Chương 3: Đồng Minh Mới
Đoàn người dừng lại, ánh mắt tập trung vào con quái vật đang tiến đến. Nó cao lớn, lông lá rậm rạp, đôi mắt đỏ rực như lửa. Minh cảm nhận được sự hồi hộp trong không khí, nhưng cũng không thể không cảm thấy k*ch th*ch khi đối mặt với thử thách này.
“Đừng hoảng sợ! Hãy nhớ chúng ta là một đội!” Minh lên tiếng, cố gắng tiếp thêm sức mạnh cho các thành viên.
“Chúng ta cần phối hợp nhịp nhàng,” Nguyên nói, giọng cô vẫn giữ được sự bình tĩnh. “Tôi sẽ tạo ra một lớp bảo vệ cho mọi người trước khi chúng ta tấn công.”
“Được! Tôi sẽ thu hút sự chú ý của nó,” Nhật khẳng định, nụ cười trên môi không hề giảm. Anh bước lên một bước, chuẩn bị cho cuộc chiến.
Quái vật gầm lên, tiếng vang như sấm rền, khiến những tán cây xung quanh rung chuyển. Nhật lao về phía trước, tay cầm thanh kiếm sáng loáng. Minh theo sát, lòng đầy quyết tâm.
“Nguyên, bắt đầu đi!” Minh quát.
“Thời gian ngưng đọng!” Nguyên niệm chú, không gian xung quanh bỗng nhiên ngưng lại. Quái vật đứng bất động, ánh mắt vẫn dữ tợn, nhưng không thể hành động.
“Giờ!” Minh ra hiệu. Nhật vung kiếm, chém mạnh về phía quái vật, nhưng con quái vật nhanh chóng khôi phục lại sức mạnh, gầm lên một tiếng.
“Cẩn thận!” Minh hô lớn. Con quái vật phản công bằng cách vung tay, tạo ra một cơn gió mạnh.
Nhật lách mình sang bên, nhưng không kịp tránh khỏi cơn gió. “Mau tránh ra!” Anh vừa nói vừa nhảy lùi lại, vẻ mặt quyết tâm.
“Nguyên, giữ cho tôi một khoảng thời gian nữa!” Minh kêu lên.
Nguyên gật đầu, tập trung năng lượng. “Thời gian ngưng đọng!” Cô một lần nữa khiến thời gian xung quanh chậm lại. Minh cảm thấy như mọi thứ đang diễn ra chậm rãi, đủ để anh có thể suy nghĩ và hành động.
“Chúng ta cần đánh vào điểm yếu của nó!” Minh nhớ lại thông tin mà họ đã nghe. “Đầu của nó là điểm yếu!”
“Được, để tôi dẫn dụ nó!” Nhật lại nhảy vào cuộc chiến, lôi kéo sự chú ý của quái vật. Minh và Nguyên chuẩn bị tấn công cùng lúc.“Giờ!” Minh hét lên, và cả ba người đồng loạt lao về phía quái vật. Minh nhắm vào đầu nó, trong khi Nguyên tạo ra một viên đạn ma thuật, sẵn sàng kết thúc cuộc chiến.
Quái vật gầm lên, nhưng lần này, nó không thể tránh khỏi. Minh cảm nhận được sức mạnh từ trang bị của mình, truyền vào từng nhát chém. Mỗi cú đánh đều mang theo niềm tin và quyết tâm của cả đội.
Cuối cùng, quái vật gục xuống, tiếng gầm rú tắt dần. Hơi thở của cả nhóm như vỡ òa. “Chúng ta đã thắng!” Nhật reo lên, nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt.
“Nhưng hãy cẩn thận,” Nguyên nhắc nhở, nhìn quanh. “Có thể còn nhiều nguy hiểm khác đang chờ đợi.”
Minh gật đầu, lòng vẫn chưa nguôi. “Chúng ta cần tìm trang bị ngay bây giờ.” Anh cúi xuống, kiểm tra xác quái vật. Một ánh sáng lấp lánh xuất hiện, và một thanh kiếm nhỏ bé từ từ hiện ra.
“Đó là trang bị!” Nhật thốt lên, ánh mắt không thể rời khỏi thanh kiếm.
“Kiếm của Thần Gió,” Minh thì thầm, cảm giác rạo rực trong lòng. “Chúng ta đã tìm thấy nó.”
“Nhưng còn những gì khác?” Nguyên hỏi, ánh mắt lo lắng. “Có vẻ như đây không phải là tất cả.”
Minh đứng dậy, cầm thanh kiếm trong tay. “Chúng ta cần phải tiếp tục. Có thể còn nhiều bí ẩn khác đang chờ đợi.”
Khi nhóm tiếp tục hành trình, một cảm giác bất an lại dâng lên trong lòng Minh. Anh cảm thấy có một thế lực nào đó đang theo dõi họ, một cảm giác mà anh không thể lý giải. “Có điều gì đó không ổn,” Minh lẩm bẩm, nhìn quanh.
“Cậu đang nghĩ gì vậy?” Nhật hỏi, nhận thấy sự lo lắng trên gương mặt Minh.
“Chúng ta không đơn độc trong cuộc hành trình này,” Minh đáp, ánh mắt quét qua rừng cây. “Hãy cẩn thận.”
Nhóm tiếp tục đi sâu vào rừng, không khí càng lúc càng dày đặc. Mỗi bước đi, họ đều cảm nhận được sự hiện diện của một kẻ thù ẩn nấp đâu đó. Họ đã giành chiến thắng trong một trận chiến, nhưng điều đó không có nghĩa là mọi thứ đã kết thúc. Những bí ẩn vẫn còn đó, chờ đợi họ khám phá. Cuộc hành trình mới chỉ bắt đầu, và Minh hiểu rằng những thử thách lớn hơn đang chờ đợi.











