Chương 8
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!
8
Lúc tôi tới bệnh viện huyện thì đã là rạng sáng ngày hôm sau.
Bà nội nằm trên giường bệnh.
Mái tóc đã bạc đi quá nửa.
Sắc mặt xám trắng.
Chân phải bó bột, còn treo cố định lên.
Cô ba ngồi bên cạnh giường, mắt sưng đỏ vì khóc.
“Tiểu Hòa! Sao cháu lại về rồi?”
“Cháu xin nghỉ phép.”
Tôi bước tới bên giường bệnh, nắm lấy bàn tay bà nội.
Bà chậm rãi mở mắt ra.
Nhìn thấy tôi, môi bà khẽ động đậy.
“Con… chẳng phải đang đi làm sao? Sao lại về đây…”
“Con về thăm bà.”
“Bà không sao… đừng làm lỡ công việc…”
“Công việc không chạy mất được.”
“Tính mạng của bà quan trọng hơn.”
Nước mắt bà lập tức trào ra.
Bàn tay còn lại chậm rãi phủ lên tay tôi rồi siết chặt.
Cô ba kéo tôi ra ngoài hành lang.
“Chuyện tiền phẫu thuật, chị con liên lạc với cháu rồi à?”
“Rồi ạ.”
“Nó nói đã đóng năm ngàn tiền đặt cọc.”
“Vâng.”
“Thế phần còn lại thì sao?”
“Cháu lo.”
Cô ba nhìn tôi, muốn nói gì đó nhưng lại thôi.
“Tiểu Hòa à… cháu một tháng kiếm được bao nhiêu tiền chứ? Bốn vạn tệ…”
“Cháu có tiền.”
Tôi nói:
“Cô ba đừng lo nữa.”
Tôi đi tìm bác sĩ điều trị chính.
Là một bác sĩ khoa chỉnh hình khoảng hơn bốn mươi tuổi.
“Cụ nhà đã tám mươi mốt tuổi rồi, loãng xương rất nặng.”
“Hiện tại có hai phương án phẫu thuật.”
“Một là cố định xương bên trong, chi phí thấp hơn, khoảng hơn hai vạn.”
“Phương án thứ hai là thay khớp nhân tạo.”
“Chi phí cao hơn, khoảng bốn vạn tệ, nhưng hồi phục sau phẫu thuật sẽ tốt hơn, người già cũng có thể xuống giường tập đi sớm hơn.”
“Làm thay khớp.”
Tôi gần như không do dự.
“Được.”
“Chúng tôi sẽ sắp xếp kiểm tra trước phẫu thuật sớm nhất có thể.”
“Nhưng cụ có tiền sử cao huyết áp, phải kiểm soát huyết áp ổn định mới tiến hành mổ được.”
“Dự kiến khoảng một tuần nữa.”
Rời khỏi phòng bác sĩ, tôi đứng ngoài hành lang tính toán lại số tiền mình có.
Tiền trong tài khoản cộng với khoản tiết kiệm suốt mấy tháng qua…
Tổng cộng hơn hai vạn ba.
Chi phí phẫu thuật bốn vạn.
Vẫn còn thiếu một vạn bảy.
Tôi gọi điện cho Cố Minh Nguyệt.
“Chị Cố, nhà em xảy ra chút chuyện, em cần xin nghỉ một tuần.”
“Còn nữa… công ty có thể ứng trước cho em một tháng lương không?”
Cố Minh Nguyệt không hề do dự.
“Nghỉ phép được duyệt.”
“Lương chị sẽ bảo kế toán chuyển cho em ngay hôm nay.”
“Còn thiếu bao nhiêu?”
“Khoảng một vạn.”
“Chị cho em mượn.”
“Không cần vội trả.”
“…Cảm ơn chị.”
“Không cần cảm ơn.”
“Em là người quan trọng nhất của công ty bây giờ, chuyện của em cũng là chuyện của công ty.”
“Mau xử lý ổn thỏa việc gia đình đi.”
“Công việc bên này có Đại Lưu theo dõi rồi, em yên tâm.”
Sau khi cúp máy, tôi đứng tựa vào bức tường ngoài hành lang bệnh viện, ngẩng đầu lên.
Ánh đèn huỳnh quang trên trần trắng bệch đến lạnh người.
Tôi không khóc.
Chỉ lặng lẽ nói với chính mình trong lòng:
Thẩm Hòa…
Mày không còn là Thẩm Hòa tay trắng, chỉ có thể sống nhờ sự bố thí của người khác nữa rồi.
Mày có thể tự mình gánh vác được.
Ca phẫu thuật của bà nội được sắp xếp sau đó một tuần.
Trong suốt tuần ấy, ban ngày tôi ở bệnh viện chăm bà.
Tối về phòng trọ lại dùng điện thoại xử lý công việc, từ xa hướng dẫn Tiểu Hạ và A Khôn vận hành các tài khoản khách hàng.
Ban ngày cô ba tới thay ca giúp tôi.
Hai người thay phiên nhau chăm sóc.
Chị tôi không tới.
Chị chỉ gọi một cuộc điện thoại hỏi thời gian phẫu thuật rồi nói:
“Đến lúc đó chị xem có xin nghỉ về được không.”
Tôi nói:
“Không cần đâu.”
Ngày phẫu thuật, cô ba ngồi cùng tôi bên ngoài phòng mổ suốt ba tiếng đồng hồ.
Khi bác sĩ bước ra, ông nói ca mổ rất thành công.
Sau khi tỉnh lại khỏi thuốc mê, bà nội nhìn thấy tôi và cô ba thì khẽ cười yếu ớt.
“Tốn bao nhiêu tiền rồi…”
“Không nhiều đâu.”
“Đừng gạt bà.”
Giọng bà rất nhẹ.
“Bà đâu có ngốc.”
“Tiểu Hòa à, đừng vì bà mà làm chậm chuyện của con.”
“Tiền… sau này bà từ từ trả lại…”
“Không cần trả.”
Tôi nhẹ giọng nói:
“Số tiền này là do chính con kiếm được.”
“Dùng cho bà, con cam lòng.”
Bà nhìn tôi.
Trong đôi mắt đục mờ ánh lên một tầng nước.
“Con bé này…”
“Từ lúc nào mà trở nên có chính kiến như vậy rồi…”
“Con vốn luôn có chính kiến.”
Tôi nói.
“Chỉ là trước đây mọi người không cho con có thôi.”
Bà khựng lại một chút.
Sau đó bật cười.
Cười rồi lại khóc.
Ngày thứ ba sau phẫu thuật, chị tôi tới bệnh viện.
Chị đi cùng Trần Việt.
Lúc đó tôi đang đút cháo cho bà nội, nghe tiếng bước chân ngoài cửa thì ngẩng đầu lên.
Chị đứng ở cửa phòng bệnh, mặc áo khoác màu nâu camel, trên tay xách một túi quà.
Trần Việt đứng phía sau chị, hai tay đút túi áo, vẻ mặt hơi lúng túng.
Không khí trong phòng bệnh lập tức đông cứng lại.
Bà nội nhìn thấy chị, môi khẽ động nhưng không nói gì.
Cô ba đứng bên cạnh đảo mắt nhìn tôi rồi nhìn chị tôi, sau đó đứng dậy.
“Để tôi đi lấy nước nóng.”
Nói xong cô cầm bình nước rồi khép cửa lại.
Chị bước tới bên giường bệnh, đặt túi quà lên tủ đầu giường.
“Bà nội, người thấy trong người thế nào rồi?”
“Đỡ nhiều rồi.”
Giọng bà nội rất nhàn nhạt.
“Ca phẫu thuật thuận lợi chứ? Bác sĩ nói thế nào?”
“Bác sĩ nói hồi phục khá tốt.”
Tôi tiếp lời, không đứng dậy mà vẫn tiếp tục đút cháo cho bà.
Chị liếc nhìn tôi một cái.
“Tiểu Hòa, chuyện tiền viện phí… chị sẽ chuyển cho em một nửa.”
“Không cần.”
“Em một mình không gánh nổi đâu…”
“Đã đóng hết rồi.”
“Không cần chị bận tâm.”
Sắc mặt chị thay đổi rõ rệt.
Trần Việt đứng bên cạnh lên tiếng, vẫn là kiểu giọng điệu “người hòa giải” quen thuộc:
“Tiểu Hòa à, người một nhà mà, chi phí mọi người cùng chia sẻ cũng là chuyện nên làm thôi.”
Tôi đặt bát cháo xuống rồi đứng dậy.
Nhìn thẳng vào anh ta.
“Trần Việt.”
“Ba tháng trước lúc anh nói tôi phải trả ba ngàn tiền ăn, anh cũng dùng đúng từ này.”
“Nên làm.”
Mặt Trần Việt lập tức đỏ bừng.
“Chuyện đó qua lâu rồi, sao em còn…”
“Vì sao tôi còn nhớ à?”
Tôi ngắt lời anh ta.
“Không phải tôi nhớ.”
“Mà là chính các người dùng hành động của mình hết lần này đến lần khác nhắc cho tôi nhớ…”
“Rằng trong mắt các người, tôi rốt cuộc đứng ở vị trí nào.”
“Thẩm Hòa!”
Giọng chị đột ngột cao lên.
“Em có ý gì đấy?”
“Vợ chồng chị đi đường xa tới thăm bà nội, em dùng thái độ đó nói chuyện à?”
“Chị tới thăm bà nội?”
Tôi quay sang nhìn chị.
“Bà nội ngã phải nhập viện đã một tuần rồi.”
“Chị gọi được mấy cuộc điện thoại?”
“Hôm phẫu thuật chị ở đâu?”
“Chị phải đi làm! Chị không xin nghỉ được!”
“Chị không xin nghỉ được…”
Tôi bật cười lạnh.
“Nhưng lại xin nghỉ được để tới đây cãi nhau với tôi?”
Chị bị tôi chặn họng, mặt đỏ bừng lên.
Bà nội nằm trên giường bệnh, giọng run rẩy:
“Đừng… đừng cãi nhau nữa…”
Tôi quay lại, ngồi xổm bên giường bệnh rồi nắm lấy tay bà nội.
“Bà nội, bà đừng lo.”
“Không ai cãi nhau cả.”
Sau đó tôi đứng dậy, cầm áo khoác lên.
“Mọi người nói chuyện đi, cháu ra ngoài hít thở chút.”
Tôi đi ra cuối hành lang bệnh viện, đứng cạnh cửa sổ rồi lấy điện thoại ra.
Ngón tay lướt trong danh bạ, dừng lại ở cái tên Chu Đình.
Do dự hai giây, tôi vẫn gọi đi.
“Chu Đình, lần trước chị nói chị em đổi việc, vào một công ty lớn đúng không?”
“Là công ty nào vậy?”
“Hình như là… Tập đoàn Thịnh Đạt?”
“Làm về chuỗi cung ứng ấy, quy mô khá lớn.”
“Sao thế?”
Tập đoàn Thịnh Đạt.
Trong đầu tôi lóe lên một ý nghĩ.
“Không có gì, hỏi vậy thôi.”
Tôi cúp máy rồi tựa vào bên cửa sổ, nhìn bầu trời xám xịt ngoài kia.
Chị ở trong phòng bệnh chưa tới một tiếng đã rời đi.
Trước lúc đi, chị đứng ở cửa phòng nhìn tôi một cái.
Ánh mắt ấy rất phức tạp.
Có tức giận.
Có không cam lòng.
Còn có thứ gì đó mà tôi không đọc nổi.
“Tiểu Hòa, em thay đổi nhiều thật đấy.”
“Là vì từ trước tới nay chị chưa từng thật sự hiểu em thôi.”
Chị đi rồi.
Trần Việt đi phía sau, trước lúc ra cửa còn quay đầu nhìn tôi một cái, như muốn nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn im lặng.
Sau khi bà nội xuất viện, tôi đón bà lên tỉnh thành sống cùng mình.
Bà không chịu đi.
Nói rằng đã quen sống ở quê rồi, không muốn trở thành gánh nặng cho tôi.
“Bà nội.”
Tôi nhìn bà thật lâu rồi nói:
“Bà không phải gánh nặng.”
“Bà là người thân duy nhất của con.”
Khi nói ra câu ấy, trong lòng tôi không hề có lấy một chút do dự.
Bà nội im lặng rất lâu.
Cuối cùng khẽ gật đầu.
Tôi thuê thêm một căn nhà lớn hơn gần công ty.
Hai phòng ngủ.
Tuy hơi cũ nhưng ánh sáng rất tốt, còn có một ban công nhỏ để phơi nắng.
Ngày bà chuyển tới, bà đi quanh từng căn phòng một vòng, sờ rèm cửa rồi lại sờ bàn ghế.
“Rộng rãi thật đấy.”
“Lớn hơn nhà quê mình đúng không?”
“Ừm.”
Bà nhìn tôi.
“Tiểu Hòa, giờ mỗi tháng con kiếm được bao nhiêu?”
“Đủ dùng ạ.”
“Con nói thật cho bà nghe.”
“Lương cơ bản tám ngàn, cộng hoa hồng… tháng trước thực lĩnh một vạn hai.”
Miệng bà há ra, rất lâu vẫn chưa khép lại được.
“Một… một vạn hai?!”
“Vâng.”
“Con… con chỉ học trung cấp thôi mà…”
“Trung cấp thì sao chứ?”
Tôi bật cười.
“Người học trung cấp cũng kiếm được tiền mà.”
Nước mắt bà lại rơi xuống.
Nhưng lần này bà vừa khóc vừa cười.
“Nếu ba mẹ con còn sống… chắc chắn sẽ vui lắm.”
Tôi quay mặt đi, giả vờ bước vào bếp dọn dẹp.
Khả năng thích nghi của bà ở tỉnh thành nhanh hơn tôi tưởng rất nhiều.
Chân bà vẫn chưa thật sự linh hoạt, nhưng mỗi ngày bà đều cố gắng xuống dưới khu dân cư đi dạo hai vòng.
Chẳng bao lâu đã quen thân với mấy bà cụ dưới lầu, cùng nhau chơi cờ, trò chuyện, nhảy quảng trường — dù bà chỉ có thể ngồi nhìn bên cạnh.
Ban ngày tôi đi làm.
Bà ở nhà xem TV, nấu vài món đơn giản.
Mỗi tối tôi tan làm trở về, trên bàn đều có sẵn mấy món ăn nóng hổi.
“Bà nội, chân bà còn chưa hồi phục hẳn, đừng đứng lâu quá.”
“Nấu hai món ăn thì mệt gì đâu.”
Bà vừa bày bát đũa vừa nói:
“Con đi làm cả ngày rồi, dù sao cũng phải được ăn bữa cơm nóng chứ.”
Khoảng thời gian ấy…
Là những ngày bình yên nhất trong suốt hai mươi lăm năm cuộc đời tôi.
Nhưng cuộc sống chưa bao giờ cho ai được yên ổn quá lâu.
Một buổi chiều sau đó một tháng, tôi đang họp ở công ty thì điện thoại rung liên tiếp ba lần.
Là chị gửi WeChat.
Tin thứ nhất:
“Tiểu Hòa, có chuyện này chị nhất định phải nói với em.”
Tin thứ hai:
“Nhà của bà nội ở thị trấn sắp giải tỏa rồi.”
Tin thứ ba:
“Tiền bồi thường chắc khoảng bốn mươi vạn, chúng ta phải bàn xem chia thế nào.”











