Chương 6: 1674 Chương 6
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!
Ba khựng lại.
“Nó gọi ba là ba? Hay gọi chú?”
Ba không nói.
“Nó có biết mỗi tháng ba chuyển cho nó một vạn năm không? Nó có biết ba mua nhà mua xe cho mẹ nó không? Nó có biết ba vì gom năm triệu cho nó mà muốn bán căn nhà này không?”
Tay ba run lên.
“Ba nói nó cũng là con của ba.”
Tôi rút tập tài liệu cuối cùng ra khỏi túi.
“Vậy cái này, ba giải thích thế nào?”
Tôi đặt đơn xin thay đổi chủ sở hữu trước mặt ông.
“Tháng 4 năm 2022. Ba đến trung tâm đăng ký bất động sản. Xin xóa tên mẹ khỏi sổ đỏ.”
Tôi chỉ vào chữ ký trên giấy ủy quyền.
“Chữ ký này. Không phải mẹ ký.”
Tôi lấy bản so sánh chữ viết của mẹ ra.
“Mẹ viết ‘Trần Tú Lan’, chữ ‘Lan’ nét cuối hất sang phải. Chữ ba giả mạo này không có nét hất.”
Mặt ba xám lại.
“Giả mạo chữ ký của vợ để thay đổi quyền sở hữu bất động sản.”
Tôi đặt thư luật sư của luật sư Dương trước mặt ông.
“Luật sư Dương nói, hành vi này có dấu hiệu gian lận.”
“Con ——” ba đứng bật dậy.
Ghế trượt ra sau, phát ra tiếng rít chói tai.
“Ba là ba của con!”
“Đúng. Ba là ba của con.”
Tôi nhìn thẳng vào ông.
“Cho nên ba trộm tiền hai mươi hai năm. Nuôi con người khác hai mươi hai năm. Để mẹ con chịu khổ hai mươi hai năm. Bây giờ còn muốn bán căn nhà bà ngoại để lại cho mẹ con.”
“Ba là ba của con.”
“Nhưng ba không xứng.”
Ông đứng đó.
Há miệng.
Một chữ cũng không nói được.
Mẹ cuối cùng cũng đứng lên.
Bà đứng rất vững.
Đi đến bên cạnh tôi.
Nắm tay tôi.
Rồi bà nhìn ba.
Hai mươi hai năm rồi. Lần đầu tiên tôi thấy bà nhìn thẳng vào mắt ông như vậy.
“Kiến Quốc.”
Giọng bà không lớn. Nhưng rất rõ.
“Thỏa thuận ly hôn, luật sư đã soạn xong.”
Bà lấy tập tài liệu cuối cùng trong túi của tôi.
Đặt lên bàn.
“Tiền đặt cọc căn nhà là tiền giải tỏa của mẹ tôi. Khoản vay là tôi trả. Căn nhà này —— ông đừng hòng lấy một xu.”
“Hai triệu bốn trăm bảy mươi sáu nghìn ông đã chuyển đi, được tính là tài sản chung bị tẩu tán. Luật sư nói khi ly hôn có thể yêu cầu ông hoàn trả.”
“Ông giả mạo chữ ký của tôi, luật sư nói tôi có thể báo công an.”
Bà dừng lại.
“Tôi không báo. Vì Hiểu Mẫn vẫn gọi ông một tiếng ba.”
Bà nhìn ông.
“Nhưng từ hôm nay, căn nhà này không còn liên quan gì đến ông nữa.”
Phòng khách yên lặng đến mức nghe rõ tiếng tủ lạnh ù ù.
Bác cả cúi đầu. Không nói nữa.
Cô hai đỏ hoe mắt.
Lưu Phương nhìn chồng tài liệu trên bàn, môi run run.
Ba đứng đó.
Như một cái cây bị nhổ bật gốc.
“Tú Lan ——”
Mẹ không đáp.
Bà quay vào bếp.
Bắt đầu rửa bát.
Tiếng nước chảy rất lớn.
Tôi nhìn ba.
“Bà ngoại nói, căn nhà này, để con giúp mẹ giữ lấy.”
Tôi nói từng chữ một.
“Con giữ được rồi.”
Những chuyện sau đó, tôi nghe từng chút một.
Ba ký thỏa thuận ly hôn. Không có gì để thương lượng. Nhà thuộc về mẹ, phần tài sản đã chuyển đi phải hoàn trả theo từng đợt. Nếu không ký thì ra tòa. Riêng chuyện giả mạo chữ ký cũng đủ khiến ông rắc rối.
Ông ký.
Ngày dọn đi, chỉ mang theo một vali.
Nghe nói ông tìm đến Phương Lệ.
Đến khu Thủy Viên là buổi tối.
Ông dùng chìa khóa mở cửa.
Vào trong ——
Trong phòng khách có thêm một đôi giày đàn ông.
Không phải cỡ của ông.
Phương Lệ từ phòng ngủ bước ra. Phía sau là một người đàn ông khác. Hơn bốn mươi tuổi. Sắc mặt bà ta thoáng biến, rồi nhanh chóng bình tĩnh lại.
Nghe nói tối hôm đó hàng xóm nghe thấy tiếng cãi vã.
Phương Lệ nói: “Anh tưởng chỉ có mình anh à? Mỗi tháng anh cho chút tiền đó thì đủ gì? Tiền vay nhà vay xe, tiền học của Hạo Hạo, lúc tôi không trụ nổi thì anh ở đâu? Anh đang đóng vai người chồng tốt trong cái nhà kia.”
Lời này là bác cả kể lại cho tôi.
Không biết ông nghe từ đâu.
Tôi không hỏi.
Sau đó nghe nói Phương Lệ dọn đi. Căn nhà đó, ba muốn đòi lại. Nhưng sổ đỏ đứng tên Phương Lệ.
Ông tìm luật sư. Luật sư nói lúc trước là tặng cho, không đòi lại được.
Nhà không lấy lại được.
Xe cũng không.
Hai triệu bốn trăm bảy mươi sáu nghìn —— càng khỏi nói.
Phương Hạo không đến tìm ba.
Một lần cũng không.
Nghe nói lúc Phương Lệ rời đi có nói với Phương Hạo một câu.
“Sau này đừng liên lạc với người đó nữa. Vô dụng rồi.”
Phương Hạo nói được.
Đến một cuộc điện thoại cũng không gọi.
Hai mươi hai năm.
Hai triệu bốn trăm bảy mươi sáu nghìn.
Một chữ “được” là kết thúc.
Bác cả có đến tìm tôi một lần.
“Hiểu Mẫn, ba con… dạo này không ổn lắm. Ở một mình trong phòng trọ. Con có muốn ——”
“Bác cả.”
Tôi cắt lời.
“Hôm đó trên bàn ăn, bác nói con không nên cản ba.”
Trên mặt ông thoáng hiện vẻ ngượng ngùng.
“Giờ bác đã thấy rồi. Nếu con không cản, mẹ con đến căn nhà cũng không còn.”
Ông há miệng.
“Tấm lòng của bác con nhận. Nhưng chuyện của ba con, để ông ấy tự giải quyết.”
Bác cả đi rồi.
Sau đó không nhắc lại nữa.
Tháng tư.
Trời ấm lên rồi.
Tôi giúp mẹ dọn dẹp lại nhà một lượt.
Quần áo cũ của ba, giày da cũ, dao cạo râu cũ, tất cả cho vào thùng carton, mang xuống trạm thu gom dưới lầu.
Mẹ đứng ở ban công nhìn tôi bê đồ.
“Vứt thật à?”
“Vứt thật.”
Bà không nói gì.
Một lúc sau, bà khẽ cười.
Tôi mua cho bà một chiếc điện thoại mới.
Không đắt. Hơn hai nghìn. Nhưng màn hình nguyên vẹn.
Bà cầm trên tay nhìn rất lâu.
“Đắt thế…”
“Không đắt. Cái kia vỡ một năm rồi.”
Bà vuốt nhẹ màn hình mới. Trơn láng.
“Trơn thật.”
Tôi cười.
Buổi chiều, lúc tôi dọn lại kệ sách, tôi lồng bức thư của bà ngoại vào khung ảnh.
Treo ở phòng khách.
Mẹ nhìn thấy.
Đứng đó rất lâu.
“Bà ngoại con chỉ học bốn năm.” bà nói.
“Vâng.”
“Nhưng bà nhìn thấu mọi chuyện.”
“Vâng.”
Mẹ đưa tay chạm vào khung ảnh.
“Mẹ.”
“Ừ?”
“Con chuyển cho mẹ một khoản tiền. Mẹ xem điện thoại đi.”
Bà lấy chiếc điện thoại mới ra. Bấm loay hoay một lúc mới mở được.
Số dư thay đổi.
“Cái này ——”
“Tiền của hồi môn mẹ dành cho con bao năm nay, con biết hết.”
Tôi nhìn bà.
“Con không cần của hồi môn. Số tiền này mẹ giữ lấy. Muốn mua gì thì mua. Muốn đi đâu thì đi.”
Tay mẹ run lên.
“Không cần đâu ——”
“Mẹ.”
“Ừ.”
“Mẹ tiết kiệm cả đời đủ rồi.”
Bà nhìn tôi.
Mắt đỏ lên.
Nhưng lần này không phải nhịn.
Bà vừa cười vừa khóc.
Ngoài cửa sổ nắng rất đẹp.
Chiếu lên bức thư của bà ngoại.
Dòng chữ nghiêng ngả ——
“Hiểu Mẫn, con giúp mẹ giữ lấy.”
Con giữ được rồi.
Bà ngoại, bà yên tâm.
HẾT











