Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!
“Không thể…”
“Đương nhiên.”
Tôi cắt ngang.
“Tôi cũng không yêu cầu ông trả một lần.”
“Cho nên.”
“Tôi đưa ra một phương án.”
“Chuyển toàn bộ 35% cổ phần của Thanh Nguyên Khoa Kỹ sang tên tôi.”
“Thực hiện theo từng đợt.”
“Hoàn tất trong vòng mười tám tháng.”
Ông ta nhìn tôi.
“Cô…”
“Tôi chỉ đang lấy lại…”
“Những thứ vốn thuộc về ba tôi.”
Đôi mắt Chu Bồi Nguyên lúc ấy.
Đầy rẫy sợ hãi.
Phẫn nộ.
Không cam lòng.
Nhưng nhiều hơn cả…
Là sự mệt mỏi.
Một người ôm bí mật suốt hai mươi tám năm.
Cuối cùng…
Vẫn bị kéo lên bàn thanh toán.
“Nếu…”
“Tôi không đồng ý thì sao?”
Tôi nhìn thẳng ông ta.
“Vụ án bên Viện Kiểm sát sẽ tiếp tục.”
“Lời khai của Tiền Duy Quốc.”
“Cộng với chứng từ gốc.”
“Đủ để xác định dấu hiệu của tội lừa đảo trong quá trình ký kết hợp đồng.”
“Luật sư của tôi cũng đã nghiên cứu rất kỹ.”
“Ông hưởng lợi từ hành vi đó liên tục suốt hai mươi tám năm.”
“Thời hiệu truy cứu…”
“Chưa hề chấm dứt.”
“Mức hình phạt cao nhất…”
“Trên mười năm tù.”
Tôi dừng một chút.
Rồi khẽ nói.
“Chủ tịch Chu.”
“Năm nay…”
“Ông đã 62 tuổi rồi.”
Yết hầu của ông ta khẽ chuyển động hai lần.
Căn phòng yên tĩnh đến mức…
Nghe rõ cả tiếng gió lạnh từ điều hòa.
Một phút.
Hai phút.
Cuối cùng.
Ông ta cất giọng khàn đặc.
“…Tôi cần thời gian suy nghĩ.”
Tôi đứng dậy.
“Ông có bốn mươi tám giờ.”
“Hết thời hạn.”
“Nếu tôi không nhận được câu trả lời.”
“Tôi sẽ chấm dứt toàn bộ thương lượng.”
Chu Bồi Nguyên cũng chậm chạp đứng lên.
Bước chân đã không còn vững.
Đến cửa.
Ông ta dừng lại.
Đứng quay lưng về phía tôi.
Khàn giọng nói.
“Ba cô…”
“Năm đó…”
“Thật sự là một người tốt.”
Tôi bình thản đáp.
“Người tốt…”
“Không cần ông đánh giá.”
Chu Bồi Nguyên mở cửa.
Lặng lẽ rời đi.
Cánh cửa khép lại.
Tôi ngồi xuống ghế.
Lúc ấy mới phát hiện.
Sau lưng mình…
Đã ướt đẫm mồ hôi.
Nhưng bàn tay…
Vẫn vững vàng.
Không hề run lấy một lần.
25
Bốn mươi tám giờ sau.
Đội ngũ luật sư của Chu Bồi Nguyên gửi cho tôi một bản Thỏa thuận Chuyển nhượng Cổ phần.
Nội dung chỉ có hai điểm.
Thứ nhất.
Đồng ý chuyển nhượng.
Thứ hai.
Điều kiện duy nhất…
Là tôi không tiếp tục truy cứu trách nhiệm hình sự.
Luật sư của tôi xem bản thỏa thuận gần nửa tiếng.
Cuối cùng chỉ nói ba chữ.
“Có thể ký.”
Hôm đó.
Tống Dĩ Thâm vừa khéo đang làm việc ở văn phòng bên cạnh.
Tôi cầm bản thỏa thuận.
Đi thẳng sang phòng anh.
Đặt xuống bàn.
Anh cúi đầu xem khoảng ba mươi giây.
Rồi ngẩng lên.
“Chúc mừng.”
“Cảm ơn.”
“4.700.000.000 tệ tiền cổ phần.”
“Cộng thêm quyền chọn cổ phần ở Tinh Hà.”
“Có lẽ bây giờ giá trị tài sản của cô đã gấp đôi tôi.”
Tôi bật cười.
“Anh tính rồi à?”
“Thuận miệng nói thôi.”
Anh đẩy tập tài liệu trả lại cho tôi.
“Ngày ký chính thức.”
“Có cần tôi đến không?”
“Không cần.”
“Luật sư của tôi sẽ phụ trách toàn bộ.”
“Được.”
Nói xong.
Anh cúi đầu tiếp tục xử lý công việc.
Bình thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Tôi xoay người định rời đi.
Sau lưng bỗng vang lên giọng anh.
“Cố Niệm Sơ.”
“Hửm?”
“Tối nay cô có bận không?”
“Tôi muốn mời cô.”
“Dẫn cả Đô Đô theo.”
“Nhà hàng Nhật dưới lầu khá ngon.”
Tôi khựng bước.
Đây…
Là lần đầu tiên.
Anh chủ động hẹn tôi đi ăn ngoài công việc.
Hơn nữa…
Còn đặc biệt nhắc đến Đô Đô.
“Mấy giờ?”
“Bảy giờ.”
“Tôi đặt bàn trước.”
“Được.”
Rời khỏi văn phòng của anh.
Khóe môi tôi vô thức cong lên.
Dương Thiến ló đầu khỏi bàn làm việc.
“Chị Niệm.”
“Sao chị cười vui thế?”
“Không có gì.”
“Tối nay hủy tăng ca.”
“Mọi người tan làm sớm.”
“Thật luôn?”
“Tại sao?”
“Ông chủ mời ăn cơm.”
26
Việc chuyển nhượng cổ phần kéo dài suốt ba tháng.
Toàn bộ thủ tục pháp lý được chia thành bốn đợt.
Đến ngày hoàn tất đợt chuyển nhượng cuối cùng.
Thanh Nguyên Khoa Kỹ chính thức công bố thông báo.
“Chủ tịch Chu Bồi Nguyên xin từ nhiệm vì lý do sức khỏe.”
Người thay thế.
Là một CEO chuyên nghiệp được Hội đồng quản trị bổ nhiệm.
Không ai tin cái gọi là…
“Lý do sức khỏe.”
Nhưng từ ngày hôm đó.
Chu Bồi Nguyên thật sự biến mất khỏi tầm mắt công chúng.
Không còn xuất hiện ở bất kỳ diễn đàn.
Tạp chí.
Hay hội nghị nào nữa.
Trong giới chỉ truyền tai nhau.
Ông ta đã bán ba căn biệt thự.
Rồi chuyển đến Hải Nam dưỡng già.
Tôi không quan tâm.
Điều tôi quan tâm…
Là lần đầu tiên.
Tên của tôi xuất hiện trên danh sách cổ đông của Thanh Nguyên Khoa Kỹ.
Cổ đông cá nhân lớn nhất.
Nắm giữ 35% cổ phần.
Chiều hôm ấy.
Sau khi ký xong văn bản cuối cùng.
Việc đầu tiên tôi làm khi về nhà.
Là nấu món sườn kho cho Đô Đô.
Con bé ăn đến mức miệng đầy dầu mỡ.
Rồi cười tít mắt.
“Mẹ ơi.”
“Hôm nay mẹ vui quá.”
Tôi mỉm cười.
“Vì hôm nay…”
“Mẹ đã hoàn thành một việc rất quan trọng.”
“Việc gì vậy?”
“Mẹ…”
“Đã giúp ông ngoại lấy lại một thứ.”
Đô Đô chớp chớp đôi mắt.
“Nhưng ông ngoại đâu rồi?”
“Ông ngoại lên trời rồi mà.”
“Đúng.”
“Nhưng…”
“Thứ ông để lại dưới mặt đất.”
“Mẹ đã giúp ông lấy về.”
Con bé nghiêng đầu suy nghĩ.
Rồi nghiêm túc nói.
“Vậy chắc chắn ông ngoại sẽ rất vui.”
Tôi xoa đầu con.
“Ừ.”
“Chắc chắn sẽ rất vui.”
Ăn cơm xong.
Tôi rửa bát.
Rồi ngồi một mình ngoài ban công.
Điện thoại bỗng reo.
Là Tống Dĩ Thâm.
“Ký xong rồi?”
“Xong rồi.”
“Chúc mừng…”
“Cổ đông Cố.”
Tôi bật cười.
“Anh Tống.”
“Đừng cố ý trêu tôi.”











