Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!

Chứng kiến cảnh này, tôi chỉ có thể dùng hai chữ “cạn lời”. Hai con người này rốt cuộc dùng cái gì để kiếm được nhiều tiền thế? Dùng não à? Họ làm  có não!

Cuộc tranh luận kết thúc bằng việc quản gia được tăng lương 2 ngàn, còn tôi nhận được 110 ngàn tiền thưởng và lương.

Nhưng điều đáng chúc mừng nhất là: Từ giờ trở đi, thực đơn của Lâm Dương hoàn toàn do tôi phụ trách. Chúng tôi không còn phải lén lút nữa!

Vợ chồng ông chủ ở nhà hai ngày rồi lại đi, lần này ba tháng sau mới về.

“Cháu có nhớ bố mẹ không?” Buổi chiều, Lâm Dương đứng một mình thẫn thờ nhìn bầu trời, tôi hỏi cậu bé.

“Không ạ, cháu quen rồi. Đôi khi họ về, cháu lại thấy không quen.”

“Cô Chu ơi, tối nay cháu ăn một miếng cay được không?” Cậu bé đột ngột chuyển chủ đề.

“Ăn một miếng thôi, nhưng phải làm xong bài tập đã.”

Không còn sự kiềm chế của quản gia, ngày tháng của tôi và Lâm Dương dễ chịu hơn nhiều. Cậu bé gọi tôi là “cô Chu”, còn khi không có ai, tôi gọi cậu  “người anh em”.

Hàng ngày tôi biến tấu đủ món ngon cho cậu, thỉnh thoảng lại lén đưa cậu đi ăn đồ ăn nhanh cho “đổi gió”.

“Cô Chu,  rán thơm quá!”

“Cô Chu, đây là trà sữa trân châu ạ? Trước giờ cháu chỉ thấy bạn uống, trà sữa ngọt quá, trân châu dai thật đấy!”

“Cô Chu, cháu ăn thêm một miếng đậu phụ thối nữa được không? Cháu hứa về nhà sẽ đánh răng ngay!”

Mỗi lần nhìn Lâm Dương ăn ngon lành như vậy, lòng tôi lại trào dâng niềm xót xa. Cậu bé sinh ra trong gia đình giàu có, nhưng thực chất có khác gì những đứa trẻ bị bỏ lại quê nhà?

Một tháng sau, cân nặng của Lâm Dương tăng thêm 4kg, ông chủ xem video tôi gửi rồi nhanh chóng chuyển tiền cho tôi.

“Cô Chu cứ tiếp tục cố gắng, Dương Dương tăng thêm 10-15kg nữa mới bình thường.” Ông ấy chẳng hề lo con mình bị béo.

Một tuần sau, kỳ thi học kỳ kết thúc. Nghỉ hè đến rồi~

“Cậu  ai thế?” Ngày đầu tiên của kỳ nghỉ hè, trong nhà bỗng xuất hiện một đứa trẻ.

Đứa bé này cao hơn Lâm Dương một cái đầu, mập hơn, mặc bộ quần áo chật ních của Lâm Dương, tay ôm đồ chơi của Lâm Dương, miệng nhai quà vặt của Lâm Dương. Cả người nằm ườn ra sofa, sai bảo Lâm Dương đấm lưng cho mình.

10

“Cô là bảo mẫu hả? Mau làm cơm cho tôi ăn, tôi đói rồi.” Đứa trẻ ra lệnh cho tôi.

“Cậu là ai? Tại sao thiếu gia phải đấm lưng cho Cậu?” Tôi kéo Lâm Dương ra sau lưng.

“Tôi là Lâm Diệu Tổ, ông nội tôi  đại quản gia ở đây, tất cả mọi người đều phải nghe lời ông ấy.”

“Mau đi nấu cơm cho tôi, tôi muốn ăn đùi gà, làm không ngon tôi sẽ bảo ông nội đuổi việc cô.” Nó đứng trên sofa, hống hách nhìn tôi.

Tôi nhìn Lâm Dương, cậu  không nói gì, chỉ khẽ gật đầu.

`[Đúng là thượng bất chính hạ bất chính, quản gia không ra gì thì cháu nội cũng vậy.]`

`[Cậy vào việc cứu thiếu gia mà làm mưa làm gió bao năm, sao trời không đánh một tia sét chết quách bọn họ đi.]`

`[Cứu cái gì chứ, cháu nội quản gia bằng tuổi thiếu gia. Năm đó lão ta muốn dìm chết thiếu gia, định dùng cháu mình thế chỗ. Ai ngờ bà chủ bỗng nhiên xuất hiện, lão ta buộc phải nhảy xuống vớt, thế là biến thành ơn cứu mạng.]`

“Ông nội cậu là quản gia thì sao? Chẳng qua cũng chỉ là kẻ làm thuê như tôi thôi.”

“Sau này cậu còn dám sai bảo thiếu gia nữa, xem tôi có tống cậu ra khỏi nhà không, đồ mất dạy.”

Cứ ngỡ quản gia chỉ  kẻ tiểu nhân tham lam, không ngờ lại là kẻ ác muốn mưu tài hại mệnh.

Tôi kéo Lâm Dương lên lầu, không ngờ tên Lâm Diệu Tổ cũng chạy theo.

“Cô dám hung dữ với tôi, tôi sẽ bảo ông nội đuổi việc cô.”

“Lâm Dương, mau đưa con robot Transformers bố cậu mua cho cậu đây cho tôi chơi, nhanh lên!”

Lâm Dương đứng ở góc cầu thang, rụt rè nói: “Đó là quà sinh nhật bố tặng tôi, tôi…”

“Đưa mau! Nhanh lên!” Lâm Diệu Tổ đẩy mạnh một cái, Lâm Dương ngã nhào. Đầu đập vào bậc thang, đỏ ửng một mảng lớn.

“Cậu bị điên à? Đây là nhà cậu ấy, Cậuđịnh ra oai ở nhà người khác hả?” Tôi đẩy một cái, Lâm Diệu Tổ cũng ngã ngửa.

“Oa oa cô đánh cháu, cô dám đánh cháu!” Lâm Dương còn chưa khóc, nó đã khóc trước.

“Cháu nội ơi, cháu sao thế này?” Từ trong bếp một  già chạy ra, tay xách một chiếc túi nilon không biết đựng gì.

“Bà ơi,  ta đánh cháu, bảo mẫu đánh cháu!”

“Là nó đẩy thiếu gia trước,  nhìn trán thiếu gia bị sưng thế kia kìa.” Tôi chỉ vào trán Lâm Dương, bực bội nói.

“Cháu không có, cháu chỉ bảo Lâm Dương cho cháu mượn robot chơi một chút, cậu ta không cho. Cháu bực quá nên chạm nhẹ một cái thôi. Oa oa!” Lâm Diệu Tổ lại khóc.

“Cô bảo mẫu này thật không biết điều, chuyện trẻ con chơi với nhau, cô xen vào làm gì?”

“Dương Dương, robot  đâu? Lại đây lấy cho em chơi một chút nào.” Bà già vươn tay kéo Lâm Dương lên lầu.

11

Lâm Dương nghiêng người, ôm chặt lấy lan can không nhúc nhích.

“Nếu cậu lười lên lầu thì để tôi lên lấy cho.”

“Diệu Tổ à, đừng khóc nữa. Đi, bà đưa cháu lên lấy đồ chơi. Còn cô bảo mẫu này, đợi ông nội cháu về, chúng ta sẽ đuổi cô ta đi.”

Lâm Diệu Tổ nghe nói được lấy đồ chơi thì nín khóc ngay lập tức.

“Hai người không được lấy robot của cháu, cháu không cho!”

“Đó là quà sinh nhật bố tặng, món quà cháu thích nhất, hai người không được lấy! Oa oa~” Lâm Dương bật khóc.

“Không nghe thấy thiếu gia nói gì sao? Cấm các người động vào đồ của cậu ấy!” Tôi chặn ngay cửa phòng, lườm bà già  đứa trẻ.

“Cô là cái thá gì mà dám xen vào chuyện nhà tôi!”  già xắn tay áo định xông vào.

Tôi rút điện thoại ra: “Bà thử vào xem? Tôi báo cảnh sát đấy! Đây là nhà ông chủ, không phải nhà bà.”

“Hừ! Tôi cứ vào đấy, xem cô làm được gì tôi! Trong cái nhà này không có chỗ nào tôi không được vào.” Bà ta vừa nói vừa định lao tới.

“Hai người làm cái gì thế này?” Đúng lúc sắp xảy ra đại chiến, quản gia đột ngột trở về.

“Ông nội,  ta đánh cháu!” Lâm Diệu Tổ chỉ vào tôi.

“Ông già ơi, nhìn xem ông tìm loại bảo mẫu gì thế này, dám đánh cả cháu nội mình, mau đuổi cô ta đi!” Bà già cũng bắt đầu run lên vì tức.

Quản gia nghe xong, nheo mắt nhìn tôi.

“Quản gia Lâm, đây là nhà ông chủ, không phải nhà ông.”

“Cháu nội ông đẩy thiếu gia ngã, đầu sưng thế kia, tôi không được nói gì sao?”

“Còn vợ ông tùy tiện xông vào phòng chủ nhà, theo lý nào vậy? Tôi thấy chúng ta nên liên lạc với ông chủ để ông ấy phân xử.”

Đúng  loại mặt dày không ai bằng, cả nhà đều như một.

“Trẻ con chơi với nhau va chạm chút là bình thường mà? Diệu Tổ nhà tôi ngoan thế, sao có thể đẩy người.” Bà già không phục.

Tôi chờ quản gia phát tác.

“Diệu Tổ, sao còn không mau xin lỗi thiếu gia? Đồ không biết phép tắc!”

“Bà cũng vậy, trông trẻ kiểu gì thế? Đây là nhà họ Lâm, bà tưởng đang  dưới quê à?”

Quản gia vả vào lưng Lâm Diệu Tổ một cái, sắc mặt thay đổi xoạch một cái.

“Ông nội, ông đánh cháu? Cháu sẽ mách mẹ, oa oa~”

“Ông già, ông làm cái  thế? Sao ông lại…”

“Đủ rồi, tất cả xuống lầu cho tôi!”

12

“Cái cậu Lâm Diệu Tổ đó, năm nào nghỉ hè cũng đến ạ?” Tối đó, để dỗ Lâm Dương vui, tôi đưa cậu đi câu cá  trung tâm thương mại.

“Vâng, nghỉ đông cũng đến ạ.” Lâm Dương ngồi xổm giữa đám trẻ, cố câu con cá vàng màu đen.

“Cậu ta luôn bắt nạt cháu như vậy sao? Cháu có kể với bố mẹ không?” Tôi ngồi xổm sau lưng cậu hỏi.

“Quản gia nói Lâm Diệu Tổ đến để chơi cùng cháu, bố mẹ nghĩ cháu không có bạn, có thêm một người ở cùng trong kỳ nghỉ hè sẽ rất tốt.”

“Nhưng cháu chẳng thích Lâm Diệu Tổ chút nào. Cậu ta toàn cướp đồ của cháu, bà nội cậu ta còn lấy trộm đồ của mẹ cháu nữa.”

“Nhưng cháu không dám nói, cháu sợ cậu ta đánh, cháu đánh không lại.”

Con cá vàng mãi không cắn câu, Lâm Dương thoáng buồn.

“Đi thôi,  mua cho cháu một con.”

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử