Trang chủ/Căn Cứ Cuối: Dị Không Hậu Tận Thế/Chương 12: Mưu Đồ Quyền Lực
Căn Cứ Cuối: Dị Không Hậu Tận Thế

Chương 12: Mưu Đồ Quyền Lực

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Bình minh u ám lặng lẽ phủ xuống căn cứ, vầng sáng nhợt nhạt xuyên qua mảng mây tro xám, rải lên những mái nhà đổ nát lớp bụi lạnh lẽo. Tàn tích chiến cuộc còn vương vất khắp quảng trường: mảnh giáp vỡ, vệt máu khô loang lổ, xác những thiết bị lạ vùi trong đất đá. Gió sáng sớm thổi qua khe tường nứt, mang theo hơi lạnh và mùi tro, quét lên những khuôn mặt mệt mỏi. Giữa khung cảnh ấy, Lâm Kỳ đứng thẳng, đôi mắt xám tro bình thản mà kiên cường, cổ tay còn vết máu rỉ từ vết sẹo cũ, trên vai là bàn tay vững chãi của Trần Bách.

Bên cạnh nàng, Giang Phong im lặng chỉnh lại súng, mắt dò xét từng bóng người phía trước. Hứa Diễm vẫn ôm lấy em trai, lệ chưa khô trên má, còn Triệu Vũ, Đỗ Hoàng, Lý Quân, Tô Minh mỗi người tựa như một cột trụ, lặng lẽ dõi theo, mang trong ánh mắt cả trông cậy lẫn quyết tâm. Đám người sống sót còn lại dần tụ lại phía xa, vẻ mặt hoang mang, bất an, rì rầm những lời đồn về “người giữ chìa khóa” lan nhanh như cỏ dại.

Khi bóng tối đêm qua vừa rút đi, một đoàn người khoác áo xám tiến vào quảng trường. Dẫn đầu là Trác Dương, thân hình bệ vệ, nụ cười giả lả cố che giấu ý đồ hiểm độc. Hàn Sở đi sát bên, áo choàng đen phấp phới, mắt sắc lạnh. Phía sau, Phùng Nghi và Mạc Thư lặng lẽ, mỗi người tỏa ra một khí chất lạnh lẽo riêng biệt.

Trác Dương dừng lại, giọng nói vang lên rõ ràng:

— Các ngươi quả không tầm thường, đã ngăn được cổng dị thước. Nhưng hiểm họa còn đó, ngoài kia lũ dị năng giả lẫn xác sống ngày càng mạnh. Căn cứ này, nếu không hợp tác, sẽ chẳng thể chống đỡ lâu dài. Ta muốn các ngươi hợp tác, cùng kiểm soát Không Gian Dị Thức, đổi lại sự bảo vệ và phân phối vật tư công bằng.

Hàn Sở liếc qua, môi nhếch khinh miệt:

— Dị năng mạnh mà lòng người rối loạn, thì cũng chỉ là cát bụi giữa gió.

Từ phía sau, Mạc Thư lặng lẽ tỏa sóng tâm trí, ảo giác lượn lờ quanh đám đông, khiến những kẻ yếu bóng vía bối rối, ánh mắt trở nên hoảng hốt.

Lâm Kỳ không rời khỏi vòng tay Trần Bách, ánh mắt nàng quét qua từng kẻ đối diện. Dị năng của Trác Dương như lớp sương mù đè nặng lên ý chí mọi người, nhưng vòng bảo vệ của đồng đội phía sau vẫn vững vàng. Nàng gật đầu nhẹ với Trần Bách rồi tiến lên, giọng bình tĩnh:

— Trác Dương, nếu muốn hợp tác, hãy bày điều kiện thật rõ ràng. Đừng dùng những lời dụ dỗ sáo rỗng.

Trác Dương cười lớn, cố ý để mọi người trong căn cứ đều nghe thấy:

— Ta không muốn máu đổ thêm. Trật tự mới cần những người mạnh mẽ như các ngươi. Nếu hợp tác, ta hứa sẽ bảo vệ mọi người, xây lại căn cứ thành pháo đài vững chắc. Ai chống đối, tự gánh lấy hậu quả.

Đám người bình thường phía xa bắt đầu thì thầm, ánh mắt dao động giữa hai phe. Sóng dị năng của Trác Dương như lưỡi liềm vô hình cắt vào niềm tin yếu ớt của họ.

Tô Minh bước lên, áo blouse trắng dính máu, giọng sắc lạnh:

— Bảo vệ ư? Hay định biến tất cả thành vật thí nghiệm như những căn cứ phân tầng trước đây?

Phùng Nghi cười khẩy, giọng the thé:

— Nếu không nghe, nơi này sẽ chẳng còn gì ngoài xác trắng và đất hoang.

Giang Phong đặt tay lên súng, trầm giọng:

— Kẻ xây trật tự bằng máu, cuối cùng cũng bị máu nhấn chìm.

Đỗ Hoàng lặng lẽ che chắn trước mặt Lý Quân và Triệu Vũ, ánh mắt ông kiên định, bàn tay nắm chặt cây xà beng cũ. Trong đôi mắt nông dân ấy, không chỉ có khát vọng sống mà còn cả niềm tin vào mầm non hy vọng.

Không khí căng như dây đàn. Hứa Diễm đứng sát em trai, mắt đỏ hoe đầy cảnh giác. Hứa An nép vào bóng chị, ánh mắt dao động, lòng cậu như chiếc lá trước gió dữ, chưa biết sẽ trôi về đâu.

Trác Dương dịu giọng hướng về đám đông:

— Những người bình thường, hãy nghĩ đi: ai mới thực sự bảo vệ các ngươi? Lựa chọn đi! Thuận theo sẽ được sống, chống đối sẽ bị loại bỏ.

Sóng dị năng ngấm ngầm cuộn lên, vài người bắt đầu dao động, rụt rè tiến về phía Trác Dương, miệng lẩm bẩm cầu xin được sống.

Lâm Kỳ im lặng nhìn quanh, ánh mắt thấu suốt từng gương mặt. Nàng hiểu, trận chiến này không chỉ là dị năng hay vũ khí, mà là ý chí và lòng tin. Nếu để lòng người tan rã, căn cứ dù mạnh đến đâu cũng sụp đổ.

Nàng cất giọng, không lớn nhưng vang vọng:

— Ta không vẽ ra thiên đường giả tạo, không hứa bảo vệ tất cả. Ai ở lại, phải tự tin vào mình, tin vào đồng đội. Kẻ bán đứng đồng đội, sớm muộn cũng trở thành nô lệ cho kẻ mạnh hơn.

Trần Bách đứng cạnh nàng, giọng dứt khoát:

— Muốn rời đi, cứ đi. Đừng mong quay lại khi mọi thứ đã sụp đổ.

Sóng dị năng của Trác Dương va vào ý chí Lâm Kỳ như hai dòng thác đổ, bọt trắng văng tung tóe. Mạc Thư lùi lại, mắt lộ vẻ dè chừng. Phùng Nghi bẻ gãy một lọ độc, chất tím rỉ qua kẽ tay, mùi hăng hắc lan ra.

Hàn Sở nhấc tay, mắt đen sâu hút nhìn chằm chằm Lâm Kỳ:

— Dị năng Không Gian Dị Thức là chìa khóa mở ra kỷ nguyên mới. Nếu không giao ra, đừng trách ta tàn nhẫn.

Dị năng của Hàn Sở như lưỡi dao lạnh cắt qua không khí, trườn quanh vết sẹo trên cổ tay Lâm Kỳ. Nàng vận sức, dị năng không gian lan tỏa, tạo thành lớp màng vô hình ngăn không cho dị năng đối phương xâm nhập.

Lý Quân ở phía sau, ngón tay lướt nhanh trên thiết bị điện tử tự chế. Giọng anh trầm thấp:

— Ngoài kia có ba nhóm dị năng giả cấp cao đang áp sát. Chúng chia hướng, định bao vây căn cứ.

Giang Phong liếc nhanh sang:

— Có thể gây nhiễu hệ thống của chúng bao lâu?

— Khoảng mười phút, nếu không gặp hacker mạnh.

Triệu Vũ thì thầm bên Đỗ Hoàng:

— Nếu có biến, cháu dẫn nhóm sơ tán qua hầm phía bắc, ông giữ phía tây.

Đỗ Hoàng gật đầu, ánh mắt bình thản.

Đúng lúc ấy, Mạc Thư tiến lên, sóng tâm trí lan rộng như tấm lưới vô hình. Giọng nàng nhẹ như gió lạnh:

— Các ngươi, có bao giờ tự hỏi vì sao thế giới này sụp đổ? Vì lòng người yếu đuối, hay vì những kẻ như các ngươi cứ níu lấy quá khứ, không chịu thay đổi?

Hứa Diễm bước ra, mắt đỏ hoe nhưng sáng ngời:

— Thế giới này không cần kẻ dẫn đường lạnh lẽo. Chúng ta cần tự đứng lên, không làm con rối cho dị năng của ngươi.

Hứa An cúi đầu, giọng run:

— Em sẽ ở lại bên chị.

Hứa Diễm khẽ ôm lấy em, thì thầm:

— Chỉ cần em không lạc lối, chị không sợ gì.

Trác Dương nhíu mày, nhận thấy lòng người chưa nghiêng về phía mình. Hắn hạ giọng, cố tạo vẻ chân thành:

— Lâm Kỳ, hợp tác cùng ta mở rộng Không Gian Dị Thức, không chỉ cứu căn cứ mà còn có thể dựng lại trật tự nhân loại. Ta không ép buộc ngươi phục tùng, chỉ cần chia sẻ quyền lực, mọi người sẽ được yên ổn.

Lâm Kỳ nhìn thẳng, ánh mắt lạnh băng:

— Quyền lực trao sai tay chỉ gây hủy diệt. Nếu thực lòng muốn hợp tác, hãy buông dã tâm kiểm soát, đứng ngang hàng với tất cả.

Phùng Nghi cười khẩy, giọng sắc:

— Đừng mơ! Không giao Không Gian Dị Thức, nơi này sẽ thành mồ chôn các ngươi!

Tô Minh lặng lẽ tỏa dị năng hồi phục, tạo thành vòng sáng nhạt quanh những người bị thương. Nàng nhìn Phùng Nghi, giọng chắc nịch:

— Động đến người vô tội, ta sẽ khiến ngươi trả giá.

Hai ánh mắt gặp nhau, sát khí lặng lẽ đan xen.Bầu không khí đóng băng, sát khí và áp lực dị năng quấn lấy từng tấc không gian.

Lý Quân nâng thiết bị, giọng khẩn trương:

— Một nhóm dị năng giả lạ đang tới từ phía đông, liên lạc với phe Trác Dương. Chúng mang thiết bị khuếch đại dị năng, nếu tiếp cận đủ gần sẽ phá được màng chắn không gian.

Trần Bách liếc sang Giang Phong:

— Phòng thủ vòng ngoài. Đỗ Hoàng, Triệu Vũ, đưa người không dị năng xuống hầm. Hứa Diễm, Hứa An, giữ liên lạc với động vật ngoài tường, phát hiện biến động lập tức báo.

Đỗ Hoàng cất tiếng trầm ổn:

— Mọi người theo tôi, di chuyển nhanh, không hoảng loạn.

Triệu Vũ lao đi như cơn gió, dẫn đường cho người già, trẻ nhỏ, mắt ánh quyết tâm.

Lâm Kỳ vẫn giữ vị trí trung tâm, dị năng không gian lan rộng, sẵn sàng bao phủ đồng đội nếu bị tấn công. Nàng biết, chỉ một khe hở, Hàn Sở sẽ lập tức cướp lấy dị năng nàng.

Trác Dương ra hiệu cho Hàn Sở và Phùng Nghi. Hàn Sở tiến lên, dị năng như lưỡi dao áp sát màng không gian. Phùng Nghi vung tay, ném lọ độc, khói tím mờ lan ra.

Mạc Thư ở sau, sóng tâm trí phóng ra, gieo rắc sợ hãi, hoài nghi vào những kẻ yếu đuối.

Giang Phong bắn vỡ lọ độc giữa không trung. Đỗ Hoàng nhảy vọt lên, tay không tóm lấy một kẻ trong nhóm dị năng giả lạ, quật xuống đất. Trần Bách vận dị năng, kim loại vụn bay lên tạo thành rào chắn sáng, hòa vào màng bảo vệ của Lâm Kỳ.

Lâm Kỳ nhắm mắt, dị năng không gian vận chuyển cực hạn, mở một cửa nhỏ phía sau lưng đồng đội, sẵn sàng đưa họ vào không gian tùy thân nếu tình hình vượt kiểm soát.

Đám đông người bình thường đứng lặng, run rẩy, thì thầm cầu xin được bảo vệ. Một số do dự, ánh mắt dao động giữa hai phe.

Trác Dương thấy không lay chuyển được lòng người, chuyển sang cứng rắn. Hắn ra hiệu, nhóm dị năng giả lạ vận dụng thiết bị khuếch đại, hướng về trung tâm quảng trường.

Một tiếng nổ trầm vang lên, sóng năng lượng va vào màng không gian của Lâm Kỳ. Nàng rít khẽ, máu rỉ ra từ vết sẹo, dị năng bị ép đến cực hạn.

Trần Bách kịp bổ sung sức mạnh kim loại, giúp lớp màng trụ vững. Giang Phong bắn hạ kẻ vừa rút thiết bị lạ, phía sau Hàn Sở lặng lẽ lướt tới, dị năng hấp thu phát ra luồng khí đen như màn sương độc.

Lý Quân nhập lệnh, gây nhiễu thiết bị đối phương. Ánh sáng xanh lóe lên, từng thiết bị phát ra tia lửa rồi tắt.

Phùng Nghi ném thêm ba lọ độc, nhưng Hứa Diễm đã triệu hồi bầy chuột và chim sẻ hoang, lao vào cắn phá, chất độc loãng dần.

Mạc Thư nhắm mắt, sóng tâm trí tập trung vào nhóm người bình thường, gieo ảo giác chết chóc, phản bội, bóng tối. Một số người la hét, chạy tán loạn, số khác ngã quỵ, ôm đầu khóc.

Lâm Kỳ mở mắt, dị năng không gian vươn ra như cánh tay mềm mại, bao lấy những người còn ý chí, chặn sóng ảo giác. Nàng thì thầm:

— Sinh tử vốn không thể cưỡng cầu. Ai giữ được lòng tin sẽ không bị bóng tối nuốt chửng.

Tia sáng nhỏ lóe lên trong tâm trí những người đứng vững, ánh mắt họ dần lấy lại sức sống.

Tô Minh bước tới, dị năng hồi phục lan ra, chữa lành cho những người vừa bị sóng tâm trí làm hoảng loạn. Đỗ Hoàng cõng một đứa trẻ chạy về hầm trú ẩn, ánh mắt ông không do dự.

Triệu Vũ lướt ngoài rìa, tiếp tế vật tư cho những nhóm nhỏ còn lạc lối, trao cho bà lão chiếc bánh mì cuối cùng, thì thầm:

— Bà đừng sợ, chúng cháu sẽ không bỏ lại ai.

Trác Dương thấy thế trận bất lợi, mắt lóe độc ác. Hắn ra hiệu cho Hàn Sở tấn công trực diện.

Hàn Sở vận dị năng, như bóng đen lao vào Lâm Kỳ. Dị năng phân tách va vào màng không gian, tiếng rạn nứt vang lên. Trong khoảnh khắc, ký ức cũ của Lâm Kỳ ùa về: cha mẹ, em gái, căn nhà nhỏ. Nàng nghiến răng, gạt mọi thứ, tập trung ý chí vào dị năng. Đau nhói nơi vết sẹo, cảm giác như hai thế giới chồng lên nhau. Dị năng không gian bùng nổ, cánh cửa tùy thân mở rộng, hút lấy luồng khí đen của Hàn Sở, ép hắn lùi lại, mắt đỏ ngầu.

Trần Bách dùng kim loại tạo lưới chắn, chặn thiết bị khuếch đại dị năng vừa khởi động lại. Lý Quân nhập lệnh, thiết bị đối phương nổ tung, ánh lửa bắn tóe.

Phùng Nghi phun luồng khí độc cuối cùng, bị bầy chim sẻ chặn lại. Mạc Thư, thấy sóng tâm trí bị chặn, mắt lộ vẻ thất vọng pha chút sợ hãi.

Bên ngoài, đám đông người bình thường đã phân hóa. Một nhóm nhỏ chạy về phía Trác Dương cầu xin che chở. Số còn lại, dù sợ hãi, vẫn đứng phía sau Lâm Kỳ, không phải vì dị năng, mà vì ánh mắt kiên định của nàng.

Trác Dương nhíu mày, nhận ra không thể bẻ gãy thế trận bằng dị năng hay lời lẽ. Hắn ra hiệu, đoàn áo xám rút vũ khí lạnh, tỏa ra bao vây vòng ngoài.

Lâm Kỳ nhận ra thời cơ, ra hiệu cho đồng đội. Trần Bách, Giang Phong, Đỗ Hoàng, Triệu Vũ lập tức dàn quân, tạo thành phòng tuyến.

Nàng bước lên, ánh mắt xám tro quét qua từng kẻ đối diện, giọng trầm vang:

— Đây là lựa chọn cuối cùng. Ai muốn ở lại, hãy cầm vũ khí bảo vệ nơi này. Ai muốn đi, cứ đi, đừng quay đầu lại.

Im lặng kéo dài, rồi một cậu bé đứng lên, ánh mắt kiên định:

— Cháu không muốn bỏ lại mọi người.

Một phụ nữ trẻ run rẩy cầm lấy cây gậy, đứng cạnh Tô Minh:

— Em… em sẽ cố bảo vệ những người yếu hơn.

Từng người, dù sợ hãi, vẫn bước lên, tạo thành vòng người mỏng manh mà dẻo dai, như bầy chim sẻ nhỏ giữa cơn bão.

Trác Dương bật cười, tiếng cười vang vọng:

— Được! Ta sẽ xem các ngươi chống đỡ được bao lâu!

Hắn ra hiệu, đoàn áo xám bắt đầu áp sát. Đúng lúc ấy, dưới lòng đất vang lên tiếng động lạ—một thiết bị của Không Gian Dị Thức khởi động, ánh sáng tím nhạt hắt lên mặt đất, báo hiệu nguy cơ lớn hơn vẫn rình rập.

Lâm Kỳ cảm nhận dị năng dao động mạnh mẽ, như có một ý chí khác đang thức tỉnh dưới lớp đất đá. Nàng siết chặt bàn tay, ánh mắt sáng lên tia quyết tâm.

Giang Phong liếc quanh, giọng trầm thấp:

— Có gì đó không ổn. Phải chuẩn bị tình huống xấu nhất.

Lý Quân kiểm tra thiết bị, trán toát mồ hôi:

— Nguồn năng lượng lạ tăng nhanh. Nếu không kiểm soát, có thể phá hủy cả căn cứ.

Trần Bách đặt tay lên vai Lâm Kỳ, giọng ấm mà sắc:

— Ta sẽ ở bên nàng, dù sống chết.

Hứa Diễm siết chặt tay em, mắt ngời sáng:

— Dù chết cũng không làm nô lệ.

Gió lạnh quét qua, cuốn theo hơi thở của những người còn sống. Bóng tối dưới lòng đất âm thầm chuyển động, như con thú đói chờ xé toang mọi ảo tưởng về an toàn.

Lâm Kỳ ngẩng đầu, đối diện ánh mắt Trác Dương, Hàn Sở, Phùng Nghi, Mạc Thư—kẻ khát quyền lực nhưng sợ ánh sáng ý chí. Nàng hiểu, trận quyết chiến cuối cùng sắp tới.

Xa xa, vết rạn tím trên bầu trời loang rộng, tiếng thì thầm của Không Gian Dị Thức vọng về lạnh lẽo.

Lòng người như dây đàn kéo căng, chờ một nhát chém sẽ tan vỡ. Nhưng chính nơi vực sâu ấy, mầm trật tự mới đã nảy chồi, chờ ngày bừng nở giữa tro tàn.

Một tiếng nổ vọng từ phía đông, ánh sáng tím rực xuyên qua bóng tối, chiếu thẳng vào quảng trường. Bóng người lao ra, tiếng hét vang lên, mở đầu cho trận tranh đấu mà sinh tử chưa ai đoán định.

Lâm Kỳ đứng giữa vòng vây, mắt xám tro không lay động, sẵn sàng đối diện mọi thử thách, dù phía trước chỉ còn vực sâu và bóng tối.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử