Chương 9: Đổi Đội, Đổi Vận
Tố Như sải bước giữa hai hàng cẩm y vệ, ánh mắt không còn gợn sóng. Mỗi cử động đều rành mạch, không một chút dư thừa. Đầu nàng đau âm ỉ, như có ai đó đang dùng kim nhọn đâm sâu vào từng mảnh ký ức cũ. Bên tai, tiếng hệ thống Tâm Ấn vẫn rì rầm, không rõ là thực hay ảo: “Ký ức về mẫu thân: xóa vĩnh viễn.”
Chỉ một dòng ấy, lòng nàng như bị khoét rỗng. Nhưng Tố Như không cho phép mình dừng lại. Đại điện rực lửa lồng lộng phía sau, ngoài kia màn đêm phủ kín lối đi, như một ván cờ đang đổi quân giữa trận.
Một bóng người lướt qua rất nhanh, áo xanh thẫm, mùi hương cỏ dại thoảng lại. Nhược Lan. Nàng quay đầu, chưa kịp gọi thì đã thấy hai Cẩm Tú giám kẹp lấy Nhược Lan, kéo thẳng về phía hậu viện. Tiếng giày giẫm lên nền đá lạnh, không ai ngoái lại. Đám đông tan ra, chỉ còn lại dư âm lạnh lẽo trong gió.
Giao Dao đứng dưới tán cây, mặt nghiêng về phía ánh trăng, đôi mắt lấp lánh như nước hồ sâu không đáy. Nàng ta không nói gì, chỉ mỉm cười nhìn Tố Như, tay vuốt nhẹ vạt áo. Nhìn kỹ, có thể thấy khóe môi Giao Dao khẽ động, như đang tự thì thầm một mật lệnh nào đó với hệ thống.
Khánh Vân đã đứng đợi ở góc tường, lưng dựa vào cột, tay khẽ gõ nhịp đều đều. Ánh mắt chạm vào Tố Như, lập tức chuyển thành cảnh giác. Giữa hai người, không khí căng như dây đàn.
Tố Như lướt mắt một vòng, phát hiện xung quanh không còn bóng cung nữ nào quen thuộc. Đào Linh biến mất tự lúc nào. Những người từng thuộc về một đội, một liên minh tạm bợ, giờ như bị xé thành từng mảnh nhỏ, văng ra các góc tối khác nhau của mê cung Đại Tề.
Bỗng tiếng hệ thống vang lên trong đầu Tố Như: “Thông báo: Nhóm của ngươi đã bị chia rẽ. Người chơi Vệ Nhược Lan bị bắt giữ với tư cách con tin. Muốn cứu, phải hợp tác với Triệu Khánh Vân. Nhiệm vụ đặc biệt: Đổi đội, đổi vận. Thời hạn: ba canh giờ.”
Nàng không có quyền lựa chọn. Nếu từ chối, Nhược Lan sẽ bị xóa sạch ký ức hoặc biến thành một con rối không hồn, như vô số cung nữ từng biến mất không vết tích trong cung. Tố Như siết chặt trâm ngọc, từng khớp ngón tay nổi gân xanh.
Khánh Vân bước tới, giọng trầm thấp:
– Nếu muốn cứu Nhược Lan, chúng ta phải phối hợp ngay bây giờ. Không còn đường lui.
Ánh mắt Tố Như sắc lạnh:
– Hợp tác, nhưng ngươi phải cho ta biết mục đích thật sự. Không còn ai tin ai trong mê cung này nữa.
Khánh Vân không đáp vội, tay khẽ vén vạt áo, để lộ một mảnh ngọc nhỏ khắc ký hiệu bí mật.
– Chỉ cần qua được vòng này, ta sẽ trao lại cho ngươi bằng chứng về kẻ đã tố cáo gia tộc họ Lâm. Nhưng trước hết, cứu người đã.
Tố Như nhìn sâu vào mắt Khánh Vân. Một thoáng, nàng nhận ra sau lớp bình tĩnh ấy là cả vực sâu thù hận và tuyệt vọng, giống như chính nàng – chỉ khác là hắn giỏi che giấu hơn.
– Được, – nàng nói khẽ, – nhưng nếu ngươi lừa ta, ta sẽ khiến ngươi hối hận.
Hai người lặng lẽ rời khỏi hành lang, men theo lối tắt dẫn về phía Tây điện. Trên đường đi, Tố Như dõi mắt về phía bóng tối, cảm giác như có hàng chục ánh mắt đang dõi theo từng bước chân. Ở góc khuất, một luồng khí lạnh lướt qua gáy nàng, hệ thống Tâm Ấn lập tức nhắc nhở: “Nguy hiểm, nguy hiểm. Cảnh báo: Giao Dao đã rời khỏi đội, hành động độc lập. Độ nguy hiểm: tăng lên mức tối đa.”
Ở một không gian khác, Giao Dao đứng một mình giữa hoa viên, trước mặt là bảng giao diện hệ thống ảo hiện lên như một tấm lụa mỏng. Tay nàng ta di chuyển nhanh như lướt trên bàn phím, mắt lấp lánh ý cười.
– Giao diện hệ thống: mở tính năng solo, truy cập quyền hạn đặc biệt.
– Danh sách mục tiêu: Hoàng hậu, Quý phi, Đào Linh, Cẩm Tú giám chủ sự.
– Tỷ lệ thành công: 38%.
Giao Dao cắn môi, mắt sáng rực.
– Được, bắt đầu truy sát.
Nàng ta lặng lẽ hòa vào bóng tối, động tác nhanh gọn, không để lại một tiếng động thừa. Đám hoa quỳnh dưới chân rụng tơi tả, như báo hiệu một trận combat đẫm máu sắp sửa khai màn.
Trong lúc ấy, ở hậu viện, Nhược Lan bị trói hai tay, quỳ gối trước mặt Quý phi Tạ Mẫn Dao. Quý phi mỉm cười ngọt ngào, nhưng đáy mắt lạnh băng.
– Ngươi biết vì sao mình bị bắt không?
– Không cần biết, – Nhược Lan đáp, giọng trầm ổn. – Nếu định giết, cứ ra tay.
Quý phi cười nhẹ, đưa tay vuốt tóc Nhược Lan như vuốt một con thú cưng.
– Không vội. Ta muốn ngươi tận mắt nhìn thấy bằng hữu của mình lựa chọn: cứu ngươi, hay tự cứu lấy mình.
Nhược Lan không động lòng, chỉ cười nhạt.
– Có người như Tố Như, ta chết cũng không ân hận.
Một Cẩm Tú giám tiến lại, đặt lên bàn một chiếc hộp gỗ nhỏ. Quý phi mở nắp, bên trong là một chiếc vòng bạc, trên khắc ký hiệu Tâm Ấn.
– Đeo vào. Nếu nhóm Tố Như thất bại, ký ức của ngươi sẽ bị hút sạch. Nếu thành công, ngươi có thể tự mình mở khóa. Đơn giản, phải không?
Nhược Lan nhìn thẳng vào mắt Quý phi, không hề run sợ.
– Kẻ yếu mới dùng thủ đoạn này. Các ngươi sợ đến mức phải mượn cả Tâm Ấn để trói buộc người khác, thật đáng thương.
Quý phi hơi nhíu mày, tay siết chặt hộp gỗ, nhưng vẫn cố giữ nụ cười.
– Chờ xem ai đáng thương hơn.
Ở phía Tây điện, Tố Như và Khánh Vân dừng lại bên bức tường đá rêu phong. Khánh Vân lấy ra một tấm bản đồ nhỏ, ngón tay lướt nhanh trên mặt giấy.
– Chỗ này là mật thất, nơi bọn Cẩm Tú giám thường giam giữ con tin. Nhưng muốn vào được phải qua ba lớp cạm bẫy: một là ảo giác, hai là độc khí, ba là mê cung ánh sáng.
Tố Như nhắm mắt, suy nghĩ rất nhanh.
– Để ta đi trước. Ta có thể giải độc và phá ảo cảnh. Ngươi lo đối phó với Cẩm Tú giám, ta không tin chúng sẽ không chơi trò gank bất ngờ.
Khánh Vân gật đầu, rút dao găm dấu trong ống tay áo, mắt sáng như dã thú.
– Bắt đầu.
Hai người phối hợp nhịp nhàng, như đã luyện tập hàng trăm lần ngoài đời. Ảo cảnh đầu tiên hiện lên: một hành lang trải dài, hai bên là bóng những người thân đã khuất, vẫy gọi trong tuyệt vọng.
Hệ thống nhắc: “Ảo giác cấp ba, cảm xúc tiêu cực tăng tốc. Chú ý: Nếu dừng lại quá ba nhịp tim, sẽ bị hút ký ức quan trọng.”
Tố Như cắn răng, nhắm chặt mắt, bước thẳng về phía trước. Mỗi bước là một ký ức mờ dần, nhưng nàng không dừng lại. Trong đầu chỉ còn một câu: “Không ai cứu mình ngoài chính mình.”
Khánh Vân đi sát bên, ánh mắt lạnh lùng, không để bất cứ hình ảnh nào làm chệch hướng. Hắn bóp chặt chuôi dao, gằn giọng:
– Đừng nhìn, đi tiếp.
Cuối cùng, cả hai thoát khỏi hành lang, phía trước là cánh cửa đá, bên trong phả ra mùi thảo dược nồng nặc. Độc khí.
Tố Như rút từ tay áo một viên thuốc màu lam, nuốt vội, rồi chia cho Khánh Vân một viên khác.
– Chỉ có năm phút, sau đó độc sẽ ngấm vào máu.
Khánh Vân cười nhạt, uống cạn, ánh mắt không rời nàng.
– Đúng là nữ nhi họ Lâm, luôn chuẩn bị mọi thứ sẵn sàng.
Bên trong, sương mù dày đặc như tấm màn che phủ. Tố Như lần theo vách tường, tay luôn đặt trên chuôi trâm ngọc. Đột nhiên, phía trước xuất hiện một bóng người mặc áo xám, mặt bịt kín, hai mắt đỏ ngầu.
– Không được tiến thêm, – bóng người khàn giọng, – nếu không, các ngươi sẽ chết ở đây.
Tố Như không dừng lại, ánh mắt sắc như dao:
– Ta đến lấy người. Nếu muốn sống, tránh ra.
Bóng người cười khẩy, vung tay, một làn khói đen bắn thẳng về phía hai người. Khánh Vân phản xạ cực nhanh, phi dao lao vút, trúng vào vai đối phương. Bóng người gục xuống, máu thấm đỏ vạt áo.
Tố Như không chần chừ, lao tới, dùng trâm ngọc điểm huyệt, rồi gỡ mặt nạ kẻ đó. Dưới lớp vải là gương mặt quen thuộc – Đào Linh.
Nàng ta th* d*c, mắt đầy sợ hãi:
– Đừng… tha cho ta… Ta chỉ làm theo lệnh…
Tố Như ghé sát tai, giọng lạnh băng:
– Lệnh của ai?
Đào Linh run rẩy, môi mấp máy:
– Quý phi… Còn có Hoàng hậu… Họ bảo… nếu ngươi cứu được Nhược Lan, sẽ cho ta đổi mạng lấy tự do.
Khánh Vân không kiên nhẫn, lôi Đào Linh qua một bên, trói lại, rồi ra hiệu cho Tố Như tiếp tục.
Bước qua lớp độc khí, trước mặt là mê cung ánh sáng. Từng tia sáng trắng xanh vẽ thành những đường xoắn ốc, chỉ cần bước sai một nhịp là rơi vào ảo cảnh vĩnh viễn.Tố Như nhắm mắt, dùng đầu ngón tay cảm nhận từng luồng khí lạnh phả ra từ khe đá. Nàng nhớ lại những ván cờ vây năm xưa, từng nước đi đều phải dựa vào cảm giác chứ không phải mắt nhìn.
– Theo ta, – nàng thì thầm.
Hai người lách qua từng khúc quanh, hơi thở dồn dập. Tiếng hệ thống vang lên: “Thời gian còn lại: một canh giờ. Nếu thất bại, người chơi Vệ Nhược Lan sẽ bị xóa ký ức.”
Cuối cùng, cả hai dừng trước một cánh cửa gỗ nặng nề. Khánh Vân ra hiệu giữ im lặng, rồi dùng ám hiệu riêng gõ ba tiếng ngắn, hai tiếng dài. Bên trong không động tĩnh.
Tố Như nhìn qua lỗ khóa, thấy Nhược Lan bị trói, mắt nhắm nghiền, hơi thở yếu ớt. Bên cạnh là một Cẩm Tú giám đang ghi chép vào sổ, miệng lẩm nhẩm gì đó với hệ thống.
Khánh Vân thì thầm:
– Ta sẽ đánh lạc hướng, ngươi vào giải cứu.
Tố Như gật đầu, cài lại trâm ngọc, rồi lặng lẽ trượt qua khe cửa. Chỉ một nhịp thở, nàng đã đến sau lưng Cẩm Tú giám, điểm huyệt nhanh như chớp. Người kia ngã xuống, sổ rơi khỏi tay.
Tố Như chạy tới, gỡ dây trói cho Nhược Lan, giọng nghẹn lại:
– Tỉnh dậy đi, là ta đây.
Nhược Lan mở mắt, ánh nhìn mơ hồ, nhưng vẫn nhận ra nàng.
– Ngươi… đến thật rồi.
Tố Như siết chặt tay Nhược Lan, kéo dậy.
– Không ai bỏ lại ngươi cả. Đi thôi, thời gian không còn nhiều.
Cửa bật mở, Khánh Vân lao vào, ánh mắt sáng rực chiến ý.
– Ra ngoài ngay, ta cản hậu.
Tố Như dìu Nhược Lan chạy về phía hành lang, phía sau là tiếng dao găm va vào nhau chan chát, tiếng kêu đau đớn của Cẩm Tú giám vọng lại. Mỗi bước, nàng đều cảm nhận rõ ràng Tâm Ấn trong ngực mình siết chặt, như một sợi xích lạnh lẽo quấn quanh tim.
Ra khỏi mật thất, ba người lao vào bóng tối, hơi thở gấp gáp. Khánh Vân trầy xước đầy mình, máu rỉ trên tay áo, nhưng vẫn không than vãn một lời.
Nhược Lan thì thào, giọng yếu ớt:
– Ta tưởng… các ngươi sẽ không đến…
Tố Như không trả lời, chỉ nắm chặt tay nàng. Lòng nàng trống rỗng, ký ức về mẫu thân đã mất sạch, chỉ còn lại cảm giác lạnh băng chạy dọc sống lưng.
Trên đường trở lại Đông điện, cả ba không nói một lời. Mỗi người đều tự nhốt mình trong mê cung riêng, giữa ký ức rạn vỡ và nỗi sợ mất đi bản thân.
Ở một góc khác, Giao Dao dừng chân trước căn phòng phủ kín sương khói. Trên bàn là một bản đồ ảo, các điểm sáng nhấp nháy liên tục. Nàng ta liếc nhanh, rồi gõ lệnh:
– Bắt đầu solo. Tăng độ khó lên mức tối đa. Đối thủ: Hoàng hậu, Quý phi, Đào Linh, Cẩm Tú giám trưởng.
Một giọng nói lạnh tanh vang lên từ hệ thống:
– Cảnh báo: Nếu thất bại, người chơi sẽ bị xóa sạch ký ức ba năm gần nhất.
Giao Dao cười nhạt, mắt ánh lên tia dã tâm:
– Chấp nhận đánh đổi.
Nàng ta lao vào mê trận, từng bước nhẹ như lướt trên mặt nước. Trên đường đi, lần lượt xuất hiện các nhân dạng quen thuộc: Hoàng hậu với ánh mắt sắc lạnh, Quý phi mỉm cười độc địa, Đào Linh run rẩy trong góc tối, Cẩm Tú giám trưởng đứng nghiêm như tượng.
Giao Dao không né tránh, mỗi lần combat đều dứt khoát, không nhân nhượng. Nàng ta lật tung từng chiêu độc, dùng hương liệu mê hoặc, lặng lẽ gieo rắc nỗi sợ lên từng đối thủ. Chỉ trong chốc lát, mê trận rối loạn, các NPC lần lượt bị loại khỏi cuộc chơi.
Khi cuối cùng chỉ còn lại Hoàng hậu, Giao Dao dừng lại, môi cong lên:
– Đinh Tư Dung, ngươi tưởng có thể thao túng mọi kẻ yếu trong cung này mãi sao?
Hoàng hậu không đổi sắc, chỉ nhấc tay, một luồng sáng trắng bắn thẳng vào ngực Giao Dao. Hệ thống rung lên: “Ký ức về gia đình: nguy cơ xóa vĩnh viễn. Đánh đổi hay từ bỏ?”
Giao Dao cắn môi, ánh mắt lóe lên tia đau đớn, rồi không do dự:
– Đánh đổi.
Ánh sáng lóe lên, Hoàng hậu biến mất, chỉ còn lại bóng Giao Dao lạc lõng giữa mê cung trắng xóa. Nàng ta ngồi bệt xuống đất, th* d*c, nước mắt tràn ra không kiểm soát. Nhưng chỉ một lát, Giao Dao lại đứng dậy, lau khô mặt, ánh mắt lạnh lẽo hơn trước.
– Không gì ràng buộc được ta nữa. Từ nay, chỉ còn ta và quyền lực.
Ở ngoài mê cung, Hoàng hậu ngồi trên cao, mặt lạnh như băng. Quý phi đứng bên, ánh mắt lo âu.
– Đã có tin gì về nhóm Tố Như? – Hoàng hậu hỏi, giọng sắc như lưỡi dao.
Quý phi cúi đầu, giọng run run:
– Đã gài bẫy, nhưng vẫn chưa thấy động tĩnh. Đào Linh mất liên lạc, e là gặp chuyện.
Hoàng hậu trầm ngâm, rồi phất tay:
– Tăng cường kiểm soát. Không để bất cứ ai thoát khỏi mê cung. Đặc biệt, Tố Như – nếu còn sống, phải bắt về đây.
Dưới điện, Thái giám trưởng Lý Phúc lặng lẽ ghi chép, ánh mắt láo liên. Hắn lướt qua các hàng ký hiệu trên bảng điều khiển, ngón tay gõ nhịp dồn dập.
– Đã kích hoạt hệ thống đánh đổi ký ức toàn cung. Chỉ số lạnh lùng tăng lên mức báo động. Đội hình các nhóm đang thay đổi liên tục. Sắp có biến lớn.
Trên khán đài ảo, dòng bình luận bùng nổ:
– Combat solo của Giao Dao chất quá!
– Nhóm Tố Như đổi đội, liệu có lật được ván cờ?
– Hệ thống đánh đổi ký ức ngày càng kinh dị. Bao giờ mới có người thắng thật sự?
Tố Như và Khánh Vân dìu Nhược Lan trở về phòng cũ, cửa vừa đóng lại, hệ thống lập tức khóa ngoại vi. Không khí ngột ngạt như sắp bùng nổ.
Tố Như buông tay, ngồi phịch xuống ghế, hai tay ôm đầu. Một ý nghĩ rùng rợn lướt qua tâm trí: “Ta đã quên điều gì? Đã mất đi bao nhiêu phần bản thân rồi?”
Nhược Lan ngồi tựa vào tường, mắt nhắm nghiền, hơi thở yếu ớt. Khánh Vân đi lại bên cửa sổ, trầm mặc như một bóng ma. Không ai lên tiếng, chỉ còn tiếng tích tắc của hệ thống vang vọng.
Bỗng cửa bật mở, Giao Dao bước vào, áo trắng dính máu, mắt ráo hoảnh. Nàng ta nhìn từng người, ánh mắt lướt qua như dò xét.
– Đội đã đổi, vận cũng đổi. Ai còn sống, ai đã chết trong tâm trí mình?
Không ai trả lời. Tố Như nhìn Giao Dao thật lâu, cuối cùng khẽ nói:
– Ngươi đã đánh đổi điều gì?
Giao Dao cười, nụ cười không còn hơi ấm.
– Ta đánh đổi cả ký ức về gia đình. Từ giờ, ta không còn gì để mất.
Nhược Lan mở mắt, nhìn thẳng vào Giao Dao:
– Người không còn gì để mất là người nguy hiểm nhất. Nhưng cũng là người cô độc nhất.
Giao Dao không đáp, chỉ ngồi xuống cạnh cửa, mắt nhìn vào hư vô. Trong căn phòng chật chội, bốn người ngồi bốn góc, như những quân cờ vừa được đổi lại vị trí trên bàn cờ mới.
Bên ngoài, tiếng hệ thống vang lên lần nữa: “Chuẩn bị cho vòng tiếp theo: Đấu trí sinh tử. Độ khó tăng lên mức cực hạn. Đánh đổi ký ức sẽ trở thành bắt buộc đối với mọi người chơi.”
Bốn người nhìn nhau, ánh mắt không còn niềm tin, chỉ còn lại sự cảnh giác và nghi ngờ lẫn nhau. Không ai biết, sau vòng này, liệu mình còn giữ được bao nhiêu phần là chính mình.
Đèn tắt phụt, chỉ còn một vệt sáng đỏ nhấp nháy trên tường: “Đêm dài bắt đầu.”
Trong bóng tối, tiếng thở dồn dập, tiếng tim đập hỗn loạn, và trên tất cả là cảm giác lạnh lẽo, nghi hoặc chính bản thân – như một lời nguyền không thể phá vỡ.
Ván cờ đã thay quân. Đội hình mới, vận mệnh mới. Nhưng liệu có ai thực sự đổi được số phận, hay chỉ là kẻ thua cuộc trong chính mê cung tâm trí mình?
Bên ngoài, gió nổi lên, mang theo hơi lạnh từ sâu trong lòng đất, như báo hiệu một cuộc thảm sát thầm lặng sắp sửa bắt đầu.











