Anh tin em

Chương 2

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦
Trong tay cầm theo một chùm chìa khóa.
“Trước lúc đi, bố chồng cháu đưa chìa khóa dự phòng cho bà cất.”
Bà lục tìm trong chùm chìa khóa, vừa lầm rầm vừa kể.
“Nói là nếu có chuyện gì, nhờ bà mở cửa giúp cháu.”
“Ông cụ ấy, cái gì cũng nghĩ tới, chỉ tiếc là… chẳng được hưởng bao nhiêu ngày thanh thản.”
“Cả đời vất vả…”
Bà ấn vào tay tôi một chiếc chìa cũ ánh đồng.
“Đây, là cái này.”
“Mau vào đi cháu, ngoài này gió lắm.”
Tôi nắm chặt lấy chiếc chìa khóa lạnh buốt ấy, lòng nghẹn ngào.
Bố…
Ngay cả điều này, ông cũng nghĩ giúp tôi.
Phải chăng ông đã sớm đoán được, Chu Minh Vũ sẽ bỏ rơi tôi?
Phải chăng ông đã hiểu rõ — con trai ông… là người không thể dựa vào?
“Cảm ơn bà.” Giọng tôi khàn đặc.
“Ơn nghĩa gì, là hàng xóm láng giềng với nhau cả.”
Bà cụ xua tay, rồi nhìn tôi thật lâu.
Ánh mắt ấy, đầy xót xa.
“Đứa nhỏ à… cháu cũng khổ quá rồi…”
Nói rồi, bà thở dài, bưng chậu nước quay vào trong.
Cửa lại đóng lại.
Trong hẻm, chỉ còn mình tôi.
Tôi bước đến trước cánh cửa gỗ đỏ, đưa chiếc chìa lên.
Chìa khóa rất cũ, trên thân còn khắc những họa tiết li ti.
Tôi nhét nó vào ổ khóa, nhẹ nhàng xoay.
“Cạch.”
Âm thanh giòn tan vang lên trong con hẻm vắng, nghe rõ đến rợn người.
Khóa đã mở.
Tôi đẩy cửa ra.
Một mùi ẩm mốc, trộn lẫn với mùi long não, bụi bặm và thời gian ập vào mặt.
Sau cánh cửa ấy — là một thế giới bị thời gian bỏ quên.
Tôi hít sâu một hơi, bước vào trong.
Tôi biết… đáp án mà bố chồng để lại, đang ở nơi này.
05 – Ký ức bị chôn vùi Sân nhà cũ không lớn.
Nền lát gạch xanh, giữa các khe gạch mọc lên những cọng cỏ dại cứng đầu.
Giữa sân là một gốc hoè già, cành lá không nhiều nhưng vẫn đủ che bóng mát cả một khoảng nhỏ.
Dưới gốc cây đặt một bàn đá và mấy chiếc ghế đá, tất cả đều phủ một lớp bụi mỏng.
Ngay từ lúc bước vào, tôi đã thấy cái hũ dưa muối màu nâu sẫm ở góc sân.
Nó lớn hơn tôi tưởng, cũng cũ kỹ hơn nhiều.
Miệng hũ được đậy bằng một tấm đá nặng, trên đó là bụi dày và lá khô phủ kín.
Chính là nó.
Tim tôi bắt đầu đập nhanh.
Nhưng tôi chưa vội bước đến.
Tôi cần một chút thời gian để ổn định lại nhịp thở và cảm xúc.
Tôi đẩy cửa gian nhà chính.
Ánh sáng trong phòng rất yếu.
Đồ đạc đều là kiểu cũ, gỗ sẫm màu, chạm trổ hoa văn tinh xảo.
Trên bàn vẫn bày bộ ấm trà như thể chủ nhân chỉ mới vừa rời đi.
Không khí nồng mùi bụi và thời gian.
Tôi bước đến bên cửa sổ, kéo tấm rèm dày nặng.
Ánh nắng lập tức tràn vào, khiến bụi trong không trung hiện lên lấp lánh — như một trận bão tuyết màu vàng lặng lẽ.
Trên tường treo một bức ảnh đen trắng — ảnh gia đình.
Bố mẹ chồng khi còn trẻ, đang bế một đứa bé chừng vài tuổi.
Thằng bé đó, mặt tròn xoe, cười toe toét, chính là Chu Minh Vũ.
Người mẹ trong ảnh có vẻ ngoài thanh tú, nhưng trong ánh mắt phảng phất nét u sầu.
Bà tựa vào vai chồng, nở nụ cười gượng gạo.
Lần đầu tiên tôi thấy dung mạo mẹ chồng.
Chu Minh Vũ rất ít khi nhắc đến bà.
Tôi chỉ biết bà mất vì bệnh khi anh đang học đại học.
Tôi đưa tay định lau lớp bụi trên khung ảnh.
Đầu ngón tay chạm vào lớp kính lạnh buốt — cũng như vừa chạm vào đôi mắt buồn của người phụ nữ trong ảnh.
Tôi rùng mình.
Tôi chậm rãi đi quanh căn nhà.
Mỗi món đồ như đang thì thầm kể lại một phần quá khứ bị lãng quên.
Tôi mở một cánh tủ.
Bên trong xếp gọn gàng quần áo cũ, phần lớn là của đàn ông, nhưng cũng có vài món của phụ nữ.
Mẫu mã lỗi thời, nhưng được giặt sạch sẽ.
Tôi cầm lên một chiếc áo sơ mi nữ màu xanh nhạt, cổ và tay áo đã sờn.
Trên áo còn lưu lại mùi xà phòng nhàn nhạt.
Là áo của mẹ chồng chăng?
Người phụ nữ mất sớm ấy… đã để lại dấu vết gì trong ngôi nhà này?
Tôi lại mở ngăn kéo tủ đầu giường.
Bên trong là một chiếc hộp gỗ.
Tôi mở ra.
Không có gì quý giá — chỉ là một xấp thư cũ.
Phong bì đã ố vàng, nét chữ mờ dần.
Tôi rút ra một bức.
Là thư Chu Minh Vũ gửi về khi mới vào đại học.
Anh hào hứng kể về cuộc sống nơi thành phố lớn, về sự náo nhiệt của đô thị.
Nét chữ còn mang vẻ trẻ trung, nhiệt huyết.
“Bố mẹ yên tâm, con ở đây tốt lắm.”
“Mẹ nhớ uống thuốc đúng giờ nhé.”
“Bố đừng làm việc quá sức, nghỉ hè con sẽ về giúp bố.”
Tôi tiếp tục đọc.
Ban đầu thư gửi đều đặn, gần như mỗi tuần một bức.
Rồi giãn ra thành nửa tháng, một tháng.
Nội dung cũng dần ngắn lại.
Từ kể chuyện đời sống thành những lời hỏi thăm lạnh nhạt.
Mấy bức cuối, cách nhau cả nửa năm.
Nét chữ trở nên cẩu thả.
“Tiền nhận được rồi.”
“Biết rồi.”
“Dạo này bận.”
Lạnh lùng, hời hợt — như đang trả lời công việc.
Tôi không thể tưởng tượng nổi, bố mẹ anh khi nhận những lá thư đó, đã cảm thấy ra sao.
Từ trông ngóng, đến thất vọng, rồi tê liệt.
Tôi xếp lại đống thư, để vào hộp.
Trong lòng nặng trĩu.
Người đàn ông tôi từng yêu… hóa ra sự lạnh nhạt trong anh không phải bắt đầu từ tôi.
Nó đã ăn sâu, như rễ cây bám vào xương tủy từ lâu lắm rồi.
Tôi đứng lặng trong nhà rất lâu.
Đến khi ánh hoàng hôn kéo bóng tôi dài lê thê trên nền gạch.
Tôi mới quyết định bước ra sân, đến gần cái hũ dưa muối.
Đã đến lúc rồi.
Đã đến lúc phải mở ra bí mật cuối cùng mà bố chồng để lại.
Tôi ngồi xuống trước hũ.
Tấm đá đậy rất nặng.
Tôi dồn hết sức, từng chút, từng chút nhấc lên.
Một mùi chua nồng nặc và mùi mốc mục ập vào mặt.
Hũ rỗng.
Chỉ có vài vệt đen khô dưới đáy.
Tôi đưa tay thọc vào đáy hũ, bắt đầu đào bới.
Đất rất cứng, trộn với sỏi khiến lòng bàn tay tôi đau nhói.
Móng tay lấm đầy bùn, đau buốt, nhưng tôi không dừng lại.
Ánh mắt cuối cùng của bố chồng, lời dặn run rẩy trước khi nhắm mắt — vẫn in rõ trong đầu tôi.
Đó là điều duy nhất khiến tôi còn gắng gượng đến bây giờ.
Đào sâu khoảng hơn chục phân, đầu ngón tay tôi chạm phải một vật cứng lạnh.
Không phải đá.
Là vật có góc cạnh.
Tôi giật mình.
Tôi đào nhanh hơn, tay nắm lấy xung quanh, gạt sạch đất.
Một chiếc hộp sắt hình chữ nhật dần lộ ra.
Không lớn, nhưng phủ đầy vết rỉ sét.
Trên nắp còn có một ổ khóa nhỏ.
Tôi ôm chiếc hộp sắt ra khỏi hũ, rất nặng.
Tôi ngồi bệt xuống đất, chiếc hộp lạnh ngắt nằm trong tay.
Nắng chiều hắt nghiêng, đổ bóng tôi lên bức tường tróc lở — một cái bóng cô độc.
Gió lướt qua, lá hoè xào xạc.
Tựa như đang thở dài.
Cũng có thể… là đang giục tôi mở ra.
Tôi nhìn chiếc hộp trong tay.
Bên trong là gì?
Là số tiền giúp tôi thoát khỏi cảnh khốn cùng?
Hay là… một sự thật còn tàn nhẫn hơn cả hiện thực?
06 – Sự thật trong chiếc hộp Tôi ôm chiếc hộp sắt quay lại gian nhà chính.
Trong phòng đã tối hẳn.
Tôi không bật đèn, chỉ mượn chút ánh sáng mờ hắt vào từ cửa sổ để nhìn kỹ chiếc hộp trong tay.
Ổ khóa nhỏ, cũ kỹ, phủ đầy rỉ sét.
Tôi thử dùng sức bẻ ra, nhưng không nhúc nhích chút nào.
Tôi đứng dậy, tìm trong nhà thứ gì có thể mở khóa.
Trong bếp có một con dao phay gỉ sét — quá to, không được.
Tôi lục ngăn kéo, tìm thấy một sợi dây thép mảnh.
Tôi không biết mở khóa, chọc chọc vào lỗ khóa nửa ngày vẫn vô ích.
Ngay lúc sắp bỏ cuộc, ngón tay tôi vô tình chạm vào đáy hộp.
Ở đó dường như có thứ gì được dán lại.
Tôi lật úp chiếc hộp.
Dưới ánh sáng lờ mờ, tôi thấy bên dưới được dán chặt bằng một lớp băng keo đã khô cứng — dính một chiếc chìa khóa nhỏ.
Chiếc chìa và ổ khóa đều đã hoen rỉ.
Nhưng với tôi, nó giống như ngọn đuốc hy vọng, thắp sáng cả đôi mắt.
Hóa ra, bố chồng đã chuẩn bị mọi thứ từ sớm.
Tay tôi run run.
Tôi cẩn thận bóc chìa ra, đưa vào ổ khóa, nhẹ nhàng xoay.
“Cạch.”
Một tiếng rất khẽ — khóa mở rồi.
Tôi nhấc nắp hộp lên.
Mùi giấy cũ và mực viết lâu năm ập thẳng vào mũi.
Bên trong không có tiền, không có vàng bạc châu báu.
Chỉ có một gói dày bọc bằng giấy da bò.
Và một hộp nhung nhỏ đã phai màu.
Tim tôi bất giác trùng xuống.
Tôi cầm hộp trang sức trước tiên.
Mở ra.
Bên trong lặng lẽ nằm một chiếc vòng ngọc.
Ngọc bích mỡ cừu thượng hạng, trong veo, ấm mịn, không chút tì vết.
Dưới ánh sáng yếu ớt, tỏa ra ánh sáng dịu dàng.
Tôi nhận ra chiếc vòng này.
Chu Minh Vũ từng nói đó là đồ gia truyền nhà anh, để truyền cho con dâu.
Nhưng ngày cưới tôi chưa từng thấy nó.
Khi hỏi, anh chỉ bảo sau khi mẹ mất thì không tìm được nữa.
Hóa ra bấy lâu nay, bố chồng vẫn giữ gìn cẩn thận.
Ông không giao nó cho Chu Minh Vũ, mà để lại cho tôi — cùng với một bí mật kinh thiên.
Tôi đặt chiếc vòng sang một bên, rồi mở gói giấy da bò.
Bên trong là một chồng sổ nhật ký.
Cùng một xấp giấy chẩn đoán bệnh viện.
Bìa nhật ký màu xanh đậm, đã sờn rách nhiều chỗ.
Tôi mở cuốn đầu tiên.
Nét chữ mềm mại hiện ra trước mắt.
“Ngày 3 tháng 10, trời nắng. Hôm nay Đức Hải cầu hôn mình rồi. Anh nói sẽ đối tốt với mình cả đời.”
Là nhật ký của mẹ chồng.
Hơi thở tôi khựng lại.
Tôi lật từng trang.
Trong đó ghi lại hành trình từ hạnh phúc tân hôn, đến niềm vui làm mẹ.
Rồi dần dần… bị bóng tối phủ lên.
“Minh Vũ lớn lên rất ngoan. Nhưng sức khỏe mình thì ngày càng kém. Bác sĩ nói là bệnh cũ, rất khó chữa.”
“Hôm nay lại cãi nhau với Đức Hải. Mình không muốn uống mấy thang thuốc Đông y đắng đến chảy nước mắt nữa, không muốn suốt ngày vào bệnh viện. Mình chỉ muốn sống như một người bình thường.”
“Minh Vũ hỏi mình: Mẹ ơi, sao mẹ lúc nào cũng buồn? Mình phải nói với con thế nào đây — rằng có lẽ mẹ không còn sống được bao lâu nữa…”
Tim tôi như bị bóp nghẹt.
Tôi cầm xấp giấy chẩn đoán lên.
Tờ trên cùng là của mẹ chồng.
Kết luận: bệnh thận di truyền.
Một căn bệnh mạn tính cần điều trị lâu dài và rất khó chữa khỏi.
Tôi lật tiếp.
Những tờ sau là của bố chồng.
Ung thư phổi giai đoạn cuối.
Y hệt bản ông từng đưa cho tôi xem.
Rồi bên dưới… còn một tờ nữa.
Mới tinh, gần như chưa từng gấp lại.
Tên trên đó: Chu Minh Vũ.
Bệnh viện là nơi uy tín bậc nhất trong thành phố.
Tôi đọc từng dòng.
Đến mục “khuyến nghị của bác sĩ”, máu trong người tôi như đông cứng.
“…Kết quả gen cho thấy mức độ trùng khớp rất cao với gen bệnh thận di truyền của mẹ, nguy cơ phát bệnh cực lớn. Đề nghị tái khám định kỳ, tránh lao lực và căng thẳng tinh thần…”
Đầu tôi nổ tung.
Chu Minh Vũ… anh ta biết.
Biết từ lâu rằng mình cũng thừa hưởng căn bệnh ấy.
Một quả bom hẹn giờ cắm sâu trong cơ thể.
Có thể phát nổ bất cứ lúc nào.
Cho nên anh ta sợ.
Khi căn bệnh ung thư của bố chồng đặt sinh lão bệnh tử phơi bày trần trụi trước mắt, anh ta hoảng loạn.
Thứ anh ta sợ không phải vất vả chăm sóc cha.
Mà là sợ một ngày mình cũng nằm đó — Tiểu tiện mất kiểm soát, đau đớn chờ chết.
Anh ta thấy trước tương lai của chính mình.
Vì thế… anh ta bỏ trốn.
Như một kẻ hèn nhát.
Trốn thật xa.
Anh ta coi cha mình, coi tôi, coi cả gia đình này — là ngòi nổ cho quả bom trong cơ thể mình.
Thế nên không chút do dự, vứt bỏ tất cả.
Công tác là giả.
Dự án là giả.
Bận rộn, xã giao — tất cả đều là giả.
Anh ta chỉ đang trốn.
Trốn ở nơi nào đó chúng tôi không tìm được.
Tôi cuối cùng cũng hiểu.
Hiểu vì sao anh ta lạnh lùng đến thế.
Hiểu câu “nó có lỗi với con” của bố chồng trước lúc chết.
Và cũng hiểu vì sao ông để lại tất cả cho tôi.
Ông muốn nói cho tôi sự thật.
Cũng muốn thay đứa con trai vô dụng ấy chuộc lỗi với tôi.
Tôi sụp xuống nền nhà lạnh buốt, tay siết chặt tờ chẩn đoán.
Giấy cắt vào lòng bàn tay đau rát.
Ngoài cửa sổ, đêm đã đặc quánh.
Không một vì sao.
Tôi bật cười.
Cười đến khi nước mắt tuôn rơi.
Hóa ra nửa năm đau khổ của tôi không phải vì tình yêu.
Cũng chẳng phải vì trách nhiệm.
Chỉ vì sự ích kỷ và hèn nhát của một người đàn ông.
Tôi dốc hết tất cả cho anh ta — Còn anh ta xem tôi như gánh nặng có thể vứt bỏ bất cứ lúc nào.
Chu Minh Vũ.
Tốt lắm.
Thật tốt lắm.
Tôi lau khô nước mắt, cẩn thận xếp lại nhật ký và hồ sơ bệnh án vào hộp sắt.
Sau đó, tôi cầm chiếc vòng ngọc, đeo lên cổ tay mình.
Ngọc lạnh.
Nhưng không lạnh bằng trái tim tôi lúc này.
Từ hôm nay — Hứa Tịnh đã chết rồi.
Người sống tiếp… là một người phụ nữ chỉ vì bản thân mà sống.
07 – Người thuê mới Tôi ở lại ngôi nhà cũ suốt một đêm.
Ôm chiếc hộp sắt lạnh ngắt, ngồi trên sàn nhà lạnh buốt, tôi không chợp mắt một giây nào.
Trời vừa hửng sáng, tôi đứng dậy, vươn vai làm giãn những khớp xương cứng đờ.
Tôi khóa lại hộp sắt, bọc kỹ bằng một tấm vải, cẩn thận cho vào ba lô.
Chiếc vòng ngọc, tôi không tháo ra.
Nó áp sát vào da tôi, cái lạnh khiến tôi giữ được sự tỉnh táo.
Tôi nhìn quanh căn nhà.
Ở đây cất giữ nỗi đau của một người phụ nữ, sự hối hận của một người đàn ông, và cả sự hèn nhát của một người khác.
Nhưng giờ, tất cả đều không còn liên quan đến tôi.
Tôi sắp xếp mọi thứ về đúng vị trí.
Xóa sạch dấu vết tôi từng đến đây.
Đặt chiếc chìa khóa đồng lên chiếc bàn nổi bật nhất trong nhà chính.
Sau đó, tôi bước ra ngoài, khép lại cánh cửa gỗ đỏ ấy.
Tôi không khóa.
Cứ để nó mở, chờ đón số phận kế tiếp.
Con hẻm yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng gió lướt qua.
Nắng sớm nghiêng nghiêng rọi vào, in bóng tôi dài trên nền đá xanh.
Tôi không ngoái đầu, từng bước rời khỏi con hẻm ấy.
Cũng giống như đang rời khỏi nửa đời trước đầy hoang đường của mình.
Trở lại “ngôi nhà” tôi từng sống với Chu Minh Vũ, đã là chiều.
Tôi mở cửa, mùi quen thuộc của bụi và nỗi buồn lập tức ập đến.
Căn nhà tôi từng tỉ mỉ sắp xếp giờ đây giống một cái lồng khổng lồ.
Ghế sofa trong phòng khách như vẫn còn in dáng lưng còng của bố chồng.
Trên giường ngủ, dường như vẫn còn vương hơi thở lạnh lùng lúc Chu Minh Vũ bỏ đi.
Mỗi góc nhỏ đều gợi lại nửa năm nhục nhã và đau đớn của tôi.
Tôi không thể ở lại đây thêm một phút nào nữa.
Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử