Trang chủ/Ánh Sáng Sân Khấu Bất Tử/Chương 8: Đêm Scandal Đẫm Máu
Ánh Sáng Sân Khấu Bất Tử

Chương 8: Đêm Scandal Đẫm Máu

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Một tiếng động sắc lạnh cắt ngang bóng tối, xé toang mọi ranh giới giữa thực và ảo. Lysandra choàng tỉnh, hơi thở dồn dập, cơ thể lơ lửng giữa một không gian không trọng lượng. Không còn tường, không còn trần, chỉ có sàn sân khấu lạnh ngắt dưới tay—cũ kỹ, bạc màu, phủ một lớp bụi của những ký ức đã bị quên lãng. Mọi vật xung quanh mờ nhòe, bóng tối quấn chặt lấy mọi hình hài, chỉ những vệt sáng tím bạc lập lòe như ma trơi mới soi tỏ được những bóng người không mặt lặng lẽ di chuyển, thì thầm những âm thanh méo mó, rờn rợn như vọng lại từ cõi chết.

Trên bục cao, Valtor hiện lên, áo choàng tím sẫm phát sáng yếu ớt, đôi mắt đen sâu như vực thẳm. Hắn không cần mở miệng, không khí quanh Lysandra đã đặc quánh, lạnh lẽo, khiến từng hơi thở của cô trở nên nặng nề như bị bóp nghẹt. Mirielle đứng cạnh, bóng dáng cao ngạo, ánh mắt vàng kim xoáy vào Lysandra đầy thách thức. Từ đôi môi đỏ sậm, cô cất lên một khúc hát trầm, mỗi âm vang ra như những sợi dây vô hình trói chặt cổ tay Lysandra, ghì cô xuống mặt sàn lạnh giá.

Valtor cất tiếng, âm thanh khô khốc, vang vọng từ tận đáy giếng lạnh:

— Đêm nay, Valenmir sẽ khắc ghi tên ngươi, Lysandra Veyron. Ngươi sẽ là minh tinh của nỗi khiếp sợ.

Lysandra siết chặt tay, cố giữ giọng bình thản:

— Ngươi không thể dùng ta như một con rối. Ta sẽ không khuất phục.

Valtor nhếch môi, khoé miệng cong lên một nụ cười hiểm ác:

— Ngươi sẽ diễn vai chính trong bi kịch lớn nhất của thành phố này. Ta không cần ngươi đồng ý.

Mirielle cúi sát lại, ngón tay lạnh giá miết nhẹ lên tóc Lysandra.

— Chị đã có mọi thứ. Bây giờ, đến lượt em lấy lại. Chỉ một scandal thôi, mọi ánh sáng của chị sẽ tắt lịm mãi mãi. Cả Valenmir sẽ khinh bỉ, sẽ nguyền rủa chị.

Ánh mắt Lysandra dừng lại trên gương mặt Mirielle, lần đầu cô nhận ra phía sau vẻ cứng rắn ấy là một nỗi đau sâu thẳm, câm lặng. Nhưng Lysandra chỉ khẽ lắc đầu:

— Em muốn sân khấu? Lấy đi. Nhưng đừng để nó thành mồ chôn của chính mình.

Mirielle cười khẩy, tiếng cười lan ra như vết dầu loang, hòa vào tiếng thì thầm của những bóng hình dưới sân khấu. Từng giọng nói méo mó vang lên:

— Kẻ dùng ma pháp cấm... Kẻ hút linh hồn...

Valtor vung tay, một luồng sáng đen như băng giá xuyên thẳng vào trán Lysandra. Một cơn choáng váng dữ dội ập tới, ký ức bị kéo giật, trộn lẫn, đảo ngược. Tiếng vỗ tay, tiếng reo hò của khán giả, ánh đèn rực rỡ—bỗng biến thành tiếng gào thét, máu vương vãi trên sàn, đôi mắt khán giả trống rỗng như mất đi linh hồn.

Valtor thì thầm, giọng rắn độc:

— Ta sẽ cho cả Valenmir thấy ngươi là quái vật thực sự. Ta sẽ biến ngươi thành kẻ giết linh hồn, kẻ mê hoặc và phá hủy mọi thứ bằng ma pháp cấm.

Lysandra cắn mạnh môi, vị máu tanh lạnh lan trên đầu lưỡi. Cô gồng mình chống lại làn sóng ký ức giả, nhưng mỗi nhịp hát của Mirielle lại như lưỡi dao sắc lịm, cứa sâu vào tâm trí Lysandra. Khán phòng tràn ngập tiếng thì thầm, ánh sáng lờ mờ vặn vẹo, mọi lối thoát đều biến mất.

— Dừng lại! — Lysandra hét lên, đôi mắt tím rực sáng, máu elf bùng lên như ngọn lửa cuối cùng.

Valtor lùi nửa bước, nhưng vẫn lạnh lùng:

— Ngươi không thể thắng. Ngươi chỉ là diễn viên. Còn ta, ta là biên kịch của tất cả.

Một bóng đen lướt qua phía xa, Cedric hiện hình từ bóng tối, ánh mắt xám bạc sắc như lưỡi dao, yên lặng quan sát toàn bộ vở kịch điên loạn. Anh không cần nói, chỉ khẽ chạm vào vai Lysandra, một luồng khí lạnh truyền vào, kéo cô khỏi vùng mê muội của Valtor.

Giọng Cedric vang lên trong tâm trí cô, dịu dàng như hơi thở:

— Anh ở đây. Đừng để chúng đánh cắp em.

Lysandra nắm lấy ý chí cuối cùng, dồn hết ma pháp biểu diễn vào một nốt nhạc lặng. Không gian rung lên, mọi ảo ảnh vỡ tan, lộ ra những gương mặt thật phía sau lớp mặt nạ: khán giả, nghệ sĩ, Seraphina đang run rẩy trong bóng tối.

Đột ngột, Mirielle nâng giọng, khúc hát mê hoặc xoáy sâu vào ký ức Lysandra và đám đông. Từng ký ức đẹp bị biến thành ác mộng. Dưới sân khấu, khán giả bắt đầu la hét, chỉ trỏ về phía Lysandra:

— Đó! Đồ phù thủy! Đồ hút linh hồn!

Valtor chớp thời cơ, ma pháp của hắn phóng đại nỗi sợ và giận dữ. Đám nhà báo, pháp sư kiểm duyệt, người của Hội Đồng đồng loạt đứng dậy, máy ghi hình và bút lông phép thuật đồng loạt chĩa vào Lysandra.

Seraphina lao lên sân khấu, mắt đỏ hoe, giọng thét lên giữa biển người:

— Lysandra không làm gì cả! Đây là một âm mưu! Đừng tin những gì các người thấy!

Lời cô bị nuốt chửng bởi tiếng gào thét. Valtor vung tay, tạo ra ảo giác Lysandra đang hút hào quang từ khán giả. Một vài người lăn ra ngất, ánh sáng quanh họ vụt tắt. Sự hoảng loạn nhanh chóng lây lan, từng đốm sáng như pháo hoa chết rơi rụng trên đầu khán giả.

Mirielle lùi lại, mắt rưng rưng nhưng vẫn hát, như thể chính cô cũng bị giam cầm bởi nỗi đau không thể nói thành lời. Hình bóng người mẹ lạnh lùng như bức tượng đá hiện lên trong tâm trí Mirielle, nhắc nhở rằng: chỉ kẻ chiến thắng mới được yêu thương.

Cedric bước ra khỏi bóng tối, giọng anh vang lên, trầm sắc như thép:

— Các người bị thao túng! Đây là ma pháp của Hội Đồng, không phải của Lysandra!

Một pháp sư kiểm duyệt lao tới, gậy phép đập xuống sàn:

— Im đi, đồ ma cà rồng! Các ngươi đã lộng hành quá đủ!

Cedric né tránh, bóng ma của anh tách ra, tạo thành ba bản sao cùng lao về phía Lysandra. Anh ôm cô vào lòng, ánh mắt bừng lên tia quyết liệt:

— Em phải chiến đấu! Nếu em gục ngã, tất cả sẽ bị chôn vùi!

Lysandra nhìn Cedric, hơi thở dồn dập. Ký ức về những đêm hai người cùng nhau trên sân khấu, những lần anh lau nước mắt cho cô, hiện về rõ nét. Cô đặt tay lên ngực, cảm nhận ma pháp cổ xưa cuộn trào dữ dội, rồi bật lên một âm thanh thuần khiết. Ảo ảnh quanh cô nổ tung, để lộ Lysandra thực sự—bạch kim rực rỡ, đôi mắt tím cháy sáng kiêu hãnh.

— Ta không cần hào quang giả dối! — Lysandra gào lên, ma pháp biểu diễn hóa thành cơn lốc sáng quét qua khán phòng. Những ảo ảnh tan biến, vài khán giả tỉnh lại, hoảng hốt nhìn quanh.

Valtor lùi lại, trán nhăn lại, mắt lóe giận dữ. Hắn siết chặt tay, những sợi sáng đen phóng ra, khóa chặt Lysandra và Cedric vào vòng tròn ma pháp.

— Đủ rồi! — hắn gầm lên, — Các ngươi sẽ bị xét xử ngay tại đây!

Mirielle run rẩy, môi tím tái, nhưng vẫn cố hát. Mỗi nốt nhạc như một vết cứa vào tâm hồn cô. Đột nhiên, nước mắt trào ra, giọng vỡ vụn:

— Em xin lỗi… Nhưng em không thể thua… Em không thể sống trong bóng tối thêm nữa…

Seraphina lao đến, ôm chặt lấy Mirielle từ phía sau:

— Dừng lại! Đừng để Valtor biến em thành quái vật! Em có quyền lựa chọn, Mirielle!

Mirielle bật khóc, tiếng hát lạc đi. Ma pháp rối loạn, sóng âm vỡ vụn. Valtor nhìn cô khinh miệt, phẩy tay, Mirielle ngã khuỵu, máu rỉ từ khoé môi.

Cedric bế Lysandra dậy, thì thầm sát tai:

— Chúng ta phải thoát. Em tin anh không?

Lysandra gật đầu, ánh mắt sáng rực, máu elf sôi sục trong huyết quản. Cô nắm chặt tay Cedric, truyền một luồng ma pháp tím bạc. Hai luồng sáng—bóng ma và biểu diễn—hòa quyện, tạo thành màn chắn mỏng như sương.Valtor gầm lên, phóng ra hàng chục sợi dây ma pháp, kéo giật Lysandra lại. Cedric cắn răng, máu rỉ từ khóe môi nhưng không buông tay:

— Đừng sợ. Anh sẽ không để em rơi vào bóng tối một lần nữa.

Khán phòng hỗn loạn, đám đông xô đẩy, la hét. Nhà báo chạy tán loạn, đèn phép thuật chớp tắt liên hồi. Pháp sư kiểm duyệt bao vây sân khấu, trượng phép sẵn sàng niệm chú trói buộc.

Một tiếng nổ chát chúa vang lên—Seraphina phá vòng ma pháp, kéo Mirielle ra khỏi vùng nguy hiểm. Cô hét lớn:

— Cedric! Lysandra! Phía hậu trường còn đường thoát! Mau lên!

Valtor tức tối, mắt đỏ rực. Hắn niệm chú, bóng tối cuộn lại thành hình rồng, lao vút về phía Lysandra và Cedric. Cedric nhắm mắt, dồn toàn bộ sức mạnh tạo thành bức tường bóng ma, chặn đứng con rồng ma pháp. Lysandra tranh thủ niệm chú cổ ngữ elf, triệu hồi linh hồn sân khấu. Những bóng hình ánh bạc bay lên, tạo thành vòng xoáy bảo vệ quanh hai người.

Mirielle nắm tay Seraphina, lùi về phía cánh gà, ánh mắt còn lại chút hối hận. Cô thì thầm:

— Chị ta là máu mủ của em… Vậy mà em đã…

Seraphina lắc đầu, kéo Mirielle đi:

— Không ai hoàn toàn vô tội ở đây. Nhưng em có quyền lựa chọn lại.

Trên sân khấu, Lysandra và Cedric sát vai, hơi thở hòa làm một. Tiếng gào của Valtor vang vọng, bóng tối tràn ra, bao phủ toàn bộ khán phòng. Nhưng ánh sáng tím bạc của Lysandra vẫn kiên cường xuyên qua, chiếu rọi lên từng gương mặt hoảng loạn.

— Hãy nhìn ta, Lysandra Veyron! — cô hét lớn, — Ta không phải là quái vật! Ta là minh tinh của hy vọng!

Một khán giả trẻ bật khóc, lao lên quỳ trước Lysandra:

— Xin hãy cứu chúng tôi! Đừng để họ biến tất cả thành địa ngục!

Valtor cười khẩy, vung tay, định kết liễu cả hai. Nhưng đúng lúc ấy, một luồng sáng bạch kim từ máu Lysandra bùng nổ, tách đôi bóng tối của Valtor. Cả khán phòng bừng sáng, nhà báo, pháp sư kiểm duyệt choáng váng, bút lông, giấy ghi chép, máy ghi hình rơi tứ tung.

Cedric nắm lấy tay Lysandra, kéo cô lùi về phía hậu trường. Tiếng gầm của Valtor vang dội, cơn lốc ma pháp cuốn phăng mọi thứ. Sàn sân khấu nứt vỡ, cột đèn chùm rơi xuống, tia lửa ma pháp bắn tung tóe.

Seraphina mở cửa hậu trường, hét lớn:

— Nhanh lên! Có đường hầm bí mật phía dưới!

Cả nhóm lao xuống cầu thang xoắn, bóng tối bám đuổi sát gót. Mirielle vấp ngã, Seraphina đỡ cô dậy. Lysandra ngoái đầu, thấy Valtor đang tiến đến, mắt đen rực cháy.

— Hắn sẽ không dừng lại, — Lysandra thì thầm, — Hắn muốn máu em…

Cedric siết chặt vai cô:

— Em là chìa khóa, nhưng cũng là người quyết định mọi thứ. Đừng để hắn cướp lấy số phận của em.

Tiếng la hét vang lên phía trên, tiếng bước chân rầm rập của các pháp sư kiểm duyệt, tiếng kêu thất thanh của khán giả, tất cả hòa thành bản hợp xướng kinh hoàng.

Họ lao vào đường hầm tối om, hơi lạnh bốc lên từ những bức tường đá phủ rêu. Seraphina dẫn đường, tay run run cầm đèn dầu. Mirielle thở hổn hển, mắt ráo hoảnh, không dám khóc.

— Chúng ta đi đâu? — Mirielle hỏi, giọng khản đặc.

Seraphina đáp, cố giữ bình tĩnh:

— Ra bến tàu ngầm. Nếu nhanh, chúng ta sẽ thoát khỏi Valenmir trước khi Hội Đồng phong tỏa.

Cedric nhìn Lysandra, ánh mắt đầy lo âu. Anh khẽ vuốt tóc cô, thì thầm:

— Em ổn chứ?

Lysandra gật đầu, nhưng trong tim, nỗi sợ và giận dữ cuộn trào. Cô biết, scandal này sẽ không dừng lại. Danh tiếng cô bị bôi nhọ, cả Valenmir sẽ săn lùng họ như thú dữ.

Tiếng gầm của Valtor vọng xuống đường hầm. Bóng tối bò trườn trên trần đá, hình thành những khuôn mặt méo mó. Lysandra siết chặt tay Cedric, nhắm mắt, tập trung vào dòng máu elf đang sôi sục. Một luồng khí ấm áp lan tỏa, xoa dịu cơn hoảng loạn.

Họ băng qua hành lang chật hẹp, phía trước là cánh cửa sắt nặng trịch. Seraphina lục lọi chùm chìa khóa, tay run lên vì sợ. Mirielle thì thào:

— Nếu mẹ biết em làm thế này, bà sẽ không bao giờ tha thứ…

Lysandra đặt tay lên vai Mirielle, ánh mắt dịu đi:

— Em đã cứu chị. Đó mới là điều quan trọng.

Cửa bật mở. Bên ngoài là bến tàu ngầm, nước sông đen kịt lấp lánh ánh trăng lạnh. Cedric nhảy xuống thuyền, kéo Lysandra theo. Seraphina dìu Mirielle xuống sau. Tất cả vừa đặt chân lên thuyền, cánh cửa đá phía sau đóng sầm, bóng tối tràn tới, nuốt chửng mọi lối về.

Cedric chèo mạnh, thuyền rẽ nước lao đi. Lysandra nhìn lại phía nhà hát, ánh sáng tím bạc còn le lói. Trên bờ, Valtor đứng sừng sững, áo choàng bay phần phật, mắt lóe sáng chết chóc.

— Cuộc săn đã bắt đầu… — hắn thì thầm, tiếng nói vọng khắp lòng sông.

Lysandra rùng mình, kéo sát áo choàng, mắt tím ánh lên bất khuất. Cedric vòng tay ôm lấy cô từ phía sau, hơi ấm của anh xua tan lạnh giá.

— Dù chuyện gì xảy ra, anh vẫn ở bên em, — Cedric thì thầm, môi chạm nhẹ lên tóc Lysandra.

Seraphina ngồi ở mũi thuyền, mắt hướng về phía trước, lòng đầy quyết tâm. Mirielle lau nước mắt, ánh mắt dần cứng lại—dưới lớp yếu đuối, một ý chí mới đang trỗi dậy.

Từ xa, tiếng chuông báo động vang lên, ánh đèn phép thuật quét khắp bến sông. Đám pháp sư kiểm duyệt, hiệp sĩ sân khấu, nhà báo lùng sục từng ngóc ngách.

Con thuyền nhỏ trôi dần vào màn sương, rẽ đôi dòng nước đen ngòm. Phía sau, nhà hát Bất Tử bốc lên những tia sáng ma pháp đỏ rực, báo hiệu cho cuộc truy lùng chưa từng có.

Trên sông, Lysandra siết chặt tay Cedric. Cô biết, đêm nay không ai còn là chính mình. Scandal đã nhuốm máu, mọi linh hồn bị cuốn vào ván cờ sinh tử.

Nhưng sâu trong bóng tối, một linh hồn cổ xưa thì thầm trong tim Lysandra:

— Cánh cửa số phận vừa mở. Ngươi đã chọn con đường không thể quay đầu…

Dưới ánh trăng lạnh, tiếng nước vỗ vào mạn thuyền, Lysandra ngẩng đầu, mắt tím rực sáng, sẵn sàng đối mặt với mọi truy sát, mọi dối trá, mọi bóng tối đang chực chờ phía trước.

Ở bờ xa, Valtor siết chặt viên ngọc đen, nụ cười hiểm độc nở trên môi:

— Đêm scandal chỉ vừa bắt đầu. Sân khấu này sẽ còn đẫm máu hơn nữa…

Gió đêm cuốn đi mọi âm thanh, chỉ còn tiếng tim đập, tiếng thì thầm của linh hồn, và lời nguyền chưa được tháo gỡ.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử