Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!

Nhìn tôi ngày một gầy đi, cô ấy đau lòng đến phát khóc.

“Tình Tình, quên đi.”

Cô ấy ôm lấy tôi.

“Những con người đó, những chuyện đó, đều đã qua rồi. Họ không đáng để cậu tự hành hạ mình như thế.”

Tôi lắc đầu.

“Mình không quên được.”

Tôi không phải đang hành hạ bản thân.

Tôi chỉ đang cố tiêu hóa một sự thật quá tàn nhẫn.

Tôi cần thời gian để linh hồn mình có thể đứng dậy từ đống đổ nát đó.

Cơn bệnh kéo dài hơn nửa tháng.

Đến khi tôi cuối cùng cũng có thể xuống giường đi lại, luật sư Trương mang tới kết quả tuyên án cuối cùng.

Chu Khải, với vai trò chủ mưu, phạm tội cố ý giết người, lừa đảo bảo hiểm và trộm cắp, nhiều tội danh gộp lại, bị tuyên án tử hình, hoãn thi hành hai năm.

Lý Tú Lan, với vai trò đồng phạm, phạm tội cố ý giết người (đồng phạm thứ yếu) và lừa đảo bảo hiểm, bị tuyên án tù chung thân.

Còn Chu Nghị, vì được xác định có vai trò “tương đối nhỏ hơn” trong toàn bộ vụ án, đồng thời có tình tiết “thành khẩn khai báo”, cuối cùng bị tuyên phạt hai mươi năm tù giam.

Hai mươi năm.

Một mạng người, đổi lấy hai mươi năm tù.

Tôi nhìn con số trên bản án, không giận dữ, cũng không cam lòng.

Tôi chỉ cảm thấy rằng đôi khi pháp luật cũng không thể đo lường hết sự tội lỗi của con người.

Nhưng điều đó không còn quan trọng nữa.

Đối với tôi, họ sống hay chết, tù chung thân hay hai mươi năm, cũng chỉ là một kết quả.

Cuộc đời tôi sẽ không còn bất kỳ liên hệ nào với họ nữa.

Tôi bắt đầu sắp xếp lại cuộc sống của mình.

Dùng số tiền mà tòa án tuyên trả cho tôi, tôi thuê một căn hộ hai phòng ngủ trong một khu dân cư yên tĩnh ở trung tâm thành phố.

Căn hộ không lớn, nhưng đón rất nhiều nắng.

Tôi trang trí nó theo phong cách mình yêu thích, mua đồ nội thất mới, chăn ga mới, thậm chí còn nuôi một chú mèo nhỏ rất quấn người.

Tôi nghỉ việc ở công ty cũ, nơi tôi làm công việc văn phòng nhàm chán suốt nhiều năm.

Tôi đăng ký một khóa học làm bánh ngọt.

Đó là ước mơ tôi luôn ấp ủ.

Tôi thích cảm giác bột mì dần trở thành khối bột mềm mại trong tay.

Thích hương thơm ngọt ngào lan tỏa từ lò nướng.

Điều đó khiến tôi cảm thấy cuộc sống vẫn còn ấm áp, vẫn còn hy vọng.

Ngày tháng cứ thế trôi qua.

Bình yên và trọn vẹn.

Vết thương trên chân tôi dần hồi phục.

Vết thương trong lòng cũng dần khép lại.

Tôi bắt đầu liên lạc lại với những người bạn cũ.

Cuối tuần sẽ cùng Lâm Mạn đi mua sắm, xem phim, uống trà chiều.

Tôi thậm chí còn bắt đầu chia sẻ cuộc sống của mình trên mạng xã hội.

Một tấm ảnh chiếc bánh vừa ra lò.

Một chú mèo nằm phơi nắng ngoài ban công.

Một cuốn sách tôi đang đọc dở.

Tôi không còn là con quay chỉ biết xoay quanh gia đình và chồng nữa.

Tôi đã trở lại là Tô Tình.

Một Tô Tình sống vì chính mình.

Tôi từng nghĩ cuộc sống sẽ cứ bình lặng như thế mãi.

Cho đến một ngày.

Tôi nhận được một bưu kiện.

Một bưu kiện bí ẩn.

Không có thông tin người gửi.

Cuốn nhật ký ấy giống như một hòn đá đến từ thế giới khác, nặng trĩu trong lòng bàn tay tôi.

Ổ khóa là loại khóa đồng kiểu cũ, đã hoen gỉ.

Tôi không có chìa khóa.

Ngoài cuốn nhật ký ra, trong bưu kiện không còn thứ gì khác.

Ai gửi nó?

Mục đích của người đó là gì?

Hàng loạt câu hỏi xoay vòng trong đầu tôi.

Tôi gần như chắc chắn rằng cuốn nhật ký này có liên quan đến cái chết của bố chồng tôi.

Bên trong nhất định đang cất giấu một bí mật nào đó chưa từng được biết đến.

Tôi mang cuốn nhật ký tới một cửa hàng mở khóa chuyên nghiệp.

Người thợ già loay hoay khá lâu, cuối cùng chỉ nghe một tiếng “cạch”, ổ khóa bật mở.

Tôi trở về nhà, đóng cửa, kéo rèm lại, ngồi xuống ghế sofa, hít sâu một hơi rồi mở trang đầu tiên của cuốn nhật ký.

Nét chữ mang phong cách của thế hệ lớn tuổi, ngay ngắn và mạnh mẽ.

Ngày ghi chép bắt đầu từ năm tôi kết hôn với Chu Nghị.

“Ngày X tháng X năm 20XX, trời quang.

Hôm nay, con trai tôi Chu Nghị kết hôn rồi. Con dâu tên là Tô Tình, là một cô gái tốt. Đôi mắt rất trong trẻo, khi cười có hai lúm đồng tiền nhàn nhạt. Ánh mắt con bé nhìn Chu Nghị lấp lánh như chứa đầy sao trời. Tôi nhìn ra được, con bé thật lòng yêu con trai tôi. Hy vọng Chu Nghị sẽ đối xử tốt với con bé.”

Sống mũi tôi cay xè, nước mắt bất ngờ rơi xuống.

Tôi chưa từng biết rằng trong mắt bố chồng, tôi lại là người như vậy.

Tôi tiếp tục lật sang những trang sau.

Trong nhật ký đều là những chuyện vụn vặt trong cuộc sống.

Ông ghi lại lần đầu tiên tôi nấu cơm cho cả nhà, khen tay nghề tôi rất tốt.

Ông ghi lại chiếc ghế massage tôi mua cho ông, nói đó là món quà tuyệt nhất ông từng nhận được.

Ông ghi lại chuyện tôi dìu mẹ chồng xuống lầu đi dạo, nói rằng tôi còn thân thiết hơn cả con gái ruột.

Giữa từng dòng chữ là tình yêu thương của một người cha dành cho con cháu, cùng những khoảnh khắc ấm áp của một gia đình.

Nhưng từ một ngày nào đó, không khí trong cuốn nhật ký bắt đầu thay đổi.

“Ngày X tháng X năm 20XX, trời âm u.

Hôm nay Chu Khải tới. Nó cùng Tú Lan và Chu Nghị nói chuyện trong phòng rất lâu. Tôi mang trái cây vào thì bọn chúng lập tức im lặng. Mắt Tú Lan đỏ hoe như vừa khóc. Sắc mặt Chu Nghị rất khó coi. Tôi cảm thấy sắp có chuyện xảy ra.”

“Ngày X tháng X năm 20XX, trời âm u có mưa.

Chu Khải tới ngày càng thường xuyên hơn. Nó luôn kéo Chu Nghị ra ngoài, rất khuya mới về, người nồng nặc mùi thuốc lá và rượu. Tôi hỏi Chu Nghị thì nó nói đang bàn chuyện làm ăn. Tôi không tin. Chu Khải là loại người gì, tôi hiểu rõ nhất. Nó có thể bàn chuyện làm ăn đàng hoàng gì chứ?”

“Ngày X tháng X năm 20XX, gió lớn.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử