Chương 2
Rời khỏi khu vực VIP, tôi nhìn thấy một chiếc xe thương vụ màu đen đã đỗ sẵn bên đường.
Tài xế đứng cạnh xe, cửa sau cũng đã được mở từ trước.
Ngay lúc cúi người chuẩn bị bước vào, một bóng dáng ở cửa chính nhà ga bất ngờ lọt vào tầm mắt tôi.
Người đàn ông ấy mặc áo khoác dài màu đen.
Thân hình cao, hơi gầy.
Giữa dòng người tấp nập, anh đứng bất động như một chiếc đinh bị đóng chặt xuống nền đất.
Lục Trầm.
Hai tay anh đặt trong túi áo, ánh mắt không ngừng nhìn về phía lối ra thông thường.
Ba năm không gặp, anh đã gầy hơn trước rất nhiều.
Xương hàm hiện lên rõ nét.
Đôi môi mím chặt, gần như không còn chút độ cong nào.
Khoảng cách giữa chúng tôi phải hơn một trăm mét.
Ở chính giữa là từng đoàn người kéo vali, những chiếc xe đón khách liên tục dừng rồi rời đi.
Anh không hề phát hiện ra tôi.
Bởi vì hướng của lối VIP và lối ra dành cho hành khách thông thường hoàn toàn khác nhau.
Anh đang đợi tôi.
Chỉ tiếc rằng anh lại đợi sai chỗ.
Ba năm trước cũng từng xảy ra chuyện giống hệt như vậy.
Ngày đó anh vội vã chạy đến sân bay, tìm kiếm tôi rất lâu ở khu vực khởi hành thông thường.
Còn tôi lại đi qua lối dành riêng cho hành khách hạng nhất.
Tấm vé ấy được tôi mua sau khi nhận được khoản đầu tư thiên thần đầu tiên.
Giữa anh và tôi, dường như lúc nào cũng chỉ cách nhau đúng một bước.
Nhưng anh chưa từng bước đúng.
Tôi rời mắt khỏi anh, cúi người ngồi vào trong xe.
Cánh cửa phía sau khép lại rất nhẹ.
Âm thanh ấy mỏng đến mức giống như một tiếng thở dài.
“Chị.”
Hạ Miên cũng ngồi vào, sau đó nghiêng người ghé sát tôi.
“Vừa rồi em hình như nhìn thấy một người đàn ông cực kỳ đẹp trai đứng trước cửa nhà ga. Người đó có phải là…”
“Không phải.”
“Nhưng em thấy anh ấy rất giống người đàn ông trong bức ảnh chị từng xóa khỏi điện thoại…”
“Hạ Miên.”
“Có mặt.”
“Im lặng.”
“Đã rõ.”
Chiếc xe chậm rãi rời khỏi sân bay.
Tôi ngả người ra sau ghế, khép mắt lại nghỉ ngơi.
Ngón tay vô thức chạm lên chuỗi vòng gỗ tử đàn lá nhỏ đang đeo ở cổ tay.
Ba năm trước, khi tôi ở Geneva và rơi vào giai đoạn khốn khó nhất, một trăm bốn mươi hai lần thí nghiệm liên tiếp đều thất bại.
Nhà đầu tư rút vốn.
Tôi không còn đủ tiền trả tiền thuê nhà.
Suốt ba tháng, thức ăn mỗi ngày của tôi chỉ có bánh mì và mì ăn liền.
Cân nặng khi ấy tụt xuống còn chưa đến bốn mươi cân.
【Chương 2】
Chuỗi vòng trên cổ tay tôi được làm từ một mảnh gỗ lấy trong phòng làm việc cũ của bố.
Nó vốn là một phần của chiếc tủ đựng hồ sơ mà ông đã sử dụng suốt hơn hai mươi năm.
Sau khi bố qua đời, căn phòng ấy bị niêm phong.
Tôi từng cho rằng mọi thứ bên trong đều đã rơi vào tay chị gái mình.
Mãi đến sinh nhật thứ hai mươi lăm, tôi mới nhận được một gói đồ được gửi từ quê nhà.
Bên trong có chuỗi vòng này, một chiếc chìa khóa nhỏ và lá thư do chính tay bố viết.
Ông chỉ để lại cho tôi đúng một câu.
“Chiêu Chiêu, khi không còn đường lui, con cứ bước về phía trước.”
Ngày nhận được lá thư ấy, tôi vừa thất bại ở lần thí nghiệm thứ một trăm bốn mươi hai.
Tài khoản ngân hàng chỉ còn đủ trả tiền điện trong một tuần.
Tôi ngồi trên nền căn hộ thuê chật hẹp suốt cả đêm, nhìn câu chữ của bố cho đến khi trời sáng.
Sáng hôm sau, tôi bán chiếc đồng hồ cuối cùng còn giá trị, mua vé tàu đến Basel để gặp một nhà đầu tư mà trước đó đã từ chối tôi ba lần.
Cuộc gặp kéo dài mười bảy phút.
Ông ấy chỉ hỏi tôi một câu.
“Cô dựa vào đâu để cho rằng lần thứ một trăm bốn mươi ba sẽ thành công?”
Tôi trả lời:
“Bởi vì một trăm bốn mươi hai lần trước đã giúp tôi biết hết những con đường không thể đi.”
Sau đó, tôi nhận được khoản đầu tư đầu tiên.
Ba tháng tiếp theo, phòng thí nghiệm của chúng tôi cho ra đời cảm biến sinh học Nano-S7.
Một năm sau, công nghệ ấy được ứng dụng vào hệ thống sàng lọc sớm bệnh tim và một số loại khối u.
Hai năm sau, công ty Asteria Medical được định giá hơn ba tỷ franc Thụy Sĩ.
Mọi người đều cho rằng tôi đã gặp may.
Chỉ có Hạ Miên biết, trong sáu tháng đầu tiên, tôi từng ngủ ngay trên ghế trong phòng thí nghiệm tổng cộng tám mươi bảy đêm.
Vì vậy, khi quay lại thành phố này, tôi không còn là cô gái đứng dưới nhà Lục Trầm suốt một đêm chỉ để chờ anh nói một câu chúc mừng sinh nhật.
Tám năm thanh xuân đã đủ dài.
Tôi không định dùng quãng đời còn lại để trả thêm học phí cho một bài học mình đã hiểu quá rõ.
Chiếc xe dừng trước khách sạn Vân Đỉnh.
Đây là khách sạn do phía thành phố sắp xếp.
Tầng trên cùng đã được dành riêng cho đoàn của chúng tôi, bao gồm hai chuyên gia pháp lý, ba kỹ sư thiết bị và nhóm phụ trách khảo sát địa điểm xây dựng trung tâm nghiên cứu.
Tôi vừa bước xuống xe, điện thoại của người phụ nữ bên Văn phòng Ngoại vụ liền đổ chuông.
Cô ấy nghe vài câu, sau đó quay sang tôi.
“Tiến sĩ Tống, phó thị trưởng Lâm muốn xác nhận lại thời gian dùng bữa tối nay. Sáu giờ ba mươi có thuận tiện với cô không?”











