BÍ MẬT TRONG BÁO CÁO KHÁM THAI-1

Chương 14: 2497 Chương 14

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!

14

Nơi từng giam cầm tôi.

Cố Hạo và mẹ anh ta…

Do phạm nhiều tội danh.

Bị tuyên phạt mười năm tù giam.

Công ty của nhà họ Cố…

Sau khi người đứng đầu bị bắt.

Lại thêm bê bối bị phơi bày.

Giá cổ phiếu lao dốc không phanh.

Chẳng bao lâu sau…

Công ty chính thức tuyên bố phá sản.

Một đế chế thương mại…

Từng làm mưa làm gió trong thành phố.

Cuối cùng…

Sụp đổ hoàn toàn.

Mọi chuyện…

Cuối cùng cũng khép lại.

Tôi đứng trước khung cửa kính sát đất của căn biệt thự.

Lặng lẽ nhìn ánh nắng rực rỡ ngoài kia.

Cuối cùng…

Tôi đã tự do.

Nhưng…

Trong lòng tôi.

Lại không nhẹ nhõm như mình từng tưởng tượng.

Tôi cúi đầu.

Nhìn chiếc bụng đã nhô cao.

Bên trong…

Là hai sinh linh nhỏ bé…

Sắp chào đời.

Các con…

Là những người vô tội nhất…

Trong tất cả những biến cố này.

Cũng sẽ là…

Gánh nặng lớn nhất.

Đồng thời…

Là niềm hạnh phúc ngọt ngào nhất trong quãng đời còn lại của tôi.

Sau này…

Tôi sẽ phải giải thích với các con thế nào…

Về xuất thân đầy rối rắm của mình?

Làm sao để các con…

Có thể lớn lên khỏe mạnh, hạnh phúc…

Trong một gia đình không có cha?

Hiệp một của cuộc đời tôi…

Đã khép lại.

Hiệp hai…

Mới chỉ vừa bắt đầu.

Nhưng lần này…

Tôi không còn là vợ của ai.

Cũng không còn là con dâu của ai.

Tôi chỉ là…

Thẩm Vân.

Là người mẹ duy nhất…

Của hai đứa trẻ.

19

Sau khi xuất viện.

Việc đầu tiên tôi làm…

Là bán căn biệt thự ấy.

Nơi đó…

Chứa đựng quá nhiều đau khổ.

Quá nhiều ký ức không thể chịu nổi.

Tôi không muốn ở lại đó…

Dù chỉ thêm một phút.

Dùng số tiền bán biệt thự.

Tôi mua một căn hộ rộng ở trung tâm thành phố.

Vị trí rất đẹp.

Ánh sáng chan hòa.

Lại có một sân hiên rất lớn.

Tôi cải tạo sân hiên ấy…

Thành một khu vườn nhỏ.

Trồng đủ mọi loại hoa và cây cảnh.

Lâm Vãn cũng chuyển đến sống cùng tôi.

Cô chủ động nhận trách nhiệm chăm sóc tôi.

Ngày nào cũng nấu cơm.

Đi dạo cùng tôi.

Trò chuyện với tôi.

Chúng tôi tuyệt nhiên không nhắc lại những chuyện đau lòng trong quá khứ.

Cứ như hai chị em ruột thật sự.

Dựa vào nhau mà sống.

Sưởi ấm cho nhau.

Cuộc sống…

Dần dần trôi qua trong bình yên và ấm áp.

Bụng tôi…

Ngày một lớn hơn.

Việc đi lại…

Cũng ngày càng khó khăn.

Tôi bắt đầu vừa mong chờ…

Lại vừa sợ hãi…

Ngày các con chào đời.

Tôi sợ…

Mình sẽ không thể trở thành một người mẹ tốt.

Tôi sợ…

Không thể cho các con một mái ấm trọn vẹn.

Lâm Vãn nhận ra nỗi bất an của tôi.

Cô nắm lấy tay tôi.

Nhẹ giọng an ủi.

“Cô à…”

“Đừng sợ.”

“Sau này…”

“Đã có cháu.”

“Cháu sẽ cùng cô nuôi em trai, em gái khôn lớn.”

“Cháu sẽ là người dì tốt nhất của các em.”

Ánh mắt cô chân thành.

Và đầy kiên định.

Cho tôi thêm rất nhiều dũng khí và sức mạnh.

Đúng vậy.

Tôi không còn đơn độc nữa.

Tôi còn có cô ấy.

Chúng tôi…

Vẫn còn có nhau.

Ngày dự sinh…

Ngày càng đến gần.

Tôi chuyển vào bệnh viện phụ sản tư nhân tốt nhất trong thành phố.

Lâm Vãn gần như không rời tôi nửa bước.

Đến ngày sinh.

Tôi được đẩy vào phòng sinh.

Từng cơn đau dồn dập kéo đến.

Như muốn xé toạc cả cơ thể tôi.

Đau đến mức…

Tôi gần như ngất đi.

Nhưng…

Chỉ cần nghĩ đến việc…

Sắp được gặp hai đứa con của mình.

Trong lòng tôi lại dâng lên một sức mạnh vô tận.

Sau hơn mười tiếng đồng hồ vật lộn với cơn đau.

Cuối cùng…

Tôi cũng nghe thấy…

Hai tiếng khóc trẻ sơ sinh…

Trong trẻo và vang dội.

Tiếng khóc ấy…

Nối tiếp tiếng khóc kia.

Đó là giai điệu đẹp nhất…

Mà tôi từng nghe trong cuộc đời.

Nữ hộ sinh bế hai em bé nhỏ xíu.

Làn da còn nhăn nheo.

Nhẹ nhàng đặt trước mặt tôi.

“Chúc mừng cô, cô Thẩm.”

“Là một cặp song sinh long phụng.”

“Một bé trai.”

“Và một bé gái.”

Tôi nhìn các con.

Nhìn hai sinh linh bé nhỏ…

Mà tôi đã phải chờ đợi suốt nửa cuộc đời.

Đã phải đánh đổi bằng biết bao tổn thương.

Nước mắt tôi…

Cuối cùng cũng tuôn rơi như vỡ òa.

Đó không còn là nước mắt đau khổ.

Cũng không phải nước mắt tủi thân.

Mà là…

Những giọt nước mắt của hạnh phúc.

Của niềm vui.

Của một cuộc đời vừa được tái sinh.

Các con…

Những đứa con của mẹ.

Chào mừng các con…

Đến với thế giới này.

Từ hôm nay trở đi.

Mẹ sẽ dùng tất cả tình yêu của mình…

Để bảo vệ các con.

Để các con…

Được lớn lên dưới ánh mặt trời.

Vô tư.

Bình yên.

20

Tôi đặt tên cho anh trai là Thẩm An.

Em gái là Thẩm Duyệt.

Tôi hy vọng…

Suốt cuộc đời này.

Hai con sẽ luôn được bình an.

Sống vui vẻ.

Không phải lo âu điều gì.

Sau khi hai con đầy tháng.

Chúng tôi chuyển về căn nhà mới.

Tôi thuê hai bảo mẫu chuyên chăm sóc trẻ sơ sinh.

Cùng với Lâm Vãn…

Chăm sóc các con.

Cuộc sống…

Dần trở nên bận rộn.

Nhưng cũng thật đủ đầy.

Ngày nào cũng cho con bú.

Thay tã.

Tắm cho các con.

Ru các con ngủ.

Dù rất mệt.

Nhưng mỗi lần nhìn các con lớn lên từng ngày.

Mỗi một thay đổi nhỏ…

Đều khiến trái tim tôi ngập tràn cảm giác hạnh phúc chưa từng có.

An An giống tôi.

Tính tình khá trầm lặng.

Còn Duyệt Duyệt…

Lại giống… Vương Thiến.

Con bé hoạt bát, hiếu động.

Đôi mắt to lúc nào cũng tò mò ngắm nhìn thế giới xung quanh.

Mỗi lần nhìn thấy nụ cười của Duyệt Duyệt.

Tôi lại nhớ đến Vương Thiến.

Nhớ về quãng thanh xuân của chúng tôi.

Trong lòng…

Lại dâng lên một chút chua xót.

Nhưng…

Tôi đã học được cách buông bỏ.

Chuyện đã qua…

Cứ để nó ngủ yên trong quá khứ.

Con người…

Cuối cùng vẫn phải bước tiếp.

Lâm Vãn…

Đã trở thành người dì mà hai đứa nhỏ yêu quý nhất.

Chỉ cần có thời gian.

Cô sẽ ở bên chơi với các con.

Kể chuyện cho chúng nghe.

Dạy chúng hát.

Tình yêu cô dành cho An An và Duyệt Duyệt…

Là tình yêu chân thành.

Trong sáng.

Không pha lẫn bất kỳ toan tính nào.

Đôi khi.

Nhìn cô ôm hai đứa nhỏ.

Mỉm cười dịu dàng.

Tôi lại cảm thấy…

Có lẽ đây chính là sự sắp đặt tốt đẹp nhất mà ông trời dành cho tất cả chúng tôi.

Thời gian…

Là liều thuốc chữa lành tốt nhất.

Nó có thể xoa dịu mọi vết thương.

Cũng có thể cuốn trôi mọi oán hận.

Tôi hiếm khi còn nghĩ đến Cố Hạo và mẹ anh ta.

Chỉ thỉnh thoảng.

Qua thám tử Lý.

Tôi mới biết đôi chút về tình hình của họ.

Nghe nói…

Cuộc sống trong tù của họ chẳng hề dễ chịu.

Mẹ chồng vì không chịu nổi cú sốc.

Đã phát bệnh tâm thần.

Còn Cố Hạo…

Chỉ sau một đêm tóc đã bạc trắng.

Trở nên lầm lì, ít nói.

Anh từng nhờ người chuyển lời đến tôi.

Nói rằng…

Anh muốn được gặp các con.

Tôi đã từ chối.

Tôi không muốn…

Các con mình…

Còn có bất kỳ liên hệ nào với gia đình đó.

Cuộc đời của các con…

Đáng lẽ phải là một tờ giấy trắng.

Trong sạch.

Thuần khiết.

Không nên bị những chuyện dơ bẩn trong quá khứ…

Làm hoen ố.

Lâm Vãn…

Cũng hoàn toàn bước ra khỏi bóng tối của quá khứ.

Cô quay lại trường.

Tiếp tục việc học còn dang dở.

Thành tích…

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử