Bắt gặp chồng trong nhóm xem mắt, tôi tự tay kéo anh ta xuống bùn
“Chị Vương, chị xem giúp em căn hộ này được không? Bạn trai em mới thanh toán một lần bằng tiền mặt. Anh ấy còn nói tuần sau sẽ thêm tên em vào sổ nhà.”
Đêm đã muộn, nhóm xem mắt VIP do tôi quản lý bỗng hiện lên một video xem nhà của cô gái trẻ vừa được duyệt vào nhóm.
Trong khung hình, người đàn ông đi cùng chỉ để lộ nửa bả vai.
Vậy mà chỉ cần nhìn thoáng qua, tôi đã nhận ra.
Lâm Viễn.
Người chồng đã cùng tôi sống trong cuộc hôn nhân năm năm.
Còn căn hộ kia…
Lại là căn nhà học khu tôi thức khuya dậy sớm làm mai mối cho người khác, gom góp từng đồng, vét sạch 600.000 tệ tiền tiết kiệm mới mua được cho anh ta.
Mới hôm qua thôi, anh ta còn đỏ mắt đứng trước mặt mẹ tôi, nói rằng đời này người khiến anh ta biết ơn nhất chính là tôi.
Tôi không lên tiếng, chỉ lặng lẽ lưu video lại.
Sau đó, tôi bình thản gửi vào nhóm một bao lì xì thật lớn, kèm theo một câu.
“Chúc mừng em nhé. Người đàn ông này vừa nhìn đã thấy đáng tin, nhất định phải giữ cho chặt.”
Khuya hôm đó, khi đang lướt nhóm xem mắt do mình lập ra, tôi bắt gặp đoạn video xem nhà kia.
【Chị Vương, chị thấy căn hộ này thế nào? Bạn trai em vừa mua đứt, tuần sau còn định thêm tên em vào sổ nhà.】
Tin nhắn vừa gửi lên, cả nhóm lập tức rộn ràng.
【Tiểu Châu đúng là tốt số. Thời này đàn ông có thể trả thẳng một lần để mua nhà đâu còn mấy người.】
【Đã mua nhà còn chịu thêm tên em vào sổ, vậy là chắc ăn rồi. Mau đi đăng ký kết hôn đi.】
Từng bao lì xì chúc mừng lần lượt bay ra.
Nghĩ đến Lâm Viễn, chồng tôi, người cũng có một công việc ổn định ở huyện, tôi không kìm được mà nhắn một câu.
【Cô gái à, trước khi đăng ký kết hôn, đừng vội nhận nhà. Muốn biết một người đàn ông có thật lòng hay không, đừng nghe anh ta nói gì, hãy xem anh ta có dám nói rõ căn nhà đó từ đâu mà có không.】
Câu nói của tôi khiến cô gái kia khó chịu.
Ngay sau đó, cô ta gửi một đoạn ghi âm vào nhóm.
【Châu Điềm: Anh Lâm, sau này căn nhà này sẽ là tổ ấm của hai chúng ta đúng không?】
【Lâm Viễn: Tất nhiên rồi. Anh còn định thêm tên em vào sổ nhà mà.】
Người đàn ông trong video vẫn chỉ xuất hiện nửa bờ vai.
Nhưng tôi không thể nhận nhầm.
Đó là Lâm Viễn.
Người chồng đã kết hôn với tôi suốt năm năm.
Còn căn nhà đó…
Chính là căn nhà học khu tôi vì anh ta mà ngày ngày dậy sớm thức khuya làm mai mối, dè sẻn từng đồng, cuối cùng dốc sạch 600.000 tệ tiền tiết kiệm để mua.
Hôm qua, anh ta còn đứng trước mặt mẹ tôi, mắt đỏ hoe, nói rằng người anh ta biết ơn nhất trong đời này là tôi.
Tôi lặng lẽ lưu video.
Sau đó, tôi trở tay gửi vào nhóm một bao lì xì thật lớn.
【Chúc mừng em nhé. Người đàn ông này nhìn thôi đã biết đáng tin cậy, nhất định đừng buông tay.】
Không khí trong nhóm lập tức càng náo nhiệt.
Châu Điềm gửi một biểu cảm đắc ý.
【Cảm ơn chị Vương. Hôm nào em mời chị ăn kẹo cưới nhé.】
Tôi chụp lại cả lịch sử gửi bao lì xì.
Điện thoại vừa im được một lát lại rung lên.
Châu Điềm tiếp tục thả vào nhóm thêm một bức ảnh.
Trong ảnh, Lâm Viễn đứng ngoài ban công căn nhà mới.
Anh ta mặc chiếc áo sơ mi trắng mà tháng trước chính tay tôi đã là phẳng từng nếp.
Mặt anh ta không xuất hiện.
Nhưng chiếc đồng hồ trên cổ tay trái thì tôi nhận ra ngay lập tức.
Đó là món quà tôi mua cho anh ta năm ngoái sau khi bán chiếc vòng vàng của mình.
Châu Điềm vui vẻ khoe trong nhóm.
【Bạn trai em được lãnh đạo ở đơn vị coi trọng lắm. Tháng sau anh ấy còn được xét danh hiệu lao động tiên tiến. Anh ấy nói sau khi được tuyên dương xong sẽ cưới em thật long trọng.】
Có người tò mò hỏi.
【Người ưu tú như vậy mà vẫn chưa kết hôn à?】
Châu Điềm trả lời rất nhanh.
【Chưa từng kết hôn. Anh ấy nói trước kia có một người phụ nữ cứ bám lấy anh ấy, sống chết cũng không chịu buông. May mà anh ấy không hồ đồ.】
Tôi nhìn dòng tin ấy rất lâu.
Một chị trong nhóm bỗng nhắc đến tôi.
【Chị Vương, chị chẳng phải nhìn người rất chuẩn sao? Người đàn ông này có ổn không?】
Tôi gõ chữ trả lời.
【Ổn chứ. Quá ổn luôn. Bỏ lỡ người đàn ông như vậy đúng là… phúc cả đời.】
Tin nhắn vừa gửi đi, tôi liền gọi cho Lâm Viễn.
Anh ta bắt máy rất nhanh.
“Em còn chưa ngủ à?”
“Chưa. Em vừa xử lý xong hồ sơ xem mắt trong nhóm.”
Trong giọng anh ta lập tức lộ rõ sự khó chịu.
“Đừng ngày nào cũng lăn lộn với đám người đi tìm đối tượng nữa. Làm vậy chỉ hạ thấp giá trị bản thân.”
Tôi vẫn rất bình tĩnh.
“Hôm nay anh có đến căn nhà mới không?”
Đầu dây bên kia im mất hai giây.
“Không. Anh tăng ca ở đơn vị.”
“Vậy sao? Nhưng vừa rồi hình như em nhìn thấy anh.”











