Bẫy Hôn

Chương 6

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!

Hai giờ chiều hôm sau.

Văn phòng luật của Tần Lộc.

Lục Cảnh Thâm đến rất đúng giờ.

Anh ta gầy đi nhiều.

Quầng thâm dưới mắt hiện rõ.

Áo vest nhăn nhúm, không còn vẻ chỉn chu như trước.

Anh ngồi xuống, nhìn tôi một cái rồi nhìn sang Tần Lộc.

“Cô nói có sự thật về Phương Dao.”

“Nói đi.”

Tần Lộc đẩy túi hồ sơ tới trước mặt anh ta.

“Tự xem đi.”

Lục Cảnh Thâm mở túi hồ sơ ra, đọc từng trang một.

Đến đoạn về hai mối quan hệ trước của Phương Dao, tay anh ta đã bắt đầu run.

Khi đọc tới bản ghi cuộc gọi giữa Phương Dao và Vương Chí Cường…

Sắc mặt anh ta lập tức trắng xám như tro.

“‘Anh nghĩ em sẽ thật lòng với một người đàn ông lương tháng 20.000 tệ sao?’”

Anh ta đọc đi đọc lại câu đó hai lần.

Sau đó đặt tài liệu xuống, nhắm mắt lại.

Một phút.

Hai phút.

Cuối cùng anh ta mở mắt ra.

“Những thứ này…”

Giọng khàn đặc.

“Là thật sao?”

Tần Lộc gật đầu.

“Bản ghi âm gốc vẫn còn.”

“Đã công chứng.”

“Trong lúc ở bên tôi… cô ta vẫn luôn liên lạc với Vương Chí Cường?”

“Đúng.”

“Còn nữa.”

Tần Lộc lấy thêm một tập tài liệu khác ra.

“Dự án khiến anh lỗ 3.000.000 tệ ấy…”

“Anh đã từng điều tra nguyên nhân thật sự chưa?”

Lục Cảnh Thâm ngây người.

“Dự án đó xảy ra vấn đề vì phía nhà cung cấp…”

“Nhà cung cấp nào?”

“Một công ty vật liệu tên Thịnh Đạt.”

“Giữa chừng bọn họ tăng giá, dẫn tới vượt ngân sách.”

Tần Lộc đặt tài liệu trước mặt anh ta.

“Người kiểm soát thực tế của Thịnh Đạt…”

“Là em họ của Vương Chí Cường.”

“Đợt tăng giá đó không phải biến động thị trường.”

“Mà là có người cố tình thao túng.”

“Mục đích chính là khiến dự án của anh thua lỗ, địa vị của anh trong công ty lung lay…”

“Để anh càng phải phụ thuộc vào ‘sự an ủi và ủng hộ’ của Phương Dao hơn.”

Lục Cảnh Thâm siết chặt tập tài liệu trong tay đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.

“Ý cô là… Phương Dao và Vương Chí Cường liên thủ với nhau, cố tình khiến dự án của tôi xảy ra vấn đề?”

“Không chỉ vậy.”

Cuối cùng tôi cũng lên tiếng.

“Anh thử nghĩ kỹ xem.”

“Sau khi dự án của anh thua lỗ, ai là người đầu tiên an ủi anh?”

“Ai là người ở bên cạnh uống rượu với anh lúc anh áp lực nhất?”

“Ai là người cho anh cảm giác được thấu hiểu… khi mối quan hệ giữa anh và tôi ngày càng lạnh nhạt?”

Lục Cảnh Thâm không nói nữa.

“Lục Cảnh Thâm.”

Tôi nhìn anh ta.

“Anh là con mồi đã bị người ta tính toán từ rất lâu.”

“Ngay từ ngày Phương Dao bước chân vào Hằng Viễn…”

“Anh đã nằm trong kế hoạch của cô ta rồi.”

“Nhưng tại sao lại là tôi?”

Giọng anh ta khàn đặc.

“Ở tôi có thứ gì đáng để lợi dụng?”

“Trong tay anh có tài liệu phê duyệt dự án bất động sản của Hằng Viễn.”

“Những tài liệu đó liên quan tới khoản tiền chuyển nhượng đất.”

“Vương Chí Cường cần một người mà ông ta có thể khống chế để đứng tên xử lý các giấy tờ.”

“Người đó chính là anh.”

Sắc mặt Lục Cảnh Thâm lập tức trắng bệch.

“Ý cô là…”

“Những tài liệu tôi từng xử lý… có vấn đề?”

Tần Lộc tiếp lời.

“Trong số các văn bản anh ký, có ba phần số tiền đã bị chỉnh sửa.”

“Biên độ thay đổi rất nhỏ.”

“Nhỏ đến mức mắt thường gần như không thể nhận ra.”

“Nhưng cộng lại…”

“Có gần 8.000.000 tệ bị chuyển vào tài khoản cá nhân của Vương Chí Cường.”

“Không thể nào!”

Lục Cảnh Thâm bật dậy.

“Lúc ký tôi đã kiểm tra rồi!”

“Anh kiểm tra bản in.”

Tần Lộc cực kỳ bình tĩnh.

“Nhưng sau khi anh ký xong, bản điện tử đã bị tráo.”

“Người tráo tài liệu là Phương Dao.”

“Cô ta biết mật khẩu máy tính làm việc của anh.”

“Chính anh nói cho cô ta.”

Lục Cảnh Thâm giống như bị rút sạch sức lực, cả người ngả xuống ghế.

“Tôi…”

“Tôi bị lợi dụng?”

“Từ đầu tới cuối.”

Bốp.

Anh ta đập mạnh nắm tay xuống mặt bàn.

“Vậy bây giờ tôi có phải phạm pháp rồi không?!”

“Trên những tài liệu đó đều là chữ ký của tôi!”

“Hiện tại mà nói…”

Tần Lộc nhìn thẳng anh ta.

“Anh là người bị hại, chưa phải tội phạm.”

“Nhưng nếu anh không chủ động đứng ra vạch trần chuyện này…”

“Đợi đến khi cơ quan điều tra tự tra ra…”

“Thì anh sẽ không còn là người bị hại nữa.”

“Vậy tôi phải làm sao?”

“Báo cảnh sát.”

“Dùng toàn bộ chứng cứ này tố giác Vương Chí Cường và Phương Dao.”

“Chữ ký của anh là bị lợi dụng.”

“Hiện giờ có ghi âm và lịch sử chỉnh sửa tài liệu làm bằng chứng.”

“Báo càng sớm càng tốt.”

Lục Cảnh Thâm im lặng rất lâu.

Sau đó anh ta quay sang nhìn tôi.

“Tô Niệm.”

“Ừ.”

“Những thứ này…”

“Cô lấy được bằng cách nào?”

“Có người giúp tôi.”

“Ai?”

“Không liên quan tới anh.”

Anh ta nhìn tôi rất lâu.

Cuối cùng khẽ nói một câu.

“Xin lỗi.”

“Anh không cần xin lỗi tôi.”

Tôi đứng dậy.

“Việc anh cần làm bây giờ là nhanh chóng tự bảo vệ mình.”

Lục Cảnh Thâm cầm túi hồ sơ lên.

Lúc đi tới cửa, anh ta chợt dừng lại nhưng không quay đầu.

“Tô Niệm.”

“Em mạnh mẽ hơn rất nhiều so với tưởng tượng của anh.”

“Ba năm qua…”

“Anh chưa từng thật sự hiểu em.”

Nói xong, anh ta rời đi.

Tần Lộc ngồi bên cạnh uống một ngụm nước.

“Anh ta sẽ đi báo cảnh sát.”

“Sao cậu chắc vậy?”

“Bởi vì anh ta sợ rồi.”

Tần Lộc cong môi.

“Nỗi sợ mới là động lực lớn nhất.”

Điện thoại tôi đột nhiên vang lên.

Là Lâm Khả.

“Cô Tô, xảy ra chuyện rồi.”

“Phương Dao vừa đăng một bài dài trên Weibo.”

“Cô ta nói cô thuê người theo dõi mình, bịa đặt quá khứ của cô ta, còn dẫn dắt cư dân mạng bạo lực mạng cô ta.”

“Cô ta còn đăng cả giấy chẩn đoán của bệnh viện, nói bản thân bị trầm cảm nặng vì bị công kích trên mạng.”

“Lượt chia sẻ bao nhiêu rồi?”

“Đã vượt 10.000 rồi.”

“Rất nhiều người bắt đầu đồng cảm với cô ta.”

“Đợi chút.”

Tôi mở Weibo.

Bên dưới bài đăng của Phương Dao, bình luận đang tăng với tốc độ chóng mặt.

Đa số đều nghiêng về phía cô ta.

“Đây đúng là bạo lực mạng mà.”

“Nam Sơn quá đáng thật.”

“Ly hôn thì ly hôn, tại sao phải hủy hoại một cô gái?”

Tôi kéo xuống dưới thêm vài dòng.

Bỗng nhìn thấy một bình luận mới đăng.

Tài khoản tên là:

“Nhân viên cũ Hằng Viễn.”

“Tôi khuyên cô Phương Dao nên xóa bài Weibo này đi.”

“Bởi vì mỗi một câu cô nói hôm nay…”

“Sau này đều có thể trở thành bằng chứng trình lên tòa.”

Bên dưới bình luận đó rất nhanh đã có thêm hàng loạt bình luận mới.

“Ý gì vậy?”

“Có drama nữa à?”

“Có dưa lớn rồi đúng không?!”

Điện thoại tôi lại rung lên.

Tin nhắn của Cố Diễn.

“Phương Dao bắt đầu tự cứu mình rồi.”

“Cô ta còn chưa biết…”

“Lục Cảnh Thâm đã đi báo cảnh sát.”

Chương 15

Lục Cảnh Thâm đi báo cảnh sát rồi.

Một bước này vừa đi ra…

Toàn bộ quân bài cũng đồng loạt bị lật ngửa.

Tối hôm đó, chín giờ.

Tần Lộc gửi tin nhắn cho tôi.

“Cảnh sát đã chính thức tiếp nhận vụ án.”

“Lục Cảnh Thâm giao toàn bộ chứng cứ.”

“Phương Dao và Vương Chí Cường hiện bị nghi ngờ liên quan tới hành vi chiếm dụng chức vụ và tống tiền.”

“Phương Dao biết chưa?”

“Chưa.”

“Tới giờ cô ta vẫn còn đang khóc lóc tố cáo cậu trên Weibo.”

Tôi mở Weibo lên.

Bài viết của Phương Dao đã vượt hơn 30.000 lượt chia sẻ.

Chủ đề #NạnNhânBịNamSơnBạoLựcMạng# leo lên hot search vị trí thứ mười hai.

Chiều gió dư luận tiếp tục nghiêng về phía cô ta.

“Một người phụ nữ ly hôn đi hủy hoại người phụ nữ khác, ghê tởm thật.”

“Sách của Nam Sơn tôi trả hết rồi.”

“Ủng hộ Phương Dao kiện tới cùng!”

Tôi đặt điện thoại xuống, đi tới bên cửa sổ.

Ánh đèn thành phố trải dài kín toàn bộ tầm mắt.

Điện thoại của Lâm Khả gọi tới.

“Cô Tô, tỷ lệ trả sách mới tăng thêm 15%.”

“Tổng biên tập Triệu hỏi cô có muốn đăng tuyên bố công khai không.”

“Không đăng.”

“Nhưng dư luận bây giờ…”

“Lâm Khả.”

Tôi khẽ ngắt lời cô ấy.

“Cô tin tôi không?”

Đầu dây bên kia im lặng một chút.

“… Tin.”

“Vậy thì chờ thêm hai mươi bốn tiếng nữa.”

Sau khi cúp máy, tôi ngồi xuống trước bàn làm việc, mở máy tính lên.

Rồi viết một email.

Người nhận:

Cố Diễn.

Phần nội dung email chỉ có đúng một câu.

“Tôi chấp nhận lời mời tham dự buổi tiệc tối. Mấy giờ?”

Ba phút sau, bên kia trả lời.

“Bảy giờ tối ngày kia. Địa điểm tôi sẽ để thư ký Trần gửi cho cô. Ngoài ra… cô nhớ xem bản tin lúc tám giờ sáng mai.”

Bản tin tám giờ sáng mai?

Tôi không hỏi thêm.

Tắt email, đi tắm rồi lên giường ngủ.

Điện thoại bên gối sáng lên lần cuối.

Là tin nhắn WeChat của Phương Dao.

“Tô Niệm, những chuyện cô làm với tôi… cả đời này tôi sẽ không quên.”

Tôi nhìn dòng tin nhắn đó rất lâu.

Đã từng định trả lời vài câu.

Nhưng cuối cùng vẫn không nhắn gì cả.

Bởi vì có vài lời… không cần chính miệng tôi nói.

Bản tin ngày mai sẽ thay tôi nói hết.

Sáng hôm sau, đúng tám giờ.

Tôi mở kênh tin tức địa phương.

Trên màn hình là tòa nhà của Hằng Viễn Bất Động Sản.

“Tin mới nhất từ đài chúng tôi: CEO Hằng Viễn Bất Động Sản — Vương Chí Cường, tối qua đã bị cơ quan công an triệu tập điều tra vì tình nghi liên quan tới tội danh chiếm dụng chức vụ.”

“Theo nguồn tin được biết, vụ án bắt nguồn từ đơn tố giác của một nhân viên cũ, số tiền liên quan lên tới hơn 8.000.000 tệ.”

“Người bị triệu tập cùng còn có một phụ nữ tên Phương Dao, hiện bị nghi ngờ đồng phạm và có hành vi tống tiền. Vụ việc vẫn đang được điều tra thêm.”

Hình ảnh chuyển sang cổng công ty Hằng Viễn.

Nhân viên đứng tụm năm tụm ba bên đường, ai cũng bàn tán xôn xao.

Sau đó màn hình đổi sang trang Weibo của Phương Dao.

Bài viết dài tố cáo tôi…

Đã bị xóa sạch.

Toàn bộ tài khoản cũng trống không.

Tôi tắt TV.

Điện thoại bắt đầu rung điên cuồng.

Lâm Khả.

Tổng biên tập Triệu.

Chu Vận.

Tần Lộc.

Tin nhắn của tất cả mọi người đồng loạt tràn tới.

Tôi chỉ mở tin của Tần Lộc trước.

“Phương Dao ở đồn cảnh sát đã hoàn toàn sụp đổ.”

“Cô ta nói tất cả đều do Vương Chí Cường chỉ đạo, bản thân bị ép buộc.”

“Nhưng đoạn ghi âm ở đó, lời khai của cô ta không đứng vững.”

Tôi trả lời đúng một chữ.

“Được.”

Sau đó mở tin nhắn của tổng biên tập Triệu.

“Cô Tô!!! Tỷ lệ trả sách giảm xuống rồi! Hơn nữa lượng đặt trước sáng nay tăng vọt 600%! Ngay sau khi tin tức nổ ra, tất cả mọi người đều đang tìm sách của cô!”

Tôi đặt điện thoại xuống bàn.

Ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Hôm nay nắng rất đẹp.

Điện thoại lại rung lên.

Là tin nhắn của Lục Cảnh Thâm.

“Tô Niệm, Phương Dao bị bắt rồi.”

“Tôi biết.”

“Cảnh sát nói những tài liệu bị sửa đổi kia… đúng là tôi bị lợi dụng.”

“Nhưng phía công ty…”

“Có lẽ sẽ sa thải tôi.”

“Đó là chuyện của anh.”

“Tô Niệm, anh…”

“Lục Cảnh Thâm.”

Tôi ngắt lời anh ta.

“Việc duy nhất anh nên làm lúc này là phối hợp với cảnh sát điều tra rõ vụ án.”

“Những chuyện khác… sau này hãy nói.”

Gửi xong tin nhắn đó, tôi xóa toàn bộ lịch sử trò chuyện với Lục Cảnh Thâm.

Không phải vì hận.

Mà là vì người này…

Đã không còn thuộc về thế giới của tôi nữa rồi.

Điện thoại sáng lên lần cuối.

Tin nhắn của Cố Diễn.

“Chào buổi sáng.”

“Hẹn gặp cô tối mai.”

Chương 16

Buổi tiệc tối của Cố Diễn được tổ chức tại một câu lạc bộ tư nhân nằm cạnh hồ.

Lúc tôi tới nơi, bên trong đã có hơn mười người.

Khác hoàn toàn tưởng tượng của tôi.

Không có tiếng cụng ly.

Không có đám tinh anh thương trường mặc vest chỉnh tề.

Mọi người ở đây ăn mặc rất thoải mái.

Có người phụ nữ trung niên ngoài năm mươi tuổi.

Có chàng trai trẻ đeo kính gọng đen.

Còn có một cặp vợ chồng già tóc đã bạc trắng.

Cố Diễn đứng ngay cửa chờ tôi.

“Cô Tô, cô tới rồi.”

“Những người này là?”

“Đều là bạn tôi.”

Anh cười nhẹ.

“Sau khi nói chủ đề hôm nay cho họ nghe… ai cũng muốn tới.”

“Chủ đề gì?”

“Sự thật trong hôn nhân.”

Anh dẫn tôi vào trong rồi lần lượt giới thiệu mọi người.

Người phụ nữ hơn năm mươi tuổi tên là Ngô Mẫn Chi, một thẩm phán đã nghỉ hưu, chuyên xử lý các vụ án hôn nhân gia đình.

Ba mươi năm xét xử hơn nghìn vụ ly hôn.

Chàng trai trẻ đeo kính tên Mạnh Phàm, tiến sĩ tâm lý học, hướng nghiên cứu chính là lý thuyết gắn bó.

Còn cặp vợ chồng già kia thú vị hơn nhiều.

Chồng tên Chung Quốc Đống.

Vợ tên Lý Ngọc Hoa.

Kết hôn bốn mươi hai năm.

Ông Chung nói cả đời chưa từng cãi nhau với vợ.

Bà Lý lập tức bóc phốt ông ngay tại chỗ.

“Ông ấy nói dối đấy.”

“Tuần trước chỉ vì quên mua chai nước tương mà còn cãi nhau với tôi.”

Cả phòng bật cười.

Mà tôi…

Lại có cảm giác thả lỏng đã rất lâu rồi không xuất hiện.

Buổi tiệc này không giống một bữa xã giao.

Mà giống một salon trò chuyện riêng tư hơn.

Mỗi người kể một đoạn trải nghiệm liên quan tới hôn nhân của mình.

Ngô Mẫn Chi kể về một vụ án bà từng xử.

Một cặp vợ chồng, người vợ là nội trợ toàn thời gian, chồng là quản lý cấp cao doanh nghiệp.

Sau khi chồng ngoại tình, người vợ không làm loạn.

Cô ấy âm thầm mất ba năm học luật, thi lấy bằng luật sư, sau đó tự mình đứng ra làm luật sư cho vụ ly hôn của chính mình.

Cuối cùng thắng kiện.

Chia được một nửa tài sản.

Hiện giờ còn tự mở văn phòng luật riêng.

“Ngay từ lúc xử vụ đó tôi đã biết…”

Ngô Mẫn Chi đặt tách trà xuống.

“Người phụ nữ ấy thắng rồi.”

“Không phải thắng vụ kiện.”

“Mà là thắng cuộc đời của chính mình.”

Mạnh Phàm sau đó chia sẻ một góc nhìn về kiểu gắn bó trong tình cảm.

“Rất nhiều khi, chúng ta lựa chọn kiểu người nào để yêu… không phải vì thật sự yêu.”

“Mà vì quen thuộc.”

“Một người lớn lên trong gia đình lạnh nhạt…”

“Thường sẽ vô thức lựa chọn một người cũng lạnh nhạt.”

“Không phải vì họ thích sự lạnh lùng ấy.”

“Mà bởi vì loại cảm giác đó… khiến họ cảm thấy ‘an toàn’.”

Nghe tới câu đó, lòng tôi khẽ rung lên một chút.

Câu chuyện của Chung Quốc Đống và Lý Ngọc Hoa là ngắn nhất.

Ông Chung cười nói:

“Bốn mươi hai năm hôn nhân, bí quyết chỉ có một chữ thôi.”

“Nhường.”

Bà Lý lập tức tiếp lời:

“Ông ấy nói không sai.”

“Nhưng nhường không phải nhẫn nhịn.”

“Mà là lúc ăn cơm… luôn để phần miếng ngon nhất cho đối phương trước.”

Cả căn phòng bật cười.

Đến lượt tôi.

Tôi không kể chuyện hôn nhân của mình.

Mà kể về một lá thư độc giả từng gửi cho tôi.

Một người phụ nữ kết hôn mười năm.

Chồng cô ấy mắc bệnh nặng.

Một mình cô ấy chăm sóc suốt ba năm.

Sau khi chồng qua đời, cô ấy viết cho tôi đúng một câu.

“Cô Nam Sơn, anh ấy đi rồi.”

“Nhưng tôi chưa từng hối hận vì đã lấy anh ấy.”

“Bởi vì ba năm chăm sóc anh ấy… là ba năm tôi cảm nhận rõ nhất trong đời rằng mình thật sự được cần đến.”

Sau khi tôi kể xong, cả không gian đều lặng xuống.

Bà Lý lặng lẽ lau khóe mắt.

Tiệc tối kết thúc, mọi người lần lượt rời đi.

Tôi đứng bên hồ, nhìn ánh đèn phản chiếu trên mặt nước.

Cố Diễn bước tới, đứng bên cạnh tôi.

“Hôm nay cô không kể chuyện của mình.”

“Tôi kể đủ nhiều rồi.”

Tôi nhìn mặt hồ gợn sóng.

“Ở buổi ký tặng.”

“Trong bài viết.”

“Không muốn lặp lại nữa.”

“Vậy sau khi nghe câu chuyện của người khác…”

Anh quay sang nhìn tôi.

“Cô có cảm giác gì?”

“Tôi cảm thấy…”

Tôi khẽ cười.

“Cuộc hôn nhân thất bại của mình thật ra cũng rất bình thường.”

Cố Diễn bật cười khẽ.

“Đó không phải chuyện xấu.”

“Tại sao?”

“Bởi vì…”

Ánh mắt anh rất dịu.

“Những thất bại bình thường… mới là thứ dễ được chữa lành nhất.”

Tôi quay sang nhìn anh.

“Câu hỏi mà anh nói…”

“Bây giờ có thể hỏi chưa?”

Anh im lặng vài giây.

Sau đó chậm rãi lên tiếng.

“Sau khi cuộc hôn nhân của tôi kết thúc…”

“Tôi luôn nghĩ về một chuyện.”

“Giữa hai người…”

“Rốt cuộc có tồn tại một kiểu quan hệ nào đó…”

“Không phải ràng buộc của hôn nhân.”

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử

Chương 6 - Bẫy Hôn | uTruyện