Chương 4
Khi nhìn thấy điều khoản phân chia tài sản, sắc mặt anh ta lập tức trầm xuống.
“Lâm Bích Hàm, em điên rồi à?”
Tôi cười.
“Không điên. Tôi chỉ lấy phần tôi nên có.”
Anh ta cầm bản thỏa thuận lên, nhìn từng dòng, càng nhìn sắc mặt càng khó coi.
“Cổ phần công ty? Bất động sản sau hôn nhân? Tài khoản đầu tư? Em có biết những thứ này đều do anh gây dựng không?”
“Sau hôn nhân, tài sản tăng thêm là tài sản chung.”
“Em hiểu luật từ khi nào vậy?”
Tôi nhìn anh ta.
“Trước khi cưới anh, tôi vốn học tài chính.”
Chu Tự Ngôn khựng lại.
Có lẽ đến tận giờ anh ta mới nhớ ra.
Trước khi trở thành bà Chu, tôi cũng từng có tên tuổi của riêng mình.
Anh ta siết chặt bản thỏa thuận, cố gắng đè giọng xuống.
“Bích Hàm, anh không muốn cãi nhau với em. Tối nay em mệt rồi, chúng ta bình tĩnh nói chuyện sau.”
Tôi kéo vali.
“Không cần.”
Anh ta đưa tay giữ cổ tay tôi.
“Anh không đồng ý.”
Lực tay anh ta rất mạnh.
Tôi đau đến mức nhíu mày.
“Buông tay.”
“Không buông.”
Mắt Chu Tự Ngôn đỏ lên, giọng nói khàn xuống.
“Lâm Bích Hàm, anh yêu em nhiều năm như vậy, em nói ly hôn là ly hôn sao?”
Tôi nhìn anh ta, bỗng nhiên cảm thấy rất mỉa mai.
“Anh yêu tôi?”
“Đương nhiên!”
“Vậy Tiểu Nhiễm là ai?”
Sắc mặt Chu Tự Ngôn lập tức thay đổi.
Chỉ trong một giây, tôi đã nhìn thấy tất cả.
Kinh ngạc.
Hoảng loạn.
Chột dạ.
Sau đó là cố gắng che giấu.
“Em nghe ai nói linh tinh vậy?”
Tôi giật tay ra khỏi tay anh ta.
“Chu Tự Ngôn, tôi đã nghe thấy hết rồi.”
Anh ta đứng sững tại chỗ.
Tôi không muốn ở lại thêm một giây nào nữa.
Khi tôi kéo vali đi qua người anh ta, anh ta đột nhiên ôm chặt lấy tôi từ phía sau.
Giống hệt buổi sáng hôm nay.
Nhưng lần này, tôi chỉ thấy buồn nôn.
“Bích Hàm, anh sai rồi.”
Giọng anh ta run lên.
“Anh chỉ nhất thời hồ đồ. Anh và cô ấy không phải như em nghĩ đâu. Anh yêu em, người anh muốn cưới từ đầu đến cuối chỉ có em.”
Tôi dùng hết sức gỡ tay anh ta ra.
“Chu Tự Ngôn, lúc anh ôm cô ta nói tôi nhạt nhẽo, anh có nhớ tôi là vợ anh không?”
Cơ thể anh ta cứng đờ.
Tôi quay đầu nhìn anh ta.
“Lúc anh nói tôi sống dựa vào anh, không có tư cách làm loạn, anh có nhớ năm đó ai đã thức trắng cùng anh làm kế hoạch gọi vốn không?”
“Lúc anh lấy tiền hồi môn của tôi để xoay vòng công ty, anh có nhớ tôi chưa từng đòi anh một câu giải thích không?”
“Lúc anh đứng trên đỉnh cao được người ta gọi là tổng giám đốc Chu, anh có nhớ công ty này từng có một nửa tâm huyết của tôi không?”
Chu Tự Ngôn tái mặt.
“Bích Hàm…”
Tôi cắt ngang.
“Anh không nhớ.”
“Bởi vì anh đã quen rồi.”
“Quen với việc tôi yêu anh.”
“Quen với việc tôi hy sinh.”
“Quen với việc tôi đứng sau lưng anh, rồi tự nhận tất cả hào quang là của một mình anh.”
Tôi kéo vali ra khỏi cửa.
Lần này, Chu Tự Ngôn không giữ tôi nữa.
Anh ta chỉ đứng trong phòng khách, nhìn tôi rời đi.
Đêm đó, tôi không ngoảnh đầu lại.
Chương 4
Căn hộ cũ của bố mẹ tôi nằm ở khu trung tâm cũ.
Diện tích không lớn, nhưng rất sạch sẽ.
Sau khi mở cửa, một mùi gỗ cũ quen thuộc ùa ra.
Tôi bật đèn.
Ánh sáng vàng nhạt chiếu lên phòng khách nhỏ.
Trên tường vẫn treo bức ảnh gia đình năm tôi mười sáu tuổi.
Bố mẹ đứng hai bên, còn tôi đứng giữa, cười đến mắt cong cong.
Năm đó, tôi còn chưa gặp Chu Tự Ngôn.
Năm đó, thế giới của tôi vẫn rất rộng.
Tôi kéo vali vào phòng ngủ, trải lại ga giường, sau đó ngồi xuống bên cửa sổ.
Tin nhắn của Chu Tự Ngôn liên tục gửi đến.
Bích Hàm, em đang ở đâu?
Anh sai rồi, em về nhà đi, chúng ta nói chuyện tử tế.
Anh và cô ấy thật sự đã kết thúc rồi.
Anh thề sau này sẽ không gặp cô ấy nữa.
Vợ ơi, em đừng dọa anh.
Tôi đọc từng dòng, nhưng không trả lời.
Đến nửa đêm, anh ta gọi điện.
Một cuộc.
Hai cuộc.
Mười cuộc.
Cuối cùng tôi tắt máy.
Thế giới yên tĩnh lại.
Tôi nằm trên chiếc giường nhỏ, tay đặt lên bụng, chậm rãi nhắm mắt.
Đây là đêm đầu tiên sau nhiều năm, tôi không cần chờ ai về nhà.
Không cần nghe tiếng xe ngoài cổng.
Không cần hâm lại đồ ăn.
Không cần đoán anh ta đang ở đâu, với ai, có uống rượu hay không.
Tôi cứ tưởng mình sẽ không ngủ được.
Nhưng không ngờ lại ngủ rất sâu.
Sáng hôm sau, tôi bị tiếng chuông cửa đánh thức.
Tôi mở mắt, nhìn đồng hồ.
Bảy giờ sáng.
Qua mắt mèo, tôi nhìn thấy Chu Tự Ngôn đứng ngoài cửa.
Anh ta mặc nguyên bộ quần áo tối qua, tóc hơi rối, cằm có râu xanh nhạt.
Trông chật vật hiếm thấy.
Tôi không mở cửa.
Anh ta đứng bên ngoài, giọng khàn đặc.
“Bích Hàm, anh biết em ở trong.”
Tôi im lặng.
Anh ta tiếp tục nói:
“Anh đã tìm em cả đêm.”
Tôi vẫn không đáp.
“Em mở cửa cho anh được không? Anh chỉ muốn nhìn em một chút.”
Tôi đứng sau cánh cửa, bỗng nhớ đến rất nhiều đêm mình cũng từng chờ anh như vậy.
Khi đó tôi gọi cho anh, anh không nghe.
Tôi gửi tin nhắn, anh không trả lời.
Tôi sốt cao nằm trên ghế sofa, tỉnh dậy lại ngủ thiếp đi.
Đến khi anh trở về, trên người mang mùi rượu và nước hoa phụ nữ nhàn nhạt.
Anh xoa đầu tôi, nói:
“Vợ ngoan, anh mệt quá, có gì mai nói nhé.”
Khi đó, anh có từng nghĩ tôi cũng chỉ muốn nhìn anh một chút không?
Tôi lùi lại, đi vào bếp rót nước.
Ngoài cửa, Chu Tự Ngôn đứng rất lâu.
Đến gần trưa, tiếng gõ cửa mới dừng lại.
Tôi mở điện thoại.
Không ngoài dự đoán, cuộc gọi nhỡ và tin nhắn đã đầy màn hình.
Ngoài Chu Tự Ngôn, còn có mẹ chồng tôi.
Tôi vừa bật máy lên, điện thoại của bà đã gọi đến.
Tôi bắt máy.
Giọng bà Chu lập tức vang lên đầy tức giận.
“Lâm Bích Hàm, cô đang làm trò gì vậy? Tự Ngôn nói cô bỏ nhà đi, còn đòi ly hôn?”
Tôi đặt cốc nước xuống.
“Vâng.”
“Cô vâng cái gì mà vâng? Vợ chồng cãi nhau là chuyện bình thường, hơi tí đã đòi ly hôn, cô tưởng nhà họ Chu chúng tôi là nơi để cô muốn đến thì đến, muốn đi thì đi à?”
Tôi cười nhạt.
“Bà nói đúng. Vậy tôi đi là được rồi.”
Bà Chu nghẹn lại.
Sau đó giọng càng cao hơn.
“Cô đừng tưởng tôi không biết cô nghĩ gì. Cô chẳng qua là muốn dùng ly hôn để ép Tự Ngôn dỗ dành cô thôi. Tôi nói cho cô biết, đàn ông làm việc lớn, bên ngoài có chút xã giao là bình thường. Là phụ nữ thì nên rộng lượng một chút.”
Xã giao.
Từ này dùng thật hay.
Tôi hỏi:
“Nếu bố chồng cũng xã giao như vậy, bà có rộng lượng không?”
Đầu dây bên kia im bặt.
Một lát sau, bà Chu nghiến răng.
“Cô càng ngày càng không biết phép tắc!”
“Phép tắc của nhà họ Chu, tôi học đủ rồi.”
Tôi nói từng chữ rõ ràng.
“Sau này không học nữa.”
Nói xong, tôi cúp máy.
Rất nhanh sau đó, điện thoại lại sáng lên.
Lần này là số lạ.
Tôi bắt máy.
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nữ trẻ trung mềm mại.
“Chị Lâm phải không ạ?”
Tôi dựa lưng vào ghế.
“Cô là Tiểu Nhiễm?”
Cô ta hơi khựng lại, sau đó cười nhẹ.
“Xem ra anh Ngôn đã nói với chị về em rồi.”
“Không. Là tôi tự nghe thấy.”
Cô ta im lặng một giây.
Giọng lập tức trở nên ấm ức.
“Chị Lâm, em biết chị hiểu lầm em rồi. Nhưng em và anh Ngôn quen nhau trước chị. Năm em mười tám tuổi, người ở bên anh ấy là em.”
Tôi bình tĩnh nghe.
“Vậy à?”
“Đúng vậy. Mấy năm nay em ở nước ngoài, anh ấy chưa từng quên em. Nếu không phải năm đó em buộc phải rời đi, có lẽ người trở thành vợ anh ấy đã là em.”
Tôi bật cười.
Cô ta hơi không vui.
“Chị cười gì?”
“Tôi cười cô tự tin thật.”
“Chị…”
Tôi ngắt lời cô ta.
“Cô Nhiễm, nếu cô thật sự tin Chu Tự Ngôn yêu cô như vậy, thì cô nên bảo anh ta ký đơn ly hôn càng sớm càng tốt.”
Đầu dây bên kia lập tức yên lặng.
Tôi tiếp tục nói:
“Dù sao tôi cũng không cần anh ta nữa. Cô thích thì nhặt về đi.”
Giọng cô ta trở nên sắc nhọn.
“Chị đừng tỏ ra cao thượng! Chị chẳng qua là chiếm danh phận bà Chu lâu hơn em thôi. Anh Ngôn nói chị nhạt nhẽo, ở bên chị chẳng có cảm giác gì cả!”
Tôi cụp mắt.
Trong lòng vậy mà không đau như tưởng tượng.
“Thế à?”
Tôi nói:
“Vậy chúc cô sớm có được người đàn ông cảm thấy cô rất thú vị.”
Nói xong, tôi cúp điện thoại.
Không lâu sau, Tống Dực gửi tài liệu điều tra đến.
Cô gái kia tên là Tô Nhiễm.
Hai mươi ba tuổi.
Từng là sinh viên trường nghệ thuật, chưa tốt nghiệp đã ra nước ngoài, mấy tháng trước vừa về nước.
Gia cảnh bình thường, mẹ mắc nợ cờ bạc, em trai ăn chơi phá phách.
Ba năm gần đây, toàn bộ học phí, tiền thuê nhà, chi phí sinh hoạt của cô ta ở nước ngoài đều do một tài khoản ẩn danh chuyển khoản định kỳ.
Tài khoản đó thuộc về trợ lý riêng của Chu Tự Ngôn.
Tôi nhìn bản ghi chuyển khoản dài đến mấy trang.











