Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Chu Việt nhìn thấy, không nói gì, chỉ siết chặt tay tôi hơn.

Chiếc xe tải lăn bánh, chở theo toàn bộ gia sản của chúng tôi, tiến về một tương lai hoàn toàn mới, cũng hoàn toàn xa lạ.

Trên đường, tôi gửi cho mẹ một tin nhắn cuối cùng.

Không phải WeChat, mà là tin nhắn SMS.

“Mẹ, con đổi số rồi. Sau này không có việc gì thì đừng liên lạc. Với lại, hộ khẩu của con là hộ phi nông nghiệp, chuyện này chắc mẹ rõ hơn con. Chúc bố mẹ an hưởng tuổi già.”

Gửi xong, tôi tháo sim, bẻ gãy, ném ra ngoài cửa sổ.

Chu Việt nhìn tôi, như muốn nói gì đó rồi lại thôi.

Tôi cười với anh:

“Em không sao.”

Tôi thật sự không sao.

Đau đến tận cùng… rồi cũng chỉ còn lại bình lặng.

Khi người mà bạn từng yêu thương hết lòng, lại có thể khiến bạn tan nát như vậy…

Thì thứ còn lại, chỉ là sự tĩnh lặng lạnh lẽo.

Đến nhà mới, chúng tôi bắt đầu dọn dẹp.

Rất mệt, nhưng trong lòng lại có cảm giác vững vàng chưa từng có.

Ở đây không có cãi vã.

Không có thiên vị.

Không có những ràng buộc đạo đức bóp nghẹt người ta.

Chỉ có một gia đình ba người, thật sự thuộc về nhau.

Buổi tối, chúng tôi đi đón Chu Khải.

Thằng bé vừa thấy căn nhà mới đẹp đẽ, liền nhảy cẫng lên vì vui.

“Mẹ ơi, sau này mình sống ở đây thật hả?”

“Ừ, con thích không?”

“Thích ạ! Chỗ này rộng hơn nhà cũ nhiều!”

Niềm vui của trẻ con, đơn giản đến vậy.

Nhìn nụ cười của con, chút u ám cuối cùng trong lòng tôi cũng tan biến.

Vì con, tôi cũng phải sống cho tốt hơn.

Tối đó, Chu Việt nấu một bàn đầy thức ăn.

Ba người chúng tôi ngồi quanh chiếc bàn mới, ăn một bữa cơm trọn vẹn đúng nghĩa.

Không cần dè dặt.

Không cần gượng ép.

Mọi thứ đều tự nhiên và ấm áp.

Những ngày sau đó, cuộc sống trôi qua yên ổn và đều đặn.

Tôi nghỉ việc cũ, tìm một công việc văn phòng nhẹ nhàng gần nhà.

Công ty của Chu Việt ở xa, nhưng anh vẫn kiên trì đi lại mỗi ngày, không một lời than vãn.

Chúng tôi làm thủ tục chuyển trường cho Chu Khải, trường mới ngay đối diện khu nhà, rất tiện.

Bên phía bố mẹ tôi, không có bất kỳ tin tức nào.

Có lẽ họ vẫn đang giận.

Hoặc cũng có thể, trong mắt họ, sự rời đi của tôi chẳng đáng để bận tâm.

Trong suy nghĩ của họ, tôi chỉ là đang giận dỗi.

Đợi vài ngày hết tiền, tự khắc sẽ quay về cầu xin.

Họ luôn tự tin như vậy.

Cho đến ngày thứ bảy.

Một số điện thoại lạ, kiên trì gọi cho tôi suốt cả buổi chiều.

Lúc đó tôi đang họp, nên tắt đi.

Sau đó, đối phương lại gọi tiếp.

Tôi tưởng là số rác, nên bắt máy, định bảo đừng gọi nữa.

Nhưng vừa nghe, giọng mẹ tôi đã vang lên, quen thuộc mà hoảng loạn:

“Tri Hạ! Con chết đâu rồi! Cuối cùng cũng chịu nghe máy!”

Giọng bà như sắp khóc.

Tôi khựng lại, theo phản xạ muốn tắt máy.

“Đừng cúp! Xảy ra chuyện lớn rồi! Con về ngay một chuyến đi!”

Tôi nhíu mày, không đáp.

Ở đầu dây bên kia, bà gần như gào lên trong tiếng nức nở:

“Năm căn nhà… bị đóng băng hết rồi!”

“Hôm nay bên giải tỏa tới tận nhà nói, quyền sở hữu có tranh chấp, toàn bộ thủ tục bị dừng lại!”

“Con ơi… con về đi! Họ nói chuyện này… chỉ có con mới giải quyết được!”

3.

Đầu dây bên kia, mẹ tôi khóc đến khản cả giọng.

Còn tôi… lại bình tĩnh đến lạ.

Năm căn nhà, bị đóng băng.

Tranh chấp quyền sở hữu?

Ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu tôi… là tin nhắn tôi đã gửi.

Hộ khẩu, hộ phi nông nghiệp.

Chỉ là tôi không ngờ, chuyện lại đến nhanh như vậy, dứt khoát đến vậy.

“Tri Hạ, con có nghe không? Mau về đi! Bố con lo đến sắp phát bệnh tim rồi!” Lưu Mai vẫn gào lên.

Tôi cầm điện thoại, bước đến bên cửa sổ văn phòng.

Nhìn dòng xe dưới phố tấp nập… mà lòng không gợn chút sóng.

“Mẹ, nhà bị đóng băng… liên quan gì đến con?” Giọng tôi lạnh như nước.

“Sao lại không liên quan!” Bà gần như hét lên. “Bên giải tỏa nói rồi, chủ hộ căn nhà cũ là ông nội con! Hợp đồng giải tỏa phải có chữ ký của tất cả những người có quyền thừa kế!”

“Con cũng là một trong số đó! Con không ký, thì nhà này không chia được!”

Ra là vậy.

Họ không phải lương tâm cắn rứt.

Cũng không phải hối hận.

Chỉ là… chữ ký của tôi, trở thành cửa ải cuối cùng để họ lấy được nhà.

Họ không cầu xin.

Họ đang yêu cầu tôi quay về… để phối hợp.

“Người ta còn nói, có người nộp đơn khiếu nại, nói việc phân chia tài sản có tranh chấp, nên mới tạm thời đóng băng.”

“Tri Hạ… có phải con không? Có phải con giở trò không?”

Giọng bà lập tức đổi từ cầu xin sang chất vấn.

Tôi khẽ cười lạnh.

“Có thì sao? Không thì sao?”

“Từ Tri Hạ!” Bà gào lên, giọng vỡ hẳn. “Con điên rồi à? Đó là tài sản của cả nhà! Con làm nó bị đóng băng thì được cái gì? Cuối cùng chẳng ai lấy được cả!”

“Từ lúc chia nhà cho anh họ, cho em họ… mà không chia cho con, mẹ có từng nghĩ chúng ta là ‘cả nhà’ không?”

Một câu của tôi… khiến bà câm lặng.

Đầu dây bên kia, im lặng kéo dài.

Tôi thậm chí nghe được tiếng thở gấp nặng nề của bà.

Một lúc lâu sau, giọng bà mới vang lên lại, lần này mang theo chút mệt mỏi… và nhượng bộ.

“Tri Hạ… đừng làm loạn nữa, coi như mẹ cầu xin con, con về trước được không?”

“Cả nhà ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng. Nhà… muốn chia thế nào, đều có thể bàn lại.”

“Bàn lại?”

Tôi lặp lại ba chữ đó, thấy buồn cười đến mức chua chát.

Sớm biết vậy… cần gì đến bước này.

“Con không rảnh.” Tôi nói nhẹ tênh. “Con rất bận.”

“Con… con đúng là đứa bất hiếu!” Bà dường như không ngờ tôi từ chối dứt khoát như vậy, lại bắt đầu mắng chửi.

Tôi không đợi bà nói hết, trực tiếp cúp máy.

Sau đó, chặn số.

Thế giới… yên tĩnh trở lại.

Buổi tối về nhà, tôi kể lại chuyện này cho Chu Việt.

Anh nghe xong, im lặng một lúc rồi hỏi:

“Em làm à?”

Tôi lắc đầu… rồi lại gật đầu.

Tôi cúi xuống, kéo từ dưới gầm giường ra một chiếc hộp cũ.

Từ trong đó, lấy ra một phong bì giấy đã ố vàng.

Là thứ tôi vô tình tìm thấy khi dọn nhà.

Lúc đầu còn tưởng giấy tờ vô dụng, suýt nữa đã vứt đi.

May mà hôm đó… tôi mở ra xem.

Bên trong là một bản công chứng.

Một bản di chúc… do ông nội tôi lập khi còn sống.

Chu Việt nhận lấy, đọc từng dòng.

Biểu cảm của anh… từ bình tĩnh, sang ngạc nhiên, rồi dần dần chuyển thành tức giận.

Đọc xong, anh cẩn thận đặt lại vào phong bì, nhìn tôi, ánh mắt đầy xót xa.

“Họ… giấu em suốt từng ấy năm.”

Tôi khẽ gật đầu.

Phải, là từng ấy năm.

Di chúc viết rất rõ.

Căn nhà cũ… là tài sản tổ tiên do ông bà nội để lại.

Trước khi qua đời, họ đã đến cơ quan công chứng lập di chúc.

Vì bố tôi là con trai duy nhất, nên nhà tạm thời do ông thừa kế.

Nhưng có một điều kiện kèm theo.

Sau khi tôi kết hôn, căn nhà đó… sẽ tự động chuyển thành tài sản cá nhân của tôi.

Nói cách khác…

Về mặt pháp lý, căn nhà đã bị phá kia… từ lâu đã là của tôi.

Bố mẹ tôi… chỉ là người “giữ hộ”.

Họ không có quyền định đoạt.

Càng không có quyền phân chia năm căn nhà đổi được từ việc giải tỏa.

Toàn bộ… đáng lẽ đều thuộc về một mình tôi.

Tôi nhìn tờ công chứng.

Đột nhiên hiểu ra rất nhiều chuyện.

Vì sao từ nhỏ họ luôn thiên vị con trai, đối xử với anh họ, em họ còn tốt hơn cả tôi.

Vì sao họ lúc nào cũng than nghèo trước mặt tôi.

Vì sao lúc tôi kết hôn, chỉ đưa ba vạn tiền hồi môn… còn nói là vét sạch gia sản.

Bởi vì… họ chột dạ.

Họ biết rõ căn nhà đó là của tôi.

Họ sợ một ngày nào đó tôi phát hiện ra sự thật.

Nên từ nhỏ đã dìm tôi xuống, thao túng tôi, khiến tôi cảm thấy mình không xứng đáng với bất cứ thứ gì.

Khiến tôi ngoan ngoãn nghe lời, luôn mang cảm giác nợ họ.

Như vậy…

Họ mới có thể yên tâm chiếm lấy thứ vốn thuộc về tôi.

Thậm chí… còn định đem cho người khác.

Thật nực cười.

“Vậy em đi nộp đơn khiếu nại?” Chu Việt hỏi.

“Không.” Tôi nói. “Em chỉ thuê luật sư, nộp bản công chứng này cho ban quản lý giải tỏa.”

“Những chuyện sau đó… đều là quy trình.”

Chu Việt gật đầu:

“Làm đúng.”

Anh nắm tay tôi:

“Tri Hạ, đây là thứ của em. Không ai có thể cướp đi. Anh ủng hộ em lấy lại.”

Tôi khẽ “ừ” một tiếng.

Đúng vậy.

Tôi sẽ lấy lại.

Không phải vì năm căn nhà.

Mà vì ông bà nội đã khuất.

Vì chính tôi… của những năm tháng đã chịu đựng.

Đã đến lúc… sống cho bản thân một lần.

Sáng hôm sau, tôi xin nghỉ, cùng Chu Việt đến văn phòng luật sư.

Luật sư họ Trương, khoảng hơn bốn mươi, trông rất sắc sảo.

Ông nói, tình hình còn khả quan hơn chúng tôi nghĩ.

Có bản công chứng này, vụ kiện gần như nắm chắc phần thắng.

Hơn nữa, hành vi của bố mẹ tôi… đã có dấu hiệu chiếm đoạt tài sản trái phép.

Nếu tôi truy cứu, họ có thể phải chịu trách nhiệm hình sự.

Tôi im lặng.

Đưa họ vào tù?

Tôi… chưa nghĩ xa đến vậy.

Luật sư Trương như nhìn ra sự do dự của tôi, nói:

“Cô Từ, tôi hiểu. Trước mắt có thể khởi kiện dân sự, xác nhận quyền sở hữu tài sản.”

“Còn phần hình sự… có thể giữ làm lợi thế khi đàm phán.”

Tôi gật đầu:

“Được, cứ làm theo cách của anh.”

Rời khỏi văn phòng luật sư, ánh nắng có chút chói mắt.

Chu Việt đứng che nắng cho tôi, giọng dịu lại:

“Đừng nghĩ nhiều, mình đi từng bước thôi.”

Tôi khẽ đáp:

“Ừ.”

Đúng lúc đó, điện thoại tôi reo lên.

Một số lạ, hiển thị từ quê.

Tôi do dự một chút… rồi nghe.

Đầu dây bên kia, là một giọng nói khiến tôi không ngờ tới.

Anh họ tôi, Từ Bân.

Giọng anh ta mềm mỏng, thậm chí mang theo chút lấy lòng.

“Tri Hạ à, anh đây, anh họ.”

“Nghe nói nhà có chuyện rồi? Chú thím lo lắm. Em đang ở đâu? Hay mình gặp nhau nói chuyện cho rõ nhé?”

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử