Trang chủ/Ánh Sáng Sân Khấu Bất Tử/Chương 18: Sân Khấu Quyết Đấu
Ánh Sáng Sân Khấu Bất Tử

Chương 18: Sân Khấu Quyết Đấu

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Gió lạnh quét qua quảng trường Valenmir, cuốn theo những mảnh tro tàn lấp lánh như sợi chỉ bạc trên nền đá xám. Chuông nhà hát chưa dứt hồi, tiếng vang lạnh lùng, khắc khoải. Lysandra đứng giữa bóng tối và ánh sáng, hít sâu mùi máu, khói và nhựa thông cháy âm ỉ trên mái vòm vỡ vụn. Cedric bên cạnh, sắc mặt tái nhợt, hơi thở nặng nhọc, nhưng ánh mắt anh vẫn kiên định. Seraphina và Mirielle sóng vai, mỗi người một sắc thái: Seraphina lo lắng, Mirielle lạnh lùng, đôi mắt vàng kim như hai mũi dao sáng rực.

Từ xa, tiếng bước chân rầm rập, tiếng hô vang của hiệp sĩ sân khấu và các pháp sư ánh sáng dội lại thành từng lớp sóng ngầm. Hàng ngàn khán giả chen chúc, vây kín quảng trường. Họ im lặng, ánh mắt dán chặt lên sân khấu lớn, nơi mọi số phận sắp được định đoạt.

Trên bục cao nhất, Lord Valtor Grimm đứng sừng sững. Áo choàng tím thẫm quét nhẹ mặt sàn, gậy bạc trong tay lóe lên những vệt sáng lạnh buốt. Đôi mắt đen sâu hút, không chút cảm xúc. Cạnh hắn, Mirielle du Lys kiêu kỳ, váy dạ hội lấp lánh như vảy rắn quấn quanh hình thể. Giọng nói của Valtor vang lên, trầm đục, được ma pháp khuếch đại:

— Dưới ánh đèn bất tử, ta tuyên bố: đêm nay, nghệ thuật Valenmir sẽ chọn lấy chủ nhân thật sự. Ai thắng trên sân khấu này, người đó sẽ nắm quyền định đoạt mọi linh hồn, mọi giấc mơ.

Một làn sóng lạnh chạy dọc sống lưng Lysandra. Cô siết chặt tay Cedric, nhìn vào mắt anh, như tìm kiếm sự sống cuối cùng. Cedric gật đầu nhẹ, môi nhếch thành nụ cười mỉa mai quen thuộc. Seraphina đặt tay lên vai Lysandra, truyền cho cô chút ấm áp mong manh.

— Nếu em sợ, hãy nhớ, em không đơn độc, Lysandra — giọng Seraphina nhỏ nhưng chắc nịch.

Lysandra không đáp, chỉ đặt tay lên tim. Cô bước lên, ánh sáng tím nhạt bốc lên quanh gấu áo choàng, hòa lẫn hơi thở của những linh hồn sân khấu cổ xưa. Bước chân cô vang vọng, mỗi nhịp lại đẩy lùi một lớp bóng tối.

Valtor vung gậy bạc. Một trường lực ánh sáng và bóng tối quấn chặt lấy sân khấu, tách biệt nó khỏi thế giới bên ngoài. Không khí đông cứng, hơi lạnh ngấm vào da thịt.

— Lysandra Veyron, ngươi nghĩ mình xứng đáng? — Valtor hỏi, giọng lạnh như thép.

— Ta không cần sự xứng đáng — Lysandra đáp, mắt tím rực sáng. — Ta chỉ cần sự thật. Sự thật của nghệ thuật, của tự do.

Mirielle bật cười, tiếng cười sắc lạnh. Cô tiến lên, giọng hát vang lên như mũi tên xuyên qua màn đêm:

— Em lúc nào cũng tự huyễn hoặc mình về lý tưởng. Ở đây, cảm xúc là vũ khí. Kẻ nào điều khiển được trái tim khán giả, kẻ đó làm chủ cuộc chơi.

Hàng ngàn ánh mắt dõi theo, không khí đặc quánh, căng như dây đàn sắp đứt.

Valtor vạch một đường trên không, các ký tự cổ hiện lên lấp lánh quanh rìa sân khấu, hóa thành mạng lưới ma pháp bẫy mọi ký ức, cảm xúc. Mirielle cất tiếng hát, âm thanh của cô vang vọng, tràn ngập quảng trường. Mỗi nốt nhạc là một sợi xích siết chặt tâm trí khán giả. Họ dần rơi vào trạng thái mê man, mắt dại đi, đôi môi mấp máy theo giai điệu.

Lysandra nhắm mắt, cảm nhận từng luồng ma lực quấn quanh. Cô mở rộng đôi tay, để cảm xúc tuôn trào thành những dải lụa ánh tím lượn quanh người, rồi lan xuống sàn sân khấu. Cô bước từng bước, mỗi bước như vẽ lại những ký ức bị lãng quên: nỗi đau, niềm hy vọng, khao khát được yêu thương. Ma pháp Biểu Diễn của cô không chỉ là ảo ảnh, mà là sự thật tr*n tr** — thứ mà mọi tâm hồn đều sợ hãi đối diện.

— Nếu nghệ thuật là quyền lực, ta chọn lòng trắc ẩn. Nếu nó là dối trá, ta chọn sự trung thực — Lysandra cất lời, âm sắc không phải hát, mà là thề nguyền.

Một cơn sóng cảm xúc quét qua quảng trường. Nhiều người bật khóc, một số khác lặng người, tay siết chặt ghế, như bị l*t tr*n trước ánh nhìn của chính mình.

Valtor cau mày, mắt đen xoáy sâu vào Lysandra. Hắn vung gậy, một luồng sáng đen phóng ra, lao thẳng về phía cô. Lysandra khuỵu xuống, cảm giác ngực bị bóp nghẹt, hơi thở đứt quãng. Mirielle lập tức chuyển giọng hát sang thành những tiếng gào, từng nốt sắc như dao cứa vào tâm trí Lysandra.

— Em là kẻ thừa thãi. Em không xứng đáng đứng trên sân khấu này! — Mỗi từ là một nhát chém vào ký ức.

Trong cơn lốc đau đớn, Lysandra nhìn thấy mẹ mình quay lưng, gương mặt lạnh lẽo; cha ruột chỉ là cái bóng mờ ảo, những lời thì thầm đứt quãng. Cô choáng váng, mắt nhòa lệ. Đúng lúc ấy, một bàn tay lạnh đặt lên vai cô.

Cedric đã đứng bên cạnh. Đôi mắt xám bạc của anh phát sáng rực rỡ, giọng nói vang lên, trầm và chắc:

— Em là ánh sáng của ta, Lysandra. Đừng để bóng tối của họ che lấp em.

Valtor bật cười, tiếng cười vang vọng như chuông tang:

— Ma cà rồng bạc nhược! Tình cảm yếu đuối không thể thay đổi số phận.

Cedric không thèm đáp lại. Anh nắm lấy tay Lysandra, kéo cô đứng dậy. Từ sau lưng anh, hàng chục ảo ảnh Cedric xuất hiện, mỗi bản sao mang một ký ức đẹp: nụ cười Lysandra, tiếng vỗ tay của khán giả, ánh mắt ấm áp của Seraphina. Những hình ảnh đó vây lấy Valtor, khiến hắn lùi lại một bước, ánh mắt tối sầm.

Mirielle hoảng loạn, giọng hát vỡ vụn. Cô lùi lại, bàn tay run rẩy ôm đầu. Lysandra bước tới, đặt tay lên vai chị gái, giọng nhỏ nhưng cứng rắn:

— Mirielle, em ở đây. Chị không cần chiến đấu một mình nữa.

Mirielle nhìn Lysandra, trong mắt lấp lánh hình ảnh người mẹ chung của họ. Cô bật khóc, tiếng hát hóa thành những tia sáng vàng kim rồi tan vào không khí. Cô ngã quỵ, mái tóc xanh phủ kín mặt, vai run lên từng đợt.

Valtor nheo mắt, môi cong lên thành nụ cười hiểm độc. Hắn vung gậy, tạo ra một xoáy lốc ánh sáng và bóng tối, cuốn lấy Lysandra và Cedric. Gió lạnh quét qua, sân khấu rung chuyển, mặt sàn nứt toác, bóng tối trào lên như thủy triều đen ngòm.— Các ngươi không thể thắng. Nghệ thuật là con dao hai lưỡi. Ai nắm được cán dao, kẻ đó sống sót.

Lysandra ngẩng lên, mắt tím rực cháy. Cô hòa giọng với Cedric, tiếng hát của họ vang lên, mạnh mẽ và vang vọng. Mỗi câu hát là một nhát chém vào tấm màn dối trá, xé toang lớp vỏ bọc giả tạo của Valtor.

— Chúng ta không cần cán dao. Chúng ta là ánh sáng, là bóng tối, là mọi điều nghệ thuật muốn trở thành.

Âm thanh của họ dội lên từng tầng khán đài. Khán giả r*n r*, một số ngã quỵ, số khác tỉnh lại, nước mắt lăn dài trên má. Sân khấu trở thành chiến trường vô hình, nơi từng nốt nhạc, từng câu thoại là vũ khí sinh tử.

Valtor lảo đảo, gậy bạc run lên. Hắn giáng mạnh xuống sàn, mặt đất nứt ra, bóng tối phun lên cuồn cuộn. Từ trong màn đen, các linh hồn minh tinh bị phong ấn hiện ra, mắt trống rỗng, môi mấp máy những lời nguyền rủa. Không khí trở nên đặc quánh, mùi máu và tuyệt vọng lan tỏa.

Seraphina từ cánh gà lao tới, viên ngọc xanh trên tay phát sáng rực rỡ. Cô hét lớn, giọng nói dội thẳng vào tâm trí từng người:

— Đủ rồi! Các người không còn là nghệ sĩ, các người chỉ là những con quỷ khát quyền lực!

Một tia sáng xanh b*n r*, phá vỡ một phần màn chắn ma pháp. Lysandra tận dụng thời cơ, kéo Mirielle đứng dậy. Cô ôm lấy chị, truyền một phần ma lực.

— Hãy hát cùng em, Mirielle. Em không muốn mất chị nữa. Chúng ta là máu thịt, là chị em.

Mirielle ngước lên, nước mắt lăn dài trên gò má sạm nắng. Cô gật đầu, giọng hát run rẩy nhưng dần mạnh mẽ. Hai chị em cùng cất tiếng, âm thanh hòa quyện thành dải lụa vàng tím, lan tỏa khắp sân khấu.

Cơn lốc bóng tối gào thét, nhưng âm nhạc của Lysandra và Mirielle xuyên qua tất cả, rửa trôi mọi cay đắng. Những linh hồn minh tinh quằn quại, rồi lần lượt bay lên, ánh mắt dần lấy lại thần sắc, miệng nở nụ cười biết ơn. Ánh sáng bừng lên, cuốn phăng bóng tối cuối cùng.

Valtor gào lên, gậy bạc nổ tung thành trăm mảnh. Hắn khuỵu xuống, mắt đen hóa thành vực sâu vô tận. Bóng tối quanh hắn vỡ vụn, cuốn lấy thân xác, kéo hắn vào hư không. Trong giây phút cuối, giọng nói hắn vang lên, lạnh buốt như băng:

— Các ngươi tưởng mình chiến thắng. Nhưng bóng tối luôn trở lại…

Sân khấu rung chuyển dữ dội, rồi dần ổn định. Ánh sáng rực rỡ lan tỏa. Cedric ngã xuống, Lysandra nhào tới ôm lấy anh. Máu đỏ thấm ra từ vết thương cũ, nhưng ánh mắt xám bạc của anh ánh lên tia hy vọng.

— Em làm được rồi… Lysandra…

Seraphina chạy tới, siết chặt hai người vào lòng. Mirielle quỳ xuống, hai tay ôm mặt, nước mắt tuôn không ngừng. Các linh hồn minh tinh lượn quanh, thì thầm lời cảm ơn, rồi tan vào ánh sáng bình minh dâng lên phía chân trời.

Trên khán đài, các hiệp sĩ sân khấu, pháp sư ánh sáng, giới chức quyền lực ngồi chết lặng. Sự im lặng trĩu nặng, chỉ có tiếng thở dài, tiếng nức nở, xen lẫn tiếng vỗ tay lẻ loi vang lên, dần dần lan thành sóng vỗ dồn dập. Đó không còn là sự thừa nhận cho quyền lực, mà là cho sự thật, tình thân, tự do.

Lysandra đứng dậy, đôi mắt tím không còn nước mắt mà đầy quyết tâm. Cô nhìn thẳng vào hàng ghế đầu, cất giọng rõ ràng, không cần đến ma pháp:

— Nghệ thuật không phải là công cụ quyền lực. Đó là sự giải thoát. Nếu các người còn muốn kiểm soát nó, các người sẽ chỉ nhận lại bóng tối.

Một làn gió lạnh thổi qua, cuốn theo mùi khói, máu và nước mắt. Cedric gắng gượng đứng dậy, nắm lấy tay Lysandra. Mirielle đứng phía sau, mái tóc xanh phủ kín một bên mắt, ánh nhìn dịu lại, không còn cạnh tranh mà là chở che. Seraphina siết chặt viên ngọc xanh, ánh mắt long lanh trong nắng ban mai.

Xa xa, chuông nhà hát lại vang lên, tiếng vọng ngân dài. Khán giả lần lượt rời sân khấu, nhưng không ai nói một lời. Họ mang theo trong lòng cảm giác trống rỗng xen lẫn hy vọng, như vừa chứng kiến một điều gì đó vượt khỏi mọi quy tắc cũ kỹ.

Trên nền sân khấu, máu Cedric thấm vào vết nứt, hòa vào ánh sáng tím nhạt còn sót lại. Lysandra cúi xuống, đặt tay lên vết thương của anh, truyền vào chút hơi ấm cuối cùng.

Một tiếng động lạ vang lên phía sau cánh gà. Lysandra ngoái lại, bắt gặp một bóng người quen thuộc—một người đàn ông tóc bạc, mắt xám, khuôn mặt giống cô đến lạ. Ông mỉm cười, ánh mắt đầy ẩn ý, rồi tan biến vào bóng tối.

Cô đứng lặng, trái tim se thắt. Bóng tối chưa hẳn đã tan. Ở phía chân trời, mây đen cuộn lên, ánh sáng bình minh bị che khuất bởi một quầng lửa xanh lạ lẫm.

Mirielle tiến lại, khẽ nắm lấy tay Lysandra. Hai chị em nhìn nhau, trong mắt không còn thù hận mà chỉ còn sự biết ơn và nuối tiếc. Seraphina đứng phía sau, lặng lẽ nhìn về phía khán đài vắng bóng người.

Một cơn gió mạnh lại nổi lên, cuốn tung vạt áo Lysandra, mang theo hơi lạnh và mùi máu chưa kịp phai. Cedric nắm tay Lysandra, ánh mắt dịu dàng, khẽ thì thầm:

— Họ sẽ lại thử thách chúng ta, Lysandra. Nhưng em đã là ánh sáng của sân khấu này.

Lysandra gật đầu, môi khẽ mỉm cười. Dưới ánh sáng nhợt nhạt, bốn người đứng tựa vai nhau, giữa những vết máu, khói và tro tàn. Trên đầu họ, một vệt sáng tím nhạt vắt qua bầu trời, báo hiệu bình minh mới sắp đến.

Nhưng phía sau lớp mây, hai con mắt đen sâu thẳm lại mở ra, dõi theo từng nhịp thở, từng nhịp đập của sân khấu bất tử. Và đâu đó trong bóng tối, tiếng hát xa xăm của những linh hồn chưa siêu thoát lại vang lên, báo hiệu một khúc hát mới—khúc hát của tự do, hy sinh, và một trận quyết đấu chưa kết thúc.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử