xảy ra chuyện gì, anh đều muốn nói với em một câu xin lỗi.”
“Hôm nay, trước mặt tất cả họ hàng và bạn bè, anh xin thề trước ánh đèn.”
“Trong tương lai, bất kể nghèo khó hay giàu sang, bất kể xảy ra chuyện gì.”
“Anh sẽ mãi mãi coi em là người quan trọng nhất.”
“Em sẽ là người duy nhất của anh trong đời này!”
“Anh yêu em, vô cùng yêu em.”
“Cảm ơn em đã thấu hiểu, thông cảm và bao dung.”
“Có thể cưới em làm vợ là vinh hạnh lớn nhất trong cuộc đời Cố Hàn Thâm anh.”
Lời tỏ tình sâu sắc xuất phát từ tận đáy lòng của Cố Hàn Thâm lập tức khiến tiếng vỗ tay vang lên như sấm.
Anh mỉm cười đứng dậy, lấy riêng một sợi dây chuyền kim cương từ trong túi ra.
“Dư Đường, gia đình anh không giàu có, anh cũng chỉ là một người làm công bình thường. Nhưng anh vẫn muốn chứng minh với em rằng vì em, anh sẵn sàng trả giá tất cả, cũng sẵn sàng cố gắng phấn đấu vì tương lai của chúng ta. Đây là thành ý của anh!”











