Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!
Chiếc bàn tròn bằng gỗ đặc khổng lồ bị tôi hất văng, tháp champagne cao hơn hai mét trên bàn đổ sập, tiếng ly pha lê vỡ nát vang dội khắp sảnh tiệc. Champagne và rượu vang đỏ đổ lênh láng lên người Thẩm Ngạo và đám tiểu thư, khiến bọn họ hét lên kinh hãi, chật vật né tránh.
Toàn trường im phăng phắc, mọi người sững sờ nhìn tôi.
“Mày tìm chết!” Thẩm Ngạo hoàn toàn xé bỏ lớp mặt nạ giả tạo, quệt rượu trên mặt, gào lên man rợ. Hắn rút phắt khẩu súng ngắn ở thắt lưng, chỉ thẳng vào đầu tôi: “Con khốn, cho mặt mà không lấy, hôm nay là ngày giỗ của hai đứa bay!”
Cùng với tiếng gào của hắn, cửa sảnh tiệc bị tông mở. Hơn ba trăm lính đánh thuê vũ trang tận răng, cầm súng tiểu liên tràn vào, lập tức khống chế mọi lối ra vào, họng súng đen ngòm chĩa vào từng vị khách. Tiếng hét, tiếng khóc nổ ra, khách khứa sợ hãi ôm đầu ngồi thụp xuống đất.
Trên ban công tầng hai, ông cụ nhà họ Thẩm chống gậy chậm rãi xuất hiện, Thẩm phu nhân đứng cạnh cười cực kỳ độc ác. Ông cụ nhìn xuống Thẩm Từ trên xe lăn, ném xuống một bản tài liệu.
“Thẩm Từ, ký vào tờ chuyển nhượng cổ phần này, giao lại vị trí gia chủ, tao còn có thể để hai đứa bay chết toàn thây. Nếu không, tao sẽ bảo Thẩm Ngạo bắn nát đầu con nhỏ này!”
Ba trăm khẩu súng, với người bình thường đây là một cục diện chết chắc. Nhưng Thẩm Từ thậm chí không thèm nhìn bản chuyển nhượng. Cậu ta ngồi trên xe lăn, chậm rãi tháo chiếc kính gọng vàng trên mũi, đôi mắt đào hoa vốn giả vờ ôn nhu giờ đây cuộn trào sát khí khiến người ta lạnh gáy.
9
“Ông già.” Giọng Thẩm Từ không lớn nhưng vang rõ mọi ngóc ngách, mang theo cái lạnh thấu xương: “Có phải ông quên mất năm đó mẹ tôi đã chết dưới tay các người thế nào rồi không?”
Thẩm Ngạo cười ngạo nghễ: “Bớt nói nhảm đi, chết đến nơi còn cứng miệng. Quỳ xuống ký mau, không tao giết con khốn này trước!”
Thẩm Ngạo tiến lên một bước, dùng họng súng dí vào trán tôi. Ngay khoảnh khắc họng súng chạm vào da tôi 0,1 giây, Thẩm Từ – kẻ bị mọi người coi là phế vật – bất ngờ hành động.
Cậu ta không đứng dậy mà dùng hai chân đạp mạnh xuống đất, cả người cùng xe lăn bắn ra như một mũi tên, tốc độ nhanh đến mức mắt thường không thể bắt kịp. Thẩm Ngạo chưa kịp phản ứng, một bàn tay của Thẩm Từ đã khóa chặt cổ tay cầm súng của hắn.
Một tiếng “rắc”, cổ tay Thẩm Ngạo bị vặn thành hình xoắn ốc. Ngay khoảnh khắc Thẩm Ngạo gào lên, Thẩm Từ đoạt lấy súng, một chân chống đất, bật nhảy khỏi xe lăn cực kỳ dứt khoát. Cậu ta không ngần ngại bắn một phát xuyên thủng đầu gối phải của Thẩm Ngạo.
Máu bắn tung tóe, Thẩm Ngạo gào thảm, quỳ rạp trong vũng máu. Ông cụ và Thẩm phu nhân trên tầng hai trợn tròn mắt, sợ hãi lùi lại.
“Chân mày không phế, mày giả vờ suốt thời gian qua!” Giọng ông cụ run rẩy.
“Không giả vờ tàn phế thì làm sao dẫn dụ lũ yêu ma quỷ quái các người lộ mặt hết ra đây?” Thẩm Từ giật phắt chiếc cà vạt, ánh mắt trở nên điên cuồng: “Khai hỏa cho tôi!”
Ba trăm lính đánh thuê lúc này mới sực tỉnh, bóp cò. Một trận mưa đạn trút xuống. Thẩm Từ kéo tôi vào lòng, lăn mấy vòng nấp sau một cây cột đá cẩm thạch lớn. Cậu ta một tay cầm súng, ló nửa người ra khỏi cột, ánh mắt lạnh lùng tột độ, mỗi lần bóp cò là một tên lính đánh thuê bị bắn nát đầu ngã xuống.
Tôi liếm răng hàm, bản năng khát máu trong người hoàn toàn thức tỉnh.
“Dùng một khẩu súng rách này thì sao mà sướng được!”
Tôi đá gãy một cây cột đá La Mã to bằng bắp tay bên cạnh, hai tay ôm lấy khối đá nặng hàng trăm ký, lao thẳng ra khỏi chỗ nấp.
“Đây mẹ nó là cái quái vật gì vậy!” Lính đánh thuê kinh hoàng nhìn tôi.
Đạn bắn vào cột đá tóe lửa, tôi vung cột đá đập thẳng vào nơi tập trung đông người nhất. Bốn năm tên lính đánh thuê bị đập bay, nội tạng nát bét, chết ngay tại chỗ.
Tôi cứ thế vác cột đá, xông pha trong làn mưa đạn. Tâm lý đám lính đánh thuê hoàn toàn sụp đổ trước sự bạo lực của tôi, đội hình hỗn loạn. Thẩm Từ theo sau tôi, cậu ta không chỉ bắn súng thần sầu mà kỹ năng cận chiến cũng chiêu nào chí mạng, những kẻ lọt lưới đều bị cậu ta vặn gãy cổ.
Hai chúng tôi phối hợp ăn ý, giết ra một con đường máu giữa hàng trăm lính đánh thuê tinh nhuệ, tiếng gào thét thảm thiết át cả tiếng súng.
Chỉ trong mười phút, ba trăm lính đánh thuê từng kiêu ngạo giờ tan tác, thảm đỏ bị nhuộm thành màu đỏ sẫm, khắp nơi là tay chân đứt rời.
10
“Đừng giết tôi, đừng giết tôi!”
Vài tên lính cuối cùng sợ mất mật, vứt vũ khí quỳ lạy xin tha. Toàn sảnh tiệc xác chết chất chồng, chỉ còn tôi và Thẩm Từ đứng ở trung tâm.
Tôi vứt cột đá đầy máu đi, phủi tay. Thẩm Từ lấy ra một chiếc khăn tay sạch sẽ, dịu dàng lau vệt máu bắn trên má tôi.
“Chị ơi, hôm nay chơi có vui không?” Cậu ta cười, nhưng chân lại giẫm lên đống xác chết.
Tôi nâng cằm cậu ta lên: “Cũng tàm tạm, có điều cái trò giả heo ăn thịt hổ của cậu lừa được cả tôi. Với sức mạnh này, hồi ở làng cần gì tôi cứu?”
Thẩm Từ thuận thế ôm chặt eo tôi, dụi đầu: “Nếu ngày đó chị không xuất hiện, chắc em đã tàn sát sạch sành sanh dân làng Bàn Long rồi. Nhưng em thích cảm giác được chị bảo vệ hơn.”
Đúng là đồ điên!
Trên ban công tầng hai, Thẩm phu nhân đã sợ đến mức tè ra quần, ngã quỵ xuống đất. Ông cụ ôm ngực thở dốc, mắt trợn ngược, rõ ràng là bị đột quỵ.
Ngoài sảnh tiệc vang lên tiếng bước chân đều tắp, nhóm đặc nhiệm đen từng xuất hiện ở làng Bàn Long xông vào nhanh chóng tiếp quản hiện trường. Thẩm Từ đi đến trước mặt Thẩm Ngạo đang thoi thóp trong vũng máu, dẫm mạnh lên ngón tay còn nguyên vẹn của hắn. Nỗi đau thấu xương khiến Thẩm Ngạo gào lên thê thảm.
“Giao bọn họ cho cảnh sát.” Thẩm Từ lạnh lùng ra lệnh: “Kèm theo toàn bộ bằng chứng thuê sát thủ và tham ô công quỹ, đủ để bọn họ mọt gông trong tù.”
Hai mẹ con Thẩm Ngạo và ông cụ bị lôi ra ngoài. Khối u độc trong nhà họ Thẩm ở Kinh thành đã bị nhổ tận gốc trong một đêm.
Mọi chuyện lắng xuống. Thẩm Từ rửa sạch tay, thay một chiếc sơ mi trắng tinh khôi. Cậu ta bước đến trước mặt tôi, trước sự chứng kiến của toàn bộ đặc nhiệm và những vị khách còn đang hồn xiêu phách lạc, cậu ta chậm rãi quỳ một gối xuống.
Không biết từ đâu, cậu ta lấy ra một chiếc hộp nhung đỏ tinh tế, mở ra là một chiếc nhẫn kim cương rực rỡ.
“Dao Quang.” Cậu ta ngẩng đầu nhìn tôi, đôi mắt đào hoa giờ đây chỉ phản chiếu hình bóng một mình tôi, thâm tình và có chút bệnh hoạn: “Giang sơn thuộc về anh, còn anh thuộc về em. Gả cho anh nhé?”
Tôi nhìn xuống, khóe môi cong lên một nụ cười ngạo nghễ.
“Sau này ở Kinh thành này, ai là người quyết định?”
Thẩm Từ khẽ cười, lồng chiếc nhẫn vào ngón áp út của tôi, đặt một nụ hôn thành kính lên mu bàn tay.
“Tất nhiên là em rồi.”
Ba tháng sau. Tin tức đại hôn của gia chủ nhà họ Thẩm gây chấn động cả nước.
Còn ở ngôi làng nhỏ cách đó hàng nghìn dặm, đầu làng bỗng nhiên có hàng chục chiếc xe tải hạng nặng chở vàng và sính lễ tiến vào. Cha tôi – người từng bị cả làng chửi rủa – giờ đây đang ngồi trước một núi vàng.
Ông rít một hơi thuốc lào thật sâu, nhìn về hướng Kinh thành, một lần nữa lặng lẽ chắp tay vái lạy.
“Trời cao có mắt, cuối cùng cũng có người thu phục được con ma vương này rồi!”
(HẾT)











