Chương 9: 275 Chương 9
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!
Anh ta nhìn An An.
Sau đó lại nhìn tôi.
“Đây là con em?”
“Phải.”
“Bao nhiêu tuổi?”
“Một tuổi.”
Đồng tử Tần Mặc co lại.
Anh ta tính toán thời gian rất nhanh.
Đứa trẻ được sinh ra hơn hai năm sau khi chúng tôi ly hôn.
Hoàn toàn không thể là con anh ta.
Ánh mắt Tần Mặc rơi xuống Hoài Châu.
“Anh là ai?”
Hoài Châu nhận An An từ tay bảo mẫu.
Thằng bé lập tức ôm cổ anh.
Anh bình thản đáp:
“Thẩm Hoài Châu.”
“Chồng của Vân Chi.”
Hai chữ “chồng của” khiến bàn tay Tần Mặc siết chặt.
“Không thể nào.”
Anh ta nhìn tôi.
“Em kết hôn lúc nào?”
“Hai năm trước.”
“Vì sao không nói với anh?”
Tôi suýt bật cười.
“Tần tiên sinh, tôi kết hôn cần báo cáo với chồng của em gái mình sao?”
Không khí xung quanh lập tức đông cứng.
Sắc mặt Thanh Nghi trắng bệch.
Cô ấy bước lên.
“Chị, hôm nay là ngày giỗ cha.”
“Chúng ta đừng nói những chuyện không vui ở đây được không?”
Tôi nhìn cô ấy.
“Em cũng biết đó là chuyện không vui sao?”
Đôi mắt Thanh Nghi lập tức đỏ lên.
“Em biết em có lỗi với chị.”
“Nhưng tình cảm không thể kiểm soát.”
“Em và anh Mặc thật lòng yêu nhau.”
Tôi gật đầu.
“Vậy chúc mừng.”
Cô ấy ngẩn ra.
Có lẽ Thanh Nghi đã chuẩn bị rất nhiều lời giải thích.
Cô ấy nghĩ tôi sẽ chất vấn, mắng chửi hoặc tranh giành.
Nhưng tôi không quan tâm.
Thái độ thờ ơ của tôi khiến tất cả những lời cô ấy chuẩn bị trở nên vô nghĩa.
Mẹ bước tới.
Bà nhìn Hoài Châu bằng ánh mắt không hài lòng.
“Con tái hôn là chuyện lớn, sao không nói với gia đình?”
“Con còn coi mẹ là mẹ không?”
Tôi đáp:
“Ba năm trước, khi mẹ dọn phòng của con thành phòng cho con gái của Thanh Nghi, mẹ đã cho con đáp án rồi.”
Mặt mẹ đỏ lên.
“Hôm đó mẹ chỉ nói trong lúc tức giận.”
“Người một nhà, làm gì có thù hận qua đêm?”
“Con sống ở nước ngoài ba năm, bây giờ có cả con rồi, chẳng lẽ còn muốn tiếp tục tính toán chuyện cũ?”
Tôi nhìn bà.
“Mẹ muốn con quên chuyện chồng mình có con với em gái.”
“Quên mẹ giúp họ giấu giếm.”
“Quên hơn một tỷ tài sản bị chuyển đi.”
“Quên mười bảy năm mẹ nói con hại chet cha.”
“Mẹ cho rằng chuyện nào trong số đó có thể quên sau một đêm?”
Khách khứa xung quanh bắt đầu xì xào.
Mẹ lập tức hạ giọng.
“Chuyện trong nhà, con nhất định phải nói trước mặt người ngoài sao?”
“Người ngoài?”
Tôi nhìn quanh.
“Hôm nay mẹ mời hơn một trăm người đến đây.”
“Không phải vì muốn nhân dịp giỗ cha tuyên bố chuyện gì sao?”
Mẹ khựng lại.
Tôi nhìn xuống bàn thờ.
Trên bàn đặt một xấp tài liệu.
Tiêu đề phía trên là “Thông báo chuyển giao quyền thừa kế Hứa gia”.
Thì ra đây mới là mục đích của buổi tiệc.
Mẹ biết tôi trở về nên muốn ép tôi trước mặt họ hàng.
Bà muốn tôi chuyển quyền cho Tần Niệm.
Quả nhiên, một người chú họ bước ra.
“Vân Chi, cháu đã tái hôn, lại sinh con mang họ Thẩm.”
“Tài sản Hứa gia không thể rơi vào tay người ngoài.”
“Niệm Niệm là cháu ngoại của nhà họ Hứa, cũng là người mang huyết thống Tần gia.”
“Chúng tôi đã bàn bạc, tốt nhất cháu chuyển một phần quyền thừa kế cho con bé.”
Tôi nhìn ông ta.
“Các người bàn bạc tài sản của tôi?”
Ông chú ho khan.
“Đây không phải tài sản của riêng cháu.”
“Là cơ nghiệp tổ tiên.”
Đường Kiêu bước lên, đặt một tập tài liệu trước mặt ông ta.
“Bảy mươi hai phần trăm tài sản hiện tại của Hứa thị do đại tiểu thư tự mở rộng trong ba năm qua.”
“Cơ nghiệp tổ tiên mà ông nói chỉ chiếm chưa đầy mười phần trăm.”
“Phần còn lại thuộc quyền sở hữu cá nhân của cô ấy.”
Người chú lập tức im lặng.
Mẹ nói:
“Dù thế nào, con cũng không thể để toàn bộ Hứa gia cho một đứa trẻ mang họ Thẩm.”
Tôi hỏi:
“Vậy mẹ muốn để cho ai?”
Bà kéo Tần Niệm đến trước.
“Niệm Niệm.”
“Con bé là con của Thanh Nghi, cũng là cháu ruột của con.”
“Con không thể sinh con cho Tần gia. Thanh Nghi đã thay con sinh.”
Tôi nhìn khuôn mặt non nớt của đứa trẻ.
Con bé không hiểu người lớn đang nói gì, chỉ sợ hãi nắm chặt váy mẹ.
Tôi không ghét Tần Niệm.
Đứa trẻ không được lựa chọn cha mẹ.
Nhưng tôi cũng không có nghĩa vụ trao tài sản cho con bé.
“Tần Niệm là con của Tần Mặc.”
“Tài sản của con bé nên do cha mẹ con bé chuẩn bị.”
Mẹ lập tức nói:
“Nhưng nếu không phải vì con thu hồi cổ phần, A Mặc đã không mất quyền lực.”
“Cuộc sống của Niệm Niệm vốn có thể tốt hơn rất nhiều.”
Tôi hiểu rồi.
Trong mắt bà, Tần Mặc tham ô tiền của tôi không quan trọng.
Anh ta phản bội tôi cũng không quan trọng.
Sai lầm lớn nhất vẫn là tôi không tiếp tục chịu đựng để bọn họ hưởng lợi.
“Tôi sẽ không chuyển bất kỳ tài sản nào cho Tần Niệm.”
Mẹ tức giận.
“Con bé gọi mày một tiếng dì, mày thật sự nhẫn tâm như vậy sao?”
Tôi chưa kịp đáp, Hoài Châu đã lên tiếng.
“Con trai tôi cũng gọi bà một tiếng bà ngoại.”
“Bà đã chuẩn bị gì cho thằng bé?”
Mẹ nghẹn lời.
Từ khi chúng tôi xuất hiện, bà chưa từng hỏi tên An An.
Chưa từng hỏi thằng bé có khỏe không.
Trong mắt bà, đứa trẻ này chỉ là bằng chứng tôi đã thuộc về một gia đình khác.
Hoài Châu tiếp tục:
“Vân Chi không nợ bất kỳ đứa trẻ nào.”
“Càng không nợ những người đã phản bội cô ấy.”
Tần Mặc nhìn anh.
“Đây là chuyện của Hứa gia.”











