Chương 10: Kẻ Phản Bội
Ánh chớp xé ngang bầu trời, tiếng sấm rền vang vỡ òa trong lòng mỗi người nơi đại sảnh của căn cứ. Sàn đá lạnh ngắt run lên dưới bước chân của bao số phận, không khí như đông đặc lại bởi nỗi bất an và sát khí đang cuộn trào. Lâm Kỳ và Trần Bách vừa trở về, quanh thân còn vương khí tức của vực sâu, giữa họ là một mảnh sáng mờ nhạt tựa tàn tro lơ lửng, như vết tích còn sót lại của Không Gian Dị Thức. Mọi ánh mắt đều dồn về phía hai người, trong đó là sợ hãi, hy vọng, ngờ vực, lẫn khát vọng sống sót mãnh liệt.
Gió lạnh rít qua những khe nứt trên tường, mang theo mùi sét cháy, máu tanh và bụi tro lẫn lộn. Đỗ Hoàng đứng chắn trước cửa y tế, thân hình thấp đậm như một tấm chắn kiên định. Giang Phong nắm chặt súng, ánh mắt tối sầm, liếc nhìn từng bóng áo đen đang lặng lẽ vây quanh. Lý Quân vẫn miệt mài bên bàn điều khiển, các dòng mã lướt nhanh, khuôn mặt trắng bệch vì căng thẳng nhưng không hề rời khỏi màn hình.
Ở một góc khuất, Hứa Diễm ôm sát lấy Hứa An, cố ghìm run rẩy trong từng hơi thở. Hứa An, chàng trai mặt non nớt thường ngày hay cười, giờ chỉ còn lại nét mặt cứng đờ, ánh mắt như mặt nước sâu không lường nổi. Tô Minh đang dốc sức cứu chữa cho những người bị thương, đôi bàn tay dính máu vẫn không ngừng run lên theo nhịp đất trời.
Một tiếng cười khô khốc vang lên, phá tan bầu không khí như ngưng đọng. Hàn Sở từ bóng tối bước ra, áo choàng đen phủ kín thân hình cao gầy, ánh mắt lạnh như lưỡi dao lướt qua từng người. “Các ngươi tin vào nhân tính giữa thời loạn này ư? Một tia hy vọng yếu ớt có thể chống lại vực sâu của quyền lực và phản bội hay sao?”
Trác Dương tiến lên, nụ cười méo mó nở trên khuôn mặt hói: “Căn cứ này chỉ thuộc về kẻ mạnh. Không Gian Dị Thức đã mở, thời đại mới sẽ do chúng ta định đoạt!” Đám người áo đen phía sau hắn đồng loạt siết chặt vũ khí, từng bước ép sát vào vòng phòng thủ.
Trong nháy mắt, Lâm Kỳ cảm nhận dị năng dao động dữ dội phía sau. Không gian tùy thân trong nàng rung lên như báo hiệu tai họa đang đến gần. Nàng khẽ nhíu mày, ánh mắt sắc bén nhìn về phía cầu thang phụ – nơi Hứa An vừa lặng lẽ tách khỏi chị gái, ẩn mình trong bóng tối, nét mặt giằng xé giữa tội lỗi và quyết tâm.
Bất ngờ, còi báo động rú lên, chói tai như xé toạc không gian. Lý Quân tái mặt: “Có kẻ phá khóa hệ thống phòng ngự phía Tây! Lệnh mã hóa bị xóa!” Triệu Vũ lao vút đi, chỉ để lại vệt sáng, rồi trở lại, giọng gấp gáp: “Bảng điều khiển bị phá! Toàn bộ hệ thống đã ngắt!”
Không khí đặc quánh, mọi ánh mắt đổ dồn về phía những gương mặt quen thuộc, lòng dấy lên nỗi ngờ vực lạnh lẽo. Trần Bách bước lên, giọng trầm ổn vang lên giữa cơn hỗn loạn: “Ai đã làm việc này? Đứng ra nhận đi!” Nhưng bốn bề chỉ còn lại sự im lặng và tiếng thở dồn dập.
Đúng lúc ấy, Hứa Diễm nghẹn ngào gọi: “An… em hãy nói thật đi, đừng để chị phải nghi ngờ em…” Hứa An run rẩy, hai bàn tay siết chặt đến bật máu, rồi đột nhiên bật ra khỏi bóng tối, hét lớn: “Đúng, là tôi! Các người muốn biết phải không? Tôi là nội gián!”
Cả đại sảnh lặng đi. Đỗ Hoàng chậm rãi tiến lại, ánh mắt đau đớn: “Tại sao? Chúng ta đã coi nhau như người một nhà…” Hứa An cười khô khốc, giọng vỡ òa giữa những mảnh vỡ của niềm tin: “Các người nghĩ mình là anh hùng, là cứu tinh. Nhưng những kẻ yếu như tôi thì sao? Nếu không có Hàn Sở, tôi đã chết ngoài vùng hoang dã rồi! Ở đây, tôi chỉ là một cái bóng, một công cụ. Hắn cho tôi quyền lựa chọn, cho tôi và chị Diễm vị trí trong thế giới mới!”
Triệu Vũ phẫn nộ lao tới, nhưng Trần Bách ngăn lại, ánh mắt trầm tĩnh như mặt nước sâu. Giang Phong lạnh lùng nói: “Ngươi đổi tất cả lấy chút thương hại của kẻ mạnh sao?” Hứa An ngửa đầu, giọng nghẹn ngào: “Không phải thương hại, mà là quyền tự quyết! Ở đây, ta chưa từng có được điều đó…”
Hứa Diễm nước mắt giàn giụa: “An, em nhầm rồi! Hắn chỉ lợi dụng em thôi. Chị đã tìm em suốt bao năm, em là người thân duy nhất của chị!” Hứa An thoáng chần chừ, ánh mắt dao động, nhưng đúng lúc đó, Hàn Sở bật cười, bóng tối trên người hắn tràn ra cuồn cuộn, cuốn lấy Hứa An, đồng thời lan rộng về phía trung tâm năng lượng của căn cứ.
Lý Quân hét lớn: “Hắn kích hoạt cơ chế tự hủy! Nếu không dừng lại, tất cả sẽ bị xóa sổ!” Lâm Kỳ không do dự, mở ra cánh cổng không gian bạc, kéo Trần Bách và Đỗ Hoàng cùng lao về phía trung tâm năng lượng. Dị năng của nàng vận chuyển cực hạn, vệt sáng bạc đan thành trận pháp ngăn bóng tối lan rộng. Đỗ Hoàng dùng sức mạnh nâng bổng những tấm chắn nặng trĩu, mở đường cho Lý Quân chui vào lõi hệ thống, mồ hôi vã ra trên trán, ánh mắt căng như dây đàn.
Giữa lúc đó, Hàn Sở ghé sát Hứa An, giọng lạnh tanh: “Ngươi đã làm tốt. Nhưng nơi này không còn giá trị nữa. Chuẩn bị đi, tất cả sẽ thành tro tàn.” Hứa An vùng vẫy, hoảng loạn: “Ngươi hứa cho ta dị năng, hứa giữ chị ta an toàn!” Hàn Sở chỉ cười khẩy: “Kẻ yếu chỉ có giá trị khi biết nghe lời.” Bóng tối quanh hắn cuộn lên, như vực sâu nuốt trọn mọi ý chí.Hứa Diễm gào lên, dị năng bùng phát, những con vật dị hóa trong căn cứ đồng loạt gầm rống, lao vào bóng tối. Song lực lượng của Hàn Sở quá mạnh, từng con một bị nuốt chửng, không kịp kêu lên. Tô Minh chạy tới, truyền cho Hứa Diễm luồng dị năng hồi phục, giọng trầm tĩnh: “Đừng tuyệt vọng. Em trai em vẫn còn cơ hội.”
Tại trung tâm năng lượng, Lâm Kỳ và Trần Bách phối hợp, dị năng không gian và kim loại đan vào nhau thành lưới chắn, phong tỏa các mạch dẫn. Đỗ Hoàng tiếp sức dọn đường, Lý Quân gấp rút thao tác, khuôn mặt trắng bệch. “Có đoạn mã lạ, ai đó đã cài từ trước!” Anh lắp bắp. Trần Bách liếc nhanh, nhận ra ký hiệu cá nhân của Hứa An. “Chỉ cậu ấy mới gỡ được. An, nếu còn một chút lương tâm, hãy sửa sai!” Anh quát lớn.
Hứa An nghe tiếng gọi, ánh mắt vỡ òa. Cậu nhìn Hàn Sở, rồi nhìn chị gái đang quỳ gục trong nước mắt, giọng nức nở: “Chị Diễm… tha thứ cho em! Em sẽ sửa sai!” Dị năng tàng hình của cậu chuyển hướng, hòa vào hệ thống, xóa sạch đoạn mã tự hủy. Lý Quân thở phào: “Được rồi, đã vô hiệu hóa! Nhưng bóng tối vẫn chưa biến mất!”
Hàn Sở gầm lên, bóng đen cuộn trào, cuốn lấy Hứa An rồi tấn công thẳng vào Lâm Kỳ. Không gian vặn vẹo, ánh sáng bạc và bóng tối giao tranh dữ dội. Lâm Kỳ nhìn thẳng vào mắt Hàn Sở: “Ngươi chỉ biết phá hủy, không hiểu được sức mạnh của niềm tin. Nếu muốn hủy diệt nơi này, hãy bước qua xác ta trước!” Hàn Sở cười lạnh, vung dị năng ập tới như lưỡi hái tử thần. Trần Bách vung tay, dị năng kim loại hóa thành thương bạc, nhưng tất cả bị bóng tối nuốt chửng.
Đúng lúc ấy, Hứa Diễm lao tới ôm chặt lấy Hứa An, nước mắt thấm ướt vai áo em trai. Dị năng cảm xúc của nàng bùng phát, từng vệt sáng yếu ớt len lỏi vào bóng tối, làm nó chậm lại. Hứa An run rẩy, dị năng dao động cực hạn, như muốn phá nát thân xác yếu ớt. “Em đã về rồi. Còn ở bên chị, em vẫn là An của chị…” Hứa Diễm thì thầm.
Từ rìa cuộc chiến, Mạc Thư đứng lặng lẽ, ánh mắt lạnh lùng quan sát. Phùng Nghi siết chặt lọ độc, đứng bên bức tường nứt toác, sẵn sàng đào tẩu bất cứ lúc nào. Ngoài đại sảnh, Trác Dương nhân cơ hội hét lớn: “Giết hết phản loạn! Căn cứ này là của ta!” Đám áo đen ập vào, hỗn chiến nổ ra. Giang Phong lao đi như bóng ma, súng nổ, dao lóe, vệt máu rơi lạnh lẽo. Triệu Vũ lướt như gió, cứu từng người bị thương khỏi vòng vây.
Lâm Kỳ tập trung toàn bộ ý chí, không gian tùy thân mở rộng, hút lấy những vệt bóng tối còn sót lại. Hai dị năng va chạm, ánh sáng bạc và bóng đen bùng nổ dữ dội. Hàn Sở lùi lại, sắc mặt tái xanh nhưng vẫn nở nụ cười điên loạn: “Ta sẽ còn trở lại. Các ngươi không trốn được đâu!” Nói rồi, hắn hòa vào bóng tối, biến mất như chưa từng tồn tại.
Không khí căng thẳng vỡ òa thành im lặng nặng nề. Đỗ Hoàng th* d*c, giọng khàn đặc: “Bầy xác sống ngoài kia chưa rút. Đám Trác Dương cũng chưa chịu dừng.” Giang Phong gật đầu, lạnh lùng: “Củng cố phòng thủ. Ai không trung thành, loại bỏ ngay.” Lý Quân tiếp tục rà soát hệ thống. Triệu Vũ truyền tin, đôi mắt vẫn ánh lên sự nghi hoặc về niềm tin và phản bội.
Mạc Thư bước tới, giọng đều đều: “Ngươi nghĩ tha thứ cho kẻ phản bội sẽ giữ được lòng người mãi sao? Nếu hôm nay tha cho một kẻ, ngày mai lại có kẻ khác noi theo.” Phùng Nghi nhún vai, ánh mắt lạnh tanh: “Hiền lành chỉ có đường chết. Các người cứ tin, ta sẽ chờ xem.”
Lâm Kỳ im lặng hồi lâu, nhìn vào đôi mắt trẻ thơ của Hứa An – nơi giờ đây chỉ còn lại sự hối hận và day dứt. Nàng trầm giọng: “Kẻ phản bội không đáng tha thứ, nhưng nếu chỉ biết loại trừ, căn cứ này sẽ chỉ còn lại máu và hoài nghi. Ta chọn giữ lại cho An một cơ hội sửa sai, cũng là giữ lại cho tất cả một tia hy vọng.”
Trần Bách gật đầu, ánh mắt trầm tư: “Chỉ cần cậu ấy thật lòng hối cải, chúng ta sẽ giám sát. Hy vọng một lần này không phụ lòng tin.” Triệu Vũ cau mày: “Nếu không tin nhau, sống cũng chẳng khác gì chết.” Hứa Diễm vẫn ôm chặt em trai, nước mắt chưa khô: “Cảm ơn… em sẽ không phụ lòng nữa…”
Bên ngoài, xác sống vây quanh căn cứ như bầy sói đói, mắt đỏ lập lòe. Đêm buông xuống nặng nề, trong căn cứ chỉ còn lại tiếng th* d*c, tiếng khóc nghẹn, và những vết thương chưa kịp liền da. Nhưng trong mảnh vụn của niềm tin, ánh sáng nhỏ bé vẫn le lói.
Đột ngột, còi báo động vang lên lần nữa, xé tan màn đêm. Lý Quân kêu lên: “Có dị năng cấp S tiếp cận phía Nam! Là Mạc Thư và Phùng Nghi, bọn chúng đã liên thủ!” Tiếng sấm giáng xuống, bóng trắng bạc của Mạc Thư lướt qua tường, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào Lâm Kỳ: “Trò chơi mới chỉ vừa bắt đầu, ngươi dám tin vào lòng người, để xem niềm tin đó sẽ tan vỡ thế nào…”
Bên ngoài, gió nổi cuồn cuộn, bụi tro bay đầy trời, bầy xác sống đồng loạt tru lên, tiếng gầm như vọng về từ địa ngục. Những vết nứt trên trần căn cứ mỗi lúc một lớn, báo hiệu nền móng đang rạn vỡ. Lâm Kỳ siết chặt bàn tay, đôi mắt sáng rực giữa bóng tối, biết rằng thử thách thật sự mới chỉ khởi đầu. Phía trước, vực sâu vẫn đang đợi kẻ dám bước qua ranh giới của chính mình.











