Chương 11: 281 Chương 11
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!
Tin nhắn tôi nhận được ngày hôm qua.
Đó là mã xác nhận.
Do một nền tảng tài chính gửi đến.
Nội dung ghi rõ:
Bạn đang xác nhận hồ sơ bảo lãnh liên đới cá nhân.
Tôi không bấm xác nhận.
Tôi chụp màn hình.
Lưu lại.
Gọi điện hỏi cảnh sát.
Liên hệ luật sư.
Sau đó.
Mới trở về nhà.
Vừa nhìn thấy ảnh chụp màn hình ấy.
Hứa Hàng như bị sét đánh.
Mẹ chồng không hiểu chuyện tài chính.
Nhưng bà hiểu hai chữ.
Bảo lãnh.
“A Hàng.”
“Con bắt Vãn Đường đứng ra bảo lãnh cho con?”
Hứa Phong cũng ngây người.
“Chú điên rồi à?”
“Công ty chú mắc nợ.”
“Lại còn kéo em dâu xuống nước?”
Đường Vy lùi hẳn về phía sau.
Giống như lần đầu tiên.
Thật sự nhìn rõ con người Hứa Hàng.
Tôi cất điện thoại đi.
“Đó là lý do.”
“Hôm nay tôi không cãi nhau với anh.”
“Cãi nhau.”
“Không giải quyết được anh.”
“Nhưng chứng cứ.”
“Thì có.”
Môi Hứa Hàng run lên.
“Anh chỉ thử thôi.”
“Chưa gửi hồ sơ.”
“Anh dám thử.”
“Có nghĩa là anh đã từng nghĩ đến.”
Tôi nhìn chằm chằm anh ta.
“Hứa Hàng.”
“Tôi có thể không yêu cầu anh bồi thường tổn thất tinh thần.”
“Có thể hôm nay chưa truy cứu việc anh tự ý đưa người khác vào nhà.”
“Cũng có thể.”
“Cho anh giữ chút thể diện để rời đi.”
“Nhưng.”
“Nếu anh dám tìm cách gắn món nợ của mình lên người tôi.”
“Tôi sẽ cho anh biết.”
“Khi một người bình tĩnh trở mặt.”
“Họ không cần phải lớn tiếng.”
Dứt lời.
Cuối cùng.
Hứa Hàng cũng cúi đầu.
Không phải nhận sai.
Mà là.
Thua rồi.
Chùm chìa khóa trong tay anh ta.
Bất ngờ trượt xuống.
“Choang.”
Rơi xuống nền nhà.
Những chiếc thẻ đồng trên chùm chìa khóa.
Tản ra.
Phòng ngủ chính.
Phòng ngủ phụ.
Phòng sách.
Tầng hầm.
Mỗi dòng chữ.
Đều giống như một trò cười.
Tôi cúi xuống.
Nhặt tất cả lên.
Nhưng không trả lại.
Tôi ném cả chùm chìa khóa.
Vào chiếc bát thủy tinh trên bàn trà.
Tiếng va chạm.
Trong trẻo.
“Bắt đầu từ hôm nay.”
Tôi bình thản nói.
“Anh không còn tư cách.”
“Mở bất kỳ cánh cửa nào.”
“Trong căn nhà này.”
Chương 7: Bọn họ bắt đầu tính sổ lẫn nhau
Khi không còn lợi ích chung.
Rất khó.
Để tiếp tục giả vờ là người một nhà.
Người đầu tiên bùng nổ.
Là Hứa Phong.
Anh ta chỉ thẳng vào Hứa Hàng.
Quát lớn.
“Chính chú nói sẽ lo trường học cho con trai anh.”
“Anh mới trả nhà thuê.”
“Bây giờ thì sao?”
“Ngày mai chủ nhà đến lấy lại nhà rồi!”
Hứa Hàng mệt mỏi đáp.
“Anh cứ ở khách sạn trước.”
“Tiền đâu?”
“Anh không có tiền à?”
Hứa Phong tức đến bật cười.
“Anh không có tiền?”
“Tiền của anh.”
“Chẳng phải đều cho công ty chú vay rồi sao?”
“Một trăm nghìn tệ!”
“Chú nói một tháng sẽ trả.”
“Bây giờ đã nửa năm rồi!”
Chương 7 (tiếp)
Câu nói của Hứa Phong vừa dứt.
Phòng khách.
Hoàn toàn nổ tung.
Mẹ chồng lao đến trước mặt Hứa Hàng.
Ngón tay gần như chọc thẳng vào mặt anh ta.
“Đến cả tiền của anh trai.”
“Con cũng lấy?”
“Con còn là con người không?”
Hứa Hàng lùi về sau một bước.
Trong lúc lùi.
Anh ta va phải Đường Vy.
Đường Vy đưa tay vịn vào tường.
Trong ánh mắt cô ta.
Có một cảm xúc rất khó gọi tên.
Cô ta nhìn Hứa Hàng.
Không còn chút mong chờ nào nữa.
Chỉ còn.
Một sự thất vọng lặng lẽ.
Thứ ấy.
Còn khó nhìn hơn cả nước mắt.
Hứa Hàng hạ giọng.
“Anh.”
“Mười vạn tệ đó cứ xem là công ty vay.”
“Em sẽ trả.”
Hứa Phong cười khẩy.
“Lấy gì mà trả?”
“Trong tài khoản công ty chú chẳng còn đồng nào.”
“Ngay cả lương nhân viên.”
“Chú còn không phát nổi.”
Câu nói vừa dứt.
Sắc mặt Đường Vy lập tức thay đổi.
Cô ta quay phắt sang Hứa Hàng.
“Tháng trước.”
“Anh còn nói tài chính công ty vẫn bình thường.”
“Chỉ là tạm thời thiếu dòng tiền.”
Hứa Hàng không nhìn cô ta.
Anh ta nhìn tôi.
“Vãn Đường.”
“Em nói một câu đi.”
Lúc ấy.
Tôi đang nhặt từng chiếc thẻ đồng trên chùm chìa khóa.
Bỏ vào chiếc bát thủy tinh.
“Anh muốn tôi nói gì?”
“Bảo bọn họ về trước.”
“Chuyện của hai chúng ta.”
“Đóng cửa rồi nói.”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta.
“Lúc anh đưa bản thỏa thuận ly hôn cho tôi.”
“Anh đâu nói đóng cửa rồi nói.”
“Lúc anh chia phòng.”
“Anh đâu nói đóng cửa rồi nói.”
“Lúc anh đưa người vào phòng ngủ chính của tôi.”
“Anh cũng đâu nói đóng cửa rồi nói.”
“Bây giờ.”
“Không còn đường lui.”
“Thì lại muốn nói riêng?”
Môi Hứa Hàng khẽ động.
Đúng lúc ấy.
Luật sư Trần lên tiếng.
“Cô Thẩm.”
“Ngoài cửa vẫn còn hai nhân viên ban quản lý.”
“Nếu cần mời mọi người rời đi.”
“Có thể thực hiện ngay.”
Tôi gật đầu.
Đến lúc này.
Hứa Hàng mới thật sự hiểu.
Trong căn nhà này.
Anh ta đã không còn bất kỳ quyền thương lượng nào nữa.
Anh ta hít sâu một hơi.
Như vừa đưa ra một quyết định rất lớn.
“Được.”
“Tôi đi.”
“Nhưng.”
“Tôi sẽ không ký.”
Anh ta nhìn tôi.
“Cứ kiện đi.”
“Dù sao em cũng cần thời gian.”
“Còn tôi.”
“Cũng cần thời gian chuẩn bị.”
Đây là lần đầu tiên trong ngày.
Anh ta chính diện đối mặt.
Không còn mềm mỏng.
Không còn giả vờ.
Cuối cùng.
Con người thật của Hứa Hàng.
Đã lộ ra.
Một kẻ.











