“Tôi xin nói hai câu. Tôi làm ở cái bệnh viện này 18 năm rồi, chưa từng có ai ăn nói với tôi kiểu đó. Một con ranh vắt mũi chưa sạch như cô…”
“Chủ nhiệm Lưu.” Tôi ngắt lời ông ta.
“Gì?”
“Ông gọi tôi là gì cũng được, nhưng thái độ và biểu hiện của ông trong đợt thanh tra này, tôi sẽ ghi lại đúng như sự thật. Ông có chắc là muốn tiếp tục gọi tôi là con ranh không?”
Khóe miệng Lưu Kiến Quốc giật giật hai cái, lúng túng ngồi xuống lại.
“Xin lỗi, ban nãy tôi lỡ lời.”
“Được, vậy tiếp tục.”
Tôi lấy một tập tài liệu khác ra.
“Lô trụ Implant nhập khẩu mà khoa các ông mua, hãng Nobel của Thụy Sĩ, giá nhập vào là 2.200 tệtrụ . Nhưng giá bán lẻ của cùng dòng cùng mẫu này trên thị trường chỉ rơi vào khoảng 1.500 tệtrụ. Nhà cung cấp của các ông là công ty nào?”
Đồng tử của Lưu Kiến Quốc co rút lại.
“Chuyện nhà cung cấp cô phải đi hỏi phòng Vật tư.”
“Phòng Vật tư bảo với tôi lô Implant này là do ông chỉ định nhà cung cấp.”
“Tôi… tôi chỉ giới thiệu thôi.”
“Giới thiệu? Ông và người đại diện pháp luật của nhà cung cấp này có quan hệ gì?”
Không khí trong phòng họp hoàn toàn đóng băng.
Lưu Kiến Quốc câm như hến.
Lão Trương ở bên cạnh ghi lại toàn bộ diễn biến nãy giờ.
Đúng lúc đó, cửa phòng họp bị đẩy ra.
Người bước vào là một gã đàn ông trung niên mặc vest, tóc vuốt keo bóng lộn, tay ôm một bó hoa.
Là Lâm Chí Viễn.
Theo sau còn có Lâm Gia Kỳ.
Hai người họ đứng lại trước mặt tôi.
Tay Lâm Chí Viễn hơi run run.
“Trưởng phòng Từ, chuyện hôm nay là lỗi của chúng tôi. Gia Kỳ, con xin lỗi người ta đi.”
Lâm Gia Kỳ tay mân mê một phong bì, đưa tới trước mặt tôi.
“Trưởng… Trưởng phòng Từ, xin lỗi chị, hôm nay là em không đúng. Đây là chút lòng thành, mong chị…”
Cô ta mở phong bì ra, bên trong là một xấp tiền mặt dày cộp.
Máy ghi âm của đồng nghiệp Tiểu Vương vẫn đang chạy.
Lão Trương đang cắm cúi viết, ngòi bút đột nhiên khựng lại.
**9**
Tôi dán mắt vào cái phong bì.
Cả phòng không một tiếng động.
“Lâm Gia Kỳ, cô đang nhét tiền cho tôi đấy à?”
“Không không! Không phải… em chỉ muốn bày tỏ chút lòng thành xin lỗi…”
“Cô hối lộ nhân viên thanh tra kỷ luật ngay trước mặt họ, cô có biết tính chất sự việc là gì không?”
Phong bì tuột khỏi tay cô ta, rơi bộp xuống đất.
Vài tờ tiền văng ra, rớt ngay dưới chân tôi.
Bó hoa trên tay Lâm Chí Viễn cũng xộc xệch, rũ rượi chực trượt xuống đất.
“Trưởng phòng Từ, con bé không có ý đó…”
“Viện trưởng Lâm, ông dẫn con gái đến đưa tiền cho tôi, ông có mặt ở đây, chứng tỏ ông biết rõ chuyện này. Ông là Viện trưởng một bệnh viện, ông không biết hậu quả của hành vi này sao?”
Lâm Chí Viễn nhũn hai chân, suýt nữa thì ngã quỵ.
“Tôi… tôi chỉ bảo nó đi xin lỗi thôi, chuyện tiền bạc tôi thực sự không biết…”
“Ông không biết? Hai người cùng bước vào, lúc cô ta rút phong bì ra ông đứng ngay bên cạnh nhìn cơ mà.”
Lâm Gia Kỳ hoảng loạn tột độ, vội vàng ngồi xổm xuống vơ vét mấy tờ tiền trên đất.
“Tôi lấy lại! Tôi không đưa nữa! Coi như tôi chưa nói gì!”
“Cô tưởng thu tiền lại là xong chuyện à?” Tôi chỉ vào chiếc máy ghi âm bên cạnh Lão Trương: “Đang ghi âm toàn bộ diễn biến đây này.”
Lâm Gia Kỳ ngồi xổm dưới đất, tay nắm chặt mấy tờ tiền đỏ, cả người chết trân.
Môi Lâm Chí Viễn bắt đầu run lẩy bẩy.
“Trưởng phòng Từ… tôi xin cô… con bé thực sự chưa hiểu chuyện…”
“Viện trưởng Lâm, ông ngồi xuống đi.”
Ông ta ngồi phịch xuống.
Bó hoa vứt lăn lóc trên bàn.
Tôi ngả lưng vào ghế, hít một hơi thật sâu.
“Tôi nói rõ ràng thế này. Cuộc vi hành hôm nay đã phát hiện ra các nguy cơ về an toàn phòng cháy chữa cháy, lơ là trong quản lý thiết bị y tế, vi phạm quy chế tuyển dụng nhân sự, khuất tất trong mua sắm vật tư, xử lý khiếu nại qua loa chiếu lệ, và quản lý đào tạo không đúng quy
chuẩn… tổng cộng là sáu nhóm vấn đề lớn. Những sai phạm này tôi sẽ tổng hợp thành báo cáo thanh tra chính thức, đệ trình lên Giám đốc Triệu. Xử lý thế nào, sẽ do cuộc họp Đảng ủy Sở quyết định.”
Lâm Chí Viễn gật đầu cái rụp.
“Về việc con gái ông đánh người, cũng như hành vi định đưa hối lộ vừa rồi, tôi sẽ ghi chú riêng trong báo cáo.”
“Trưởng phòng Từ, chuyện đánh người tôi nhận, nhưng chuyện đưa tiền là nó tự ý làm…”
“Viện trưởng Lâm, ông đừng giải thích nữa. Càng nói nhiều chỉ càng làm sự việc thêm phức tạp thôi.”
Ông ta ngoan ngoãn ngậm miệng.
Tôi đứng dậy nhìn về phía Từ Thần.
Nó vẫn đứng đực ở cửa nãy giờ, từ đầu tới cuối chưa hé răng một lời nào.
“Đi thôi.”
“Chị…”
“Ra ngoài rồi nói.”
Tôi dẫn theo đồng nghiệp bước ra khỏi phòng họp.
Dọc hành lang lố nhố rất nhiều người, có Trưởng khoa, y tá trưởng, nhân viên hành chính, thấy tôi ra ai nấy đều cúi gằm mặt không dám nhìn thẳng.
Đến gần cầu thang, một cô y tá trẻ tuổi vội chạy theo tôi.
“Xin hỏi… chị có phải là lãnh đạo của Sở không ạ?”
Tôi dừng bước nhìn cô ấy.
“Em là y tá ở khoa Hồi sức tích cực ICU, tên Chu Yến.” Cô ấy vo vo gấu áo, giọng nói nhỏ xíu: “Em muốn phản ánh một vấn đề ạ.”
“Vấn đề gì?”
“Máy thở ở ICU chỗ em có hai cái thường xuyên báo lỗi, sửa mấy lần rồi mà vẫn hỏng. Tháng trước có một bệnh nhân chuyển vào ICU, đúng lúc máy thở gặp sự cố, suýt nữa thì mất mạng. Tụi em đã báo cáo lên trên rồi, nhưng mãi không có ai xử lý.”
Lão Trương lấy sổ tay ra bắt đầu ghi chép.
“Cô có giữ biên bản sửa chữa và giấy yêu cầu bảo trì không?”
“Dạ có, em có chụp hình lại.” Cô ấy rút điện thoại ra, lướt tìm được mấy bức ảnh chụp phiếu yêu cầu bảo trì viết tay, ngày tháng kéo dài từ nửa năm trước cho đến tận tháng vừa rồi, tổng cộng đã báo hỏng đến 6 lần.
“Lần báo hỏng gần đây nhất là khi nào?”
“Ngày 15 tháng trước ạ. Đến nay vẫn chưa được sửa.”
“Chuyện này cô đã phản ánh với ai?”
“Em nói với y tá trưởng, y tá trưởng báo lên phòng Y vụ, phòng Y vụ bảo là kinh phí eo hẹp, chưa tới lượt.”
“Kinh phí eo hẹp? Bệnh viện các người năm ngoái chi 1 triệu 6 trăm ngàn mua một cái máy CT nha khoa, lại còn tốn oan mấy chục ngàn tiền chênh lệch. Sửa hai cái máy thở thì hết bao nhiêu tiền?”
Chu Yến lí nhí đáp: “Nghe nói chi phí sửa một máy thở tầm 3 đến 5 vạn tệ.”
“3 đến 5 vạn mà cũng không rút ra được?”
“Không phải là không rút ra được…”
Cô ấy ngập ngừng muốn nói lại thôi.
“Cô muốn nói gì cứ nói.”
“Em nghe bảo là… Viện trưởng thấy ICU không phải khoa trọng điểm, nên xếp ưu tiên sau cùng. Khoa Răng Hàm Mặt mới là khoa mũi nhọn cần phát triển, kinh phí phải nhường hết cho bên đó.”
Tôi liếc Lão Trương một cái.
Lão Trương đã chép xong.
“Cảm ơn cô. Phản ánh của cô tôi đã ghi nhận, chúng tôi sẽ bám sát việc xử lý.”
Chu Yến gật đầu, quay lưng bước đi.
Cô ấy vừa đi được hai bước, lại có một nam bác sĩ tiến tới.
“Chào lãnh đạo, tôi là Trương Vĩ bên khoa Chấn thương Chỉnh hình. Tôi cũng muốn phản ánh một chuyện.”
Sau đó là người thứ ba, thứ tư, thứ năm.
Chỉ trong vòng nửa tiếng, có tới 8 người tìm đến.
Các vấn đề phản ánh muôn hình vạn trạng: Máy móc cũ kỹ không chịu bảo dưỡng, quỵt tiền tăng ca, bình xét chức danh thiếu minh bạch, chia chác kinh phí nghiên cứu không đều, vệ sinh căng tin dơ bẩn…
Ai tới cũng rón rén dè dặt, nói rầm rì trong cổ họng, cứ phải ngoái trước ngó sau xem hành lang vắng người mới dám cất lời.
Tôi ghi chép cẩn thận từng mục một.
Từ Thần đứng bên cạnh quan sát tất cả, nãy giờ vẫn câm như hến.
Đợi mọi người tản đi hết, nó mới cất lời.
“Chị, em không ngờ bệnh viện này lại thối nát nhiều vấn đề như thế.”
“Em cắm cọc ở đây mấy tháng trời mà không nhận ra à?”
“Em có thấy một vài chuyện, nhưng em cứ nghĩ những chuyện đó là điều bình thường…”
“Bình thường?”
“Ý em là… em mới ra trường, chưa va chạm nên không biết cái gì là bình thường, cái gì là không.”
Tôi thở dài thườn thượt.
“Chuyện cô bạn gái của em, em liệu mà nói với bố mẹ ở nhà một tiếng đi. em giấu nhẹm người ta, đến cả chị ruột cũng không hé răng nửa lời, người ta hiểu lầm cũng phải.”
“Em… em chỉ sợ cô ấy biết chị gái em làm trên Sở thì thái độ lại thay đổi…”
“Thế em không sợ cô ta táng em à? Con nhỏ đó là cái loại hơi tí là động chân động tay đấy.”
“Bình thường cô ấy không như vậy đâu…”
“Được rồi được rồi, chuyện của em em tự mà nghĩ cho kỹ. Chị nói thật, qua tình hình hôm nay thì cả cô ta lẫn bố cô ta đều dính phốt nặng đấy. Liệu mà cân nhắc đi.”











