Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!

Nhưng vì thương Tần Niệm nên cuối cùng vẫn ở lại.

Thanh Nghi chuyển đến một thành phố nhỏ.

Cô ấy bắt đầu làm nhân viên bán hàng.

Cuộc sống không giàu có nhưng ổn định.

Một lần, cô ấy gửi thư cho tôi.

Không cầu xin tiền.

Không nhắc đến Tần Mặc.

Cô ấy chỉ viết:

“Chị, đến bây giờ em mới biết tự mình kiếm được một đồng khó đến mức nào.”

“Trước đây em luôn cho rằng chị mạnh mẽ, nên việc chị gánh vác mọi thứ là đương nhiên.”

“Em chưa từng nghĩ chị cũng biết mệt.”

“Em không mong chị tha thứ.”

“Em chỉ muốn nói xin lỗi.”

Tôi đọc xong, cất lá thư vào ngăn kéo.

Không trả lời.

Có những người nhận ra sai lầm không có nghĩa quan hệ có thể quay lại như cũ.

Tôi hy vọng cô ấy thật sự thay đổi.

Nhưng sự thay đổi ấy không còn liên quan đến tôi.

Tần Mặc thì không may mắn như vậy.

Sau khi ra ngoài, anh ta đến tìm Thanh Nghi.

Cô ấy từ chối gặp.

Tần Niệm cũng không nhận ra cha.

Con bé gọi người chồng hiện tại của Thanh Nghi là ba.

Tần Mặc đứng ngoài trường mẫu giáo nhìn họ rời đi.

Có người chụp được bức ảnh ấy gửi cho tôi.

Trong ảnh, anh ta cô độc đứng bên đường.

Giống hệt dáng vẻ của tôi ba năm trước khi đứng ngoài bệnh viện.

Chỉ khác một điều.

Năm đó, tôi không làm gì sai.

Còn hôm nay, tất cả đều là kết quả anh ta tự chọn.

Anh ta từng có vợ.

Có quyền lực.

Có gia đình.

Nhưng anh ta vừa muốn tình yêu vụng trộm, vừa muốn lợi ích của cuộc hôn nhân.

Cuối cùng, chẳng giữ được gì.

Đường Kiêu hỏi có cần ngăn Tần Mặc tiếp cận tôi không.

Tôi lắc đầu.

“Không cần.”

“Anh ta không còn khả năng ảnh hưởng đến cuộc sống của tôi.”

Quả thật, sau đó Tần Mặc chỉ đứng từ xa nhìn tôi một lần.

Đó là lễ khánh thành khu nghỉ dưỡng mới của Hứa thị.

Tôi đứng trên sân khấu phát biểu.

Hoài Châu ngồi hàng ghế đầu.

An An đã bốn tuổi, mặc bộ vest nhỏ, liên tục vẫy tay với tôi.

Khi buổi lễ kết thúc, tôi nhìn thấy Tần Mặc ở phía ngoài hàng rào.

Anh ta không tiến vào.

Tôi cũng không dừng lại.

Hoài Châu khoác áo lên vai tôi.

“Trời lạnh.”

An An chạy tới ôm lấy chân tôi.

“Mẹ, con đói.”

Tôi cúi xuống.

“Con muốn ăn gì?”

“Bánh quế hoa.”

Tôi khựng lại một chút rồi bật cười.

Năm đó, Thanh Nghi dùng bánh quế hoa để đẩy tôi ra khỏi phòng bệnh.

Ngày hôm nay, con trai tôi lại vô tình nhắc đến món ấy.

Hoài Châu hỏi:

“Gần đây có một tiệm trên phố cũ. Chúng ta qua đó nhé?”

Tôi gật đầu.

Ba người nắm tay nhau rời đi.

Không ai quay đầu nhìn Tần Mặc.

【14】

Phố cũ đã thay đổi rất nhiều.

Tiệm bánh năm xưa quả thật đã đóng cửa.

Nhưng bên cạnh xuất hiện một cửa hàng mới.

Hương quế hoa lan ra tận ngoài phố.

An An ngồi bên cửa sổ, hai má phồng lên vì nhét đầy bánh.

Hoài Châu lấy khăn lau khóe miệng cho con.

Tôi nhìn hai người, bất giác mỉm cười.

Điện thoại vang lên.

Là tin nhắn từ luật sư.

Căn nhà cũ của Hứa gia đã hoàn tất sửa chữa.

Tôi không giữ lại làm nơi ở.

Tôi biến nó thành quỹ hỗ trợ trẻ em mất cha mẹ vì tai nạn.

Phòng từng thuộc về tôi được sửa thành thư viện.

Bàn làm việc của cha đặt ở chính giữa.

Bức thư ông để lại được bảo quản trong tủ kính.

Không phải để kể cho mọi người biết tôi đã từng đau khổ thế nào.

Mà để những đứa trẻ đến đó hiểu một điều.

Chúng không cần sống theo tội lỗi do người lớn áp đặt.

Chúng có quyền lựa chọn cuộc đời mình.

Ngày trung tâm mở cửa, mẹ không đến.

Bà chuyển vào viện dưỡng lão tự nguyện.

Mỗi tháng, tôi vẫn thanh toán chi phí.

Đôi khi bà gửi tin nhắn hỏi thăm An An.

Tôi sẽ trả lời ngắn gọn.

Không thân thiết.

Cũng không thù hận.

Tôi không còn là đứa trẻ chờ bà yêu thương.

Bà cũng không thể tiếp tục làm tổn thương tôi.

Đó là khoảng cách phù hợp nhất.

Tôi từng cho rằng hả dạ nhất là nhìn những người phản bội mình mất tất cả.

Sau này mới hiểu, sự trừng phạt lớn nhất không phải họ sống thảm hại đến đâu.

Mà là dù họ hối hận, van xin hay thay đổi, cuộc đời tôi vẫn không còn chỗ cho họ.

Tôi không cần Tần Mặc cô độc để chứng minh mình từng đáng được yêu.

Không cần Thanh Nghi nghèo khó để chứng minh cô ấy đã sai.

Không cần mẹ đau khổ để bù đắp tuổi thơ của tôi.

Tôi chỉ cần sống thật tốt.

Tốt đến mức quá khứ không còn khả năng khiến tôi đau.

An An kéo tay áo tôi.

“Mẹ ăn đi.”

Thằng bé đưa miếng bánh đã cắn một nửa đến bên miệng tôi.

Tôi cúi xuống cắn một miếng.

“Ngon không?”

“Ngon.”

Hoài Châu nhìn chúng tôi, ánh mắt dịu dàng.

“Ngày mai về nhà nhé?”

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ánh hoàng hôn phủ xuống con phố cũ.

Nơi này từng chứa rất nhiều ký ức đau buồn.

Nhưng bây giờ, chúng chỉ còn là ký ức.

Tôi gật đầu.

“Ừ.”

“Về nhà.”

Không phải căn nhà của mẹ.

Không phải căn nhà tân hôn từng thuộc về Tần Mặc.

Cũng không phải bất kỳ nơi nào tôi phải nhường nhịn để được ở lại.

Nhà là nơi có người tôn trọng tôi.

Có người yêu tôi.

Có đứa trẻ chạy đến ôm lấy tôi mỗi khi cửa mở.

Tôi nắm tay Hoài Châu, tay còn lại dắt An An bước ra khỏi tiệm.

Phía sau là quá khứ.

Phía trước là ánh đèn vừa sáng lên.

Lần này, tôi không còn bỏ chạy khỏi bất kỳ ai.

Tôi chỉ bình thản bước về phía cuộc đời thuộc về chính mình.

HẾT.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử

Chương 15: 275 Chương 15 - 275 Một vị tổng giám đốc đường đường | uTruyện