Chương 9
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!
“Một người có bao nhiêu tiền…”
“Không ảnh hưởng tới quyền lợi hợp pháp của cô ấy.”
“Tô Niệm có quyền thừa kế phần cổ phần bố mình để lại.”
“Đó là quyền.”
“Không phải bố thí.”
Cả phòng xử án im lặng vài giây.
Phiên tòa tạm nghỉ.
Hai tuần sau sẽ tuyên án.
Ra khỏi tòa án, tôi đứng trên bậc thềm nhìn dòng người bên dưới.
Tô Hoa Anh đi ra từ cửa khác.
Bà ta được nhóm luật sư vây quanh, bước nhanh về phía bãi đỗ xe.
Từ đầu đến cuối…
Bà ta không nhìn tôi.
Nhưng khi đi tới khúc rẽ, bà ta vẫn dừng lại một chút.
Sau đó quay đầu nhìn tôi.
Ánh mắt ấy…
Không còn hận nữa.
Chỉ còn lại mệt mỏi.
Tần Lộc bước tới cạnh tôi.
“Khả năng thắng rất lớn.”
“Tôi biết.”
“Hôm nay cậu thể hiện rất tốt..”
“Từ đầu tới cuối đều không mất bình tĩnh.”
Tôi nhìn bầu trời phía trên tòa án.
“Tôi không còn lý do để dao động nữa rồi.”
Về tới nhà, tôi mở máy tính.
Viết xong chương cuối cùng của cuốn sách mới.
Câu cuối cùng là:
“Hôn nhân dạy tôi cách mất đi.”
“Mất đi dạy tôi không còn sợ mất đi nữa.”
“Khi bạn không còn sợ đánh mất điều gì…”
“Bạn mới thật sự có được tự do lựa chọn.”
Tôi nhấn lưu.
Đóng tài liệu.
Điện thoại sáng lên.
Tin nhắn của Cố Diễn.
“Có một chuyện tôi phải nói với cô.”
“Không thể chờ thêm nữa.”
“Nói đi.”
“Vợ cũ của tôi…”
“Tên là Phương Lệ Hoa.”
Chương 22
Tôi nhìn chằm chằm vào năm chữ trên màn hình.
Phương Lệ Hoa.
Mẹ của Phương Dao.
Người tình năm đó của bố tôi.
Cũng là…
Vợ cũ của Cố Diễn.
“Anh đang đùa tôi sao?”
“Tôi không đùa.”
Điện thoại lập tức đổ chuông.
Là Cố Diễn.
Tôi bắt máy.
“Tô tiểu thư.”
“Chuyện này đáng lẽ tôi nên nói sớm hơn.”
“Nhưng tôi vẫn luôn chờ đợi..”
“Đợi cái gì?”
“Đợi xác nhận toàn bộ.”
“Quan hệ giữa Phương Lệ Hoa và bố cô.”
“Quan hệ giữa bà ta và Phương Dao.”
“Cùng với quan hệ giữa bà ta và Tô Hoa Anh.”
“Trước khi ghép đủ toàn bộ mảnh ghép…”
“Tôi không muốn đưa cho cô một đáp án thiếu sót.”
“Anh biết vợ cũ mình là Phương Lệ Hoa từ khi nào?”
“Năm ngoái.”
“Sau khi ly hôn ba năm.”
“Tình cờ tôi nhìn thấy một phần hồ sơ cũ.”
“Sau đó phát hiện trước khi kết hôn với tôi…”
“Phương Lệ Hoa từng có một mối quan hệ ngoài luồng kéo dài rất lâu.”
“Đối tượng là người trong ngành xuất bản.”
“Tôi điều tra nửa năm…”
“Mới xác định được người đó là Tô Kiến Hoa.”
“Bố của cô.”
Tôi siết chặt điện thoại.
“Rồi sao nữa?”
“Sau đó tôi tiếp tục mất thêm ba tháng…”
“Để tra ra Phương Lệ Hoa có một cô con gái.”
“Phương Dao.”
“Việc Phương Dao xuất hiện bên cạnh Lục Cảnh Thâm…”
“Không phải ngẫu nhiên.”
“Mà là do Phương Lệ Hoa sắp xếp.”
Tôi bật cười lạnh.
“Bà ta sắp xếp con gái mình đi quyến rũ đàn ông đã có vợ?”
“Không chỉ là quyến rũ.”
Giọng Cố Diễn rất trầm.
“Phương Lệ Hoa hận bố cô.”
“Bởi vì cuối cùng bố cô không chọn bà ta.”
“Mà chọn mẹ cô.”
“Sau khi mẹ cô gặp tai nạn…”
“Bố cô cũng chết trong vụ tai nạn đó.”
“Phương Lệ Hoa cho rằng…”
“Bà ta đã mất tất cả.”
“Mất người yêu.”
“Mất lời hứa.”
“Mất tương lai.”
“Cho nên bà ta đem toàn bộ hận thù ấy…”
“Chuyển hết lên người cô.”
Tôi tựa lưng vào tường.
Đầu óc như bị thứ gì đó bóp nghẹt.
“Cho nên…”
“Bà ta để Phương Dao tiếp cận chồng tôi…”
“Là muốn tôi nếm thử cảm giác của bà ta năm đó.”
“Bị phản bội.”
“Bị cướp mất người mình yêu.”
“Bị bỏ rơi.”
“Đó là cách bà ta trả thù.”
Tôi nhắm mắt lại.
“Vậy còn anh?”
“Anh cưới Phương Lệ Hoa…”
“Anh không biết bà ta là kiểu người như vậy sao?”
“Tôi không biết.”
“Khi tôi gặp bà ấy…”
“Bà ấy đã đổi thân phận.”
“Dùng một cái tên khác.”
“Một câu chuyện đời khác.”
“Mãi tới sau khi ly hôn…”
“Tôi mới dần nhìn thấy bộ mặt thật của bà ấy.”
“Vì sao hai người ly hôn?”
Cố Diễn im lặng vài giây.
“Bởi vì trong cuộc hôn nhân của chúng tôi…”
“Bà ấy vẫn luôn tìm bóng dáng của một người khác.”
“Sau này tôi mới hiểu…”
“Người đó là bố cô.”
“Bà ấy kết hôn với tôi…”
“Không phải vì yêu tôi.”
“Mà vì địa vị và tài nguyên của tôi…”
“Có thể giúp bà ấy hoàn thành việc trả thù nhà họ Tô.”
Tôi đứng trong căn phòng yên tĩnh rất lâu.
Sau đó khẽ hỏi:
“Cho nên…”
“Anh tìm tôi…”
“Ban đầu…”
Giọng Cố Diễn rất thấp.
“Đúng là vì sách của cô.”
“Nhưng về sau, khi tôi phát hiện ra mối liên hệ giữa cô và Phương Lệ Hoa…”
“Lý do tìm cô lại nhiều thêm một cái.”
“Lý do gì?”
“Bù đắp.”
“Tô Niệm.”
Anh chậm rãi nói.
“Phương Lệ Hoa đã dùng thân phận và tài nguyên của tôi để làm rất nhiều chuyện.”
“Trong đó có vài chuyện…”
“Gián tiếp làm tổn thương cô.”
“Trách nhiệm này tuy không hoàn toàn thuộc về tôi…”
“Nhưng tôi không thể giả vờ như nó chưa từng tồn tại.”
Tôi nhắm mắt lại.
Khoảnh khắc ấy…
Toàn bộ những bí ẩn cuối cùng cũng được tháo ra.
Phương Lệ Hoa mới là trung tâm thật sự của tất cả mọi chuyện.
Sự hận thù của bà ta giống như một cái cây độc.
Rễ cây đâm xuống phía dưới…
Là Phương Dao.
Là Tô Hoa Anh.
Là Vương Chí Cường.
Cành cây lan lên phía trên…
Là Lục Cảnh Thâm.
Là cuộc hôn nhân của tôi.
Là danh tiếng của tôi.
Thậm chí…
Ngay cả Cố Diễn cũng từng là một quân cờ trên bàn cờ của bà ta.
“Phương Lệ Hoa bây giờ đang ở đâu?”
“Ở nước ngoài.”
“Sau khi ly hôn với tôi, bà ấy xuất cảnh.”
“Nhưng liên lạc giữa bà ấy với Phương Dao và Tô Hoa Anh vẫn chưa từng cắt đứt.”
“Lần này Phương Dao bị bắt…”
“Rất có khả năng bà ấy đã xóa toàn bộ dấu vết rồi.”
“Cho nên…”
Tôi mở mắt ra.
“Bà ta chạy mất rồi.”
“Tạm thời là vậy.”
“Nhưng tài sản trong nước của bà ấy vẫn còn.”
“Hơn nữa…”
“Lời khai của Phương Dao cùng lời khai của Vương Chí Cường…”
“Đã đủ để tạo thành một chuỗi phạm tội hoàn chỉnh.”
“Nếu có hợp tác quốc tế của cảnh sát hình sự—”
“Không cần nói nữa.”
Tôi cắt ngang anh.
“Cố Diễn.”
“Chuyện của Phương Lệ Hoa…”
“Cứ giao cho cảnh sát xử lý.”
“Bây giờ tôi chỉ quan tâm một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Phán quyết của Tô Thị Văn Hóa.”
“Nếu tôi thắng…”
“Tôi muốn làm một việc.”
“Việc gì?”
“Tái cơ cấu Tô Thị Văn Hóa.”
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Tôi muốn dùng tên của bố mình để lập một quỹ từ thiện.”
“Chuyên giúp đỡ những người phụ nữ bị tổn thương trong hôn nhân.”
“Hỗ trợ pháp lý.”
“Tư vấn tâm lý.”
“Đào tạo nghề nghiệp.”
Đầu dây bên kia yên lặng vài giây.
“Cô chắc chứ?”
“Tô Thị Văn Hóa dù kinh doanh sa sút…”
“Nhưng giá trị thương hiệu vẫn còn.”
“Nếu vận hành bình thường—”
“Tôi không cần tiền của công ty đó.”
Tôi bật cười rất khẽ.
“Tôi có tiền bản quyền của riêng mình.”
“Điều tôi cần…”
“Là khiến tên của bố tôi được gắn với một điều tốt đẹp.”
“Chứ không phải gắn với phản bội và tổn thương.”
Lại thêm một khoảng lặng nữa.
“Tô Niệm.”
Đây là lần đầu tiên anh gọi tên tôi.
Không phải “cô Tô”.
Cũng không phải “Tô tiểu thư”.
“Ừm?”
“Cô là người tỉnh táo nhất tôi từng gặp.”
“Tỉnh táo…”
Tôi dựa đầu vào sofa.
“Là bởi vì từng bị thương.”
“Người chưa từng đau…”
“Không cần phải tỉnh táo.”
“Vậy bây giờ cô còn đau không?”
Tôi nghĩ vài giây.
“Không đau nữa.”
“Nhưng đôi lúc sẽ thấy mệt.”
“Mệt thì có thể nghỉ.”
“Tôi biết.”
“Ý tôi là…”
Giọng anh rất nhẹ.
“Cô có thể dựa vào tôi để nghỉ.”
Câu nói ấy rơi xuống.
Hai đầu điện thoại cùng im lặng.
Năm giây.
Mười giây.
“Cố Diễn.”
“Ừm.”
“Câu hỏi lần trước của anh…”
“Giữa hai người…”
“Có tồn tại một kiểu quan hệ còn sâu hơn tình bạn, còn chân thật hơn tình thân hay không.”
“Ừ.”
“Bây giờ tôi có đáp án rồi.”
“Đáp án là gì?”
“Có.”
“Tuy nhiên…”
“Kiểu quan hệ ấy không phải tìm mà có.”
“Mà là hai người cùng nhau đi qua đủ nhiều chuyện…”
“Rồi tự nhiên lớn lên.”
Đầu dây bên kia truyền tới tiếng cười rất khẽ.
“Vậy…”
“Chúng ta có được tính là đang lớn lên không?”
Tôi cong môi cười.
“Có.”
Chương 23
Phán quyết cuối cùng cũng được tuyên.
Tô Niệm thắng kiện.
Tòa án xác nhận hành vi dụ dỗ Tô Niệm ký văn bản từ bỏ quyền thừa kế khi còn chưa thành niên của Tô Hoa Anh là vô hiệu.
Với tư cách người thừa kế hàng thứ nhất của Tô Kiến Hoa…
Tô Niệm hợp pháp sở hữu năm mươi phần trăm cổ phần của Tô Thị Văn Hóa.
Đồng thời…
Hành vi chiếm dụng tài sản công ty của Tô Hoa Anh cũng bị xác định có dấu hiệu phạm tội chức vụ.
Hồ sơ vụ án được chuyển tiếp sang cơ quan công an điều tra.
Chiều hôm nhận được bản án, Lâm Khả hét lên trong điện thoại.
“Cô Tô!!!”
“Thắng rồi!!!”
“Ừm.”
“Trời ơi sao chị bình tĩnh dữ vậy?”
“Bởi vì…”
Tôi đứng trước cửa sổ nhìn thành phố lên đèn.
“Đây mới chỉ là bước đầu tiên.”
Tối hôm đó, tôi hẹn Tần Lộc và tổng biên tập Triệu đi ăn.
Trên bàn ăn, tôi nói ra kế hoạch của mình.
“Sau khi lấy lại cổ phần của Tô Thị Văn Hóa…”
“Tôi sẽ làm hai chuyện.”
“Hai chuyện gì?”
Tổng biên tập Triệu hỏi.
“Thứ nhất.”
“Tôi sẽ dùng thương hiệu và tư cách pháp nhân của Tô Thị Văn Hóa…”
“Để thành lập ‘Quỹ Kiến Hoa’.”
“Chuyên hỗ trợ những người phụ nữ từng bị tổn thương trong hôn nhân.”
“Còn chuyện thứ hai?”
Tôi ngẩng đầu nhìn ông ta.
“Thứ hai…”
“Tôi muốn lấy lại toàn bộ bản quyền sách của mình từ chỗ ông.”
Tổng biên tập Triệu suýt nữa làm rơi cả đũa.
“Cô Tô…”
“Chuyện này—”
“Đừng hoảng.”
Tôi gắp một miếng rau bỏ vào bát.
“Sau khi lấy lại bản quyền, tôi sẽ chuyển toàn bộ sang Quỹ Kiến Hoa.”
“Sau này tiền bản quyền từ những cuốn sách đó…”
“Đều dùng để vận hành quỹ.”
Tổng biên tập Triệu há miệng vài lần mới nói thành lời.
“Cô có biết chuyện này nghĩa là gì không?”
“Một năm tiền bản quyền của cô ít nhất cũng hơn 3.000.000 tệ.”
“Cô định cho hết?”
“Không phải cho.”
Tôi cười nhạt.
“Là đầu tư.”
“Đầu tư vào một chuyện quan trọng hơn kiếm tiền.”
Tần Lộc ngồi bên cạnh im lặng nghe hết.
Sau đó cô ấy đặt ly xuống.
“Tô Niệm.”
“Cậu nghĩ kỹ rồi chứ?”
“Tôi nghĩ rất lâu rồi.”
“Vậy sau này cậu sống bằng gì?”
“Tôi vẫn sẽ viết sách.”
“Sách mới không nằm trong phạm vi chuyển nhượng.”
“Huống hồ…”
Tôi bật cười.
“Tôi còn hơn 20.000.000 tệ tiền tiết kiệm.”
“Đủ sống rồi.”
Tần Lộc nâng ly lên.
“Kính cậu.”
“Một người có tiền…”
“Nhưng lại xem tiền nhẹ hơn bất kỳ ai.”
Tổng biên tập Triệu mặt đau như mất sổ gạo, miễn cưỡng cụng ly.
“Tôi thì thấy đau lòng thật.”
“Bốn cuốn sách…”
“Bản quyền nói bỏ là bỏ luôn.”
“Tổng biên tập Triệu.”
Tôi nhìn ông ta.
“Ông yên tâm.”
“Sau này tôi vẫn sẽ xuất bản sách ở chỗ ông.”
“Chỉ là…”
“Chủ đề cuốn tiếp theo có lẽ sẽ khác.”
“Khác thế nào?”
“Viết về một người phụ nữ…”
“Từ một cuộc hôn nhân thất bại mà đứng dậy thế nào.”
“Chuyện thật.”
“Chính là tôi.”
Hai ngày sau…
Quỹ Kiến Hoa chính thức được thành lập.
Nguồn vốn đăng ký tới từ tài sản thanh lý của Tô Thị Văn Hóa…
Cùng với khoản quyên góp cá nhân 5.000.000 tệ của tôi.
Dự án đầu tiên của quỹ có tên:
“Cuộc Đời Thứ Hai Của Cô Ấy.”
Chuyên cung cấp hỗ trợ pháp lý miễn phí và tư vấn tâm lý cho những người phụ nữ từng bị bạo hành gia đình hoặc phản bội trong hôn nhân.
Tần Lộc đảm nhiệm vị trí cố vấn pháp lý.
Ngô Mẫn Chi trở thành hội đồng danh dự.
Lâm Khả phụ trách vận hành.
Chỉ trong tuần đầu tiên…
Quỹ đã nhận được một trăm hai mươi đơn cầu cứu.
Phía sau mỗi lá đơn…
Là một người phụ nữ đang mắc kẹt trong cuộc hôn nhân của chính mình.
Tôi ngồi đọc từng cái một.
Có người còn thảm hơn tôi.
Có người còn ly kỳ hơn tôi.
Nhưng tất cả bọn họ đều có chung một điểm.
Họ từng cho rằng…
Nhẫn nhịn chính là đáp án.
Mà câu trả lời đầu tiên tôi gửi cho tất cả bọn họ…
Đều giống hệt nhau.
“Cô nhịn đủ rồi.”
“Bây giờ…”
“Đến lượt cô lựa chọn.”
Một tháng sau khi quỹ đi vào hoạt động…
Chúng tôi nhận được một khoản quyên góp nặc danh.
10.000.000 tệ.
Lâm Khả tra suốt nửa ngày vẫn không tìm ra nguồn gốc.
Tôi biết là ai.
Nhưng tôi không nói.
Điện thoại xuất hiện thêm một tin nhắn.
“Quỹ làm rất tốt.”
“—— Độc giả Cố Diễn.”
Tôi trả lời bốn chữ.
“Cảm ơn độc giả.”
Chương 24
Hai tháng sau khi Quỹ Kiến Hoa thành lập…
Vụ án của Tô Hoa Anh có tiến triển mới.
Cơ quan công tố chính thức truy tố Tô Hoa Anh với tội danh chiếm dụng tài sản công ty.
Sau khi kiểm toán…
Số tiền liên quan được xác nhận là 12.000.000 tệ.
Đội luật sư của Tô Hoa Anh cố gắng dùng lý do:
“Điều phối tài chính nội bộ gia tộc.”
Để xin giảm nhẹ trách nhiệm.
Nhưng phía công tố trực tiếp đưa ra toàn bộ ghi chép chuyển khoản giữa Tô Hoa Anh và Vương Chí Cường…
Cùng với lời khai của Phương Dao.
Chuỗi chứng cứ hoàn chỉnh.
Mọi phản biện đều thất bại.
Phiên sơ thẩm tuyên án:
Tô Hoa Anh phạm tội chiếm dụng tài sản công ty.
Lĩnh án bốn năm tù giam.
Ngày tuyên án…
Tôi không tới tòa.
Tần Lộc đi thay tôi.
Sau khi ra ngoài, cô ấy gửi cho tôi một tin nhắn.
“Tô Hoa Anh khóc trong tòa.”
“Luật sư của bà ta nói sẽ kháng cáo.”
“Cứ để bà ta kháng cáo.”
“Cậu không sợ lật án à?”
“Chứng cứ ở đó.”
“Không lật được.”
Cũng trong ngày hôm đó…
Vụ của Phương Dao được tuyên án.
Phương Dao vì đồng phạm phạm tội và tống tiền…
Bị kết án hai năm sáu tháng tù giam.
Bản án của Vương Chí Cường còn nặng hơn.
Chiếm dụng tài sản công ty cộng thêm hối lộ.
Nhiều tội danh gộp lại…
Lĩnh bảy năm tù.
Ba con người.
Ba bản án.
Một màn ngoại tình bắt đầu từ phòng ngủ của tôi…
Cuối cùng kết thúc bằng án hình sự.
Trong tất cả những vụ án đó…
Lục Cảnh Thâm xuất hiện với tư cách nhân chứng.
Thái độ phối hợp của anh ta khiến phía công tố miễn truy cứu trách nhiệm.
Nhưng cái giá anh ta phải trả cũng không nhỏ.
Sau khi Vương Chí Cường bị bắt…
Hằng Viễn Bất Động Sản bước vào giai đoạn thanh lý.
Lục Cảnh Thâm mất việc.
Anh ta gửi cho tôi một tin nhắn.
“Tô Niệm.”
“Bây giờ anh không còn việc làm nữa.”
Tôi không trả lời.
Không lâu sau…
Tin nhắn thứ hai lại tới.
“Em có thể giúp anh không?”
Tôi suy nghĩ vài giây rồi đáp lại một câu.
“Quỹ Kiến Hoa đang tuyển trợ lý hành chính.”
“Lương tháng 6.000 tệ.”
“Nếu anh muốn…”
“Có thể tới phỏng vấn.”
Có lẽ anh ta không ngờ tôi sẽ trả lời như vậy.
Rất lâu sau mới nhắn lại hai chữ.
“Thôi vậy.”
Tôi đặt điện thoại xuống.
Đó là cuộc trò chuyện cuối cùng giữa tôi và Lục Cảnh Thâm.
Sau đó…
Cuộc sống của tôi hoàn toàn quay lại quỹ đạo.
Cuốn sách mới được phát hành dưới nhà xuất bản của tổng biên tập Triệu.
Tên sách là:
“Bắt Đầu Lại.”
Phụ đề:
“Cuộc đời thật của một người phụ nữ đã ly hôn.”
Lần in đầu tiên: 200.000 bản.
Ba ngày bán sạch.
Tái bản thêm 500.000 bản.
Một tuần tiếp tục bán sạch.
Một tháng sau…
Tổng doanh số vượt 2.000.000 bản.
Cuốn sách này hoàn toàn khác bốn cuốn trước.
Những cuốn trước…
Là dạy người khác phải làm thế nào.
Còn cuốn này…
Là kể cho mọi người biết tôi đã làm thế nào.
Tôi từng sai ở đâu.
Và cuối cùng…
Tôi đã tự mình đứng dậy ra sao.











