Chương 6: Thí Nghiệm Máu
Bóng đêm ngoài tường thành trải dài như tấm lụa tang, không khí trong phòng họp nặng nề, tựa hồ ngưng đọng cả thời gian. Lâm Kỳ đứng lặng bên cửa sổ vỡ, ánh mắt xám tro quét qua từng khuôn mặt — mỗi người đều mang trong mình dấu vết hoài nghi và mệt mỏi. Trần Bách ngồi ở đầu bàn, dáng vững chãi nhưng thần sắc phảng phất u ám, bàn tay chàng đan chặt, đôi mắt sâu như vực thẳm phản chiếu bóng tối giăng mắc khắp căn cứ.
Gió đêm len lỏi qua những khe tường nứt, mang theo hơi lạnh và tiếng hú rền rĩ từ nơi xa xăm — dư âm của nhân gian cũ chưa chịu lụi tàn. Hứa Diễm ngồi sát bên Hứa An, bàn tay nhỏ khẽ siết lấy tay em trai; Giang Phong tựa vào khung cửa, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao, dõi ra ngoài mảng trời xám xịt. Triệu Vũ co người ở góc khuất, mắt lấp lánh lo âu, còn Lý Quân cúi đầu bên máy tính bảng, những ngón tay liên tục gõ phím, cố dìm nỗi bất an vào logic lạnh lùng. Đỗ Hoàng thì ngồi lặng thinh, thân hình thấp đậm như bức tường che chắn cuối cùng giữa hỗn loạn.
Không ai lên tiếng, mỗi người một ý nghĩ, một nỗi sợ riêng, song tất cả đều nhận ra: căn cứ này, nơi họ từng gửi gắm hy vọng, đã không còn là pháo đài bất khả xâm phạm.
Một tiếng gõ cửa gấp gáp bất ngờ vang lên, xé toạc bầu không khí đặc quánh. Tô Minh xuất hiện, áo blouse trắng đã loang lổ vết máu, tóc rối bời, gương mặt hốc hác nhưng ánh mắt bừng sáng sự dữ dội hiếm thấy.
“Có chuyện gì vậy?” Trần Bách hỏi, giọng trầm thấp.
Tô Minh không trả lời ngay, chỉ nhìn khắp phòng, như đếm từng hơi thở, cân nhắc từng ánh mắt. Đến khi ánh mắt dừng lại ở Lâm Kỳ, nàng mới cất tiếng, khàn đặc nhưng rõ ràng:
“Ta vừa phát hiện mẫu máu lạ dưới hầm xét nghiệm. Không phải dị năng giả… mà là máu người thường.”
Một làn sóng lạnh buốt quét qua căn phòng. Lý Quân đẩy kính, giọng hơi run: “Ý chị là có ai đó đang lấy máu người thường để thí nghiệm?”
Tô Minh gật đầu, đặt lọ thủy tinh lên bàn, chất lỏng đỏ sẫm bên trong như một dấu hỏi rỉ máu giữa lòng tin mong manh. “Mẫu này còn tươi, chỉ hai ngày trở lại. Trong máu có dấu vết thuốc ức chế dị năng. Ta còn tìm thấy hồ sơ thí nghiệm cũ, bị giấu trong két sắt.”
Không ai lên tiếng. Đỗ Hoàng chậm rãi nói: “Tôi chỉ xuống kho y tế lấy thuốc, không đụng gì khác.” Triệu Vũ lắc đầu, giọng nhỏ: “Em không dám tới gần khu cấm…”
Hứa An cúi gằm mặt, toàn thân run rẩy. Hứa Diễm khẽ siết vai em, mắt đăm đăm nghi hoặc. Không ai dám chắc người bên cạnh mình còn giữ được phần người sau mọi biến động.
Tô Minh tiếp lời, giọng càng trầm lạnh: “Một số người thường trong căn cứ xuất hiện vết bầm nhỏ ở cổ tay, như dấu kim tiêm. Họ yếu đi, mặt xanh xao, tinh thần hoảng loạn. Có thể bị rút máu hoặc tiêm thuốc mà không hay biết.”
Giang Phong gật đầu: “Gần đây ta cũng nghe họ than mệt mỏi, lo sợ. Họ nghĩ chỉ là cảm lạnh, nhưng không sốt, không ho.”
Không khí đặc lại. Lý Quân ngẩng lên: “Ai có quyền ra vào kho y tế?”
Tô Minh đáp: “Ngoài ta và hai bảo vệ trực, chỉ có Trác Dương, Phùng Nghi và mấy người trong nhóm tuần tra cấp cao.”
Lý Quân mở máy, gõ lách cách: “Hệ thống camera mất tín hiệu hai giờ hôm kia, lúc ba đến năm giờ sáng.”
Triệu Vũ thì thào: “Lúc ấy em thấy Trác Dương đi cùng Phùng Nghi về phía khu hầm cũ.”
Mạc Thư khẽ mỉm cười, mắt nhắm hờ: “Có thể là người bên trong thông đồng. Gần đây Trác Dương thường họp riêng với Phùng Nghi.”
Lâm Kỳ nhìn thẳng vào Phùng Nghi, giọng lạnh băng: “Ngươi giải thích sao?”
Phùng Nghi vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng đôi mắt ánh lên tia lo lắng: “Trác Dương yêu cầu ta điều chế thuốc tăng sức chịu đựng cho đội tuần tra. Hắn bảo sẽ tự lo nguyên liệu. Ta không hỏi thêm.”
Tô Minh nhếch môi: “Thuốc đó cần máu người thường sao?”
Phùng Nghi cắn môi, không đáp. Không khí càng đặc quánh, như chực nổ tung.
Lâm Kỳ gật đầu, ánh mắt lóe lên quyết đoán: “Chúng ta cần xuống hầm kiểm tra. Nếu đúng như vậy, phải ngăn chặn ngay.”
Trần Bách, Giang Phong, Triệu Vũ lập tức đứng dậy, sẵn sàng hành động. Hứa Diễm kéo tay Lâm Kỳ: “Chị cẩn thận.”
Lâm Kỳ chỉ khẽ gật, lòng dấy lên sóng ngầm. Nàng biết, bước chân này sẽ đưa tất cả tới mép vực — nơi ranh giới giữa công lý và tàn nhẫn mong manh như sợi chỉ.
*
Hành lang dẫn xuống hầm tối như đáy vực. Đèn pin hắt lên tường những vệt sáng lờ mờ, soi rõ từng mảng vôi bong, vết máu khô đen bám trên nền gạch. Không khí đặc sệt mùi ẩm mốc và sắt han, lạnh buốt như lưỡi dao cắt vào da thịt.
Trần Bách đi đầu, dao găm trong tay, dị năng kim loại âm thầm vận động quanh cổ tay. Giang Phong phía sau, toàn thân căng như dây đàn, đôi tai vểnh lên bắt lấy mọi chuyển động nhỏ nhất. Triệu Vũ lặng lẽ bước cuối cùng, mắt ánh lên vẻ cảnh giác.
Bỗng Giang Phong giơ tay ra hiệu dừng lại, thì thầm: “Có tiếng động phía trước.” Cả nhóm nín thở, Lâm Kỳ vận dị năng, thân hình nhòa vào bóng tối, lặng lẽ trườn về phía trước.
Từ khe cửa cuối hành lang, ánh sáng mờ rọi ra, thấp thoáng bóng hai người. Lâm Kỳ áp sát, quan sát: Trác Dương đứng cạnh Phùng Nghi, trên bàn bày la liệt ống nghiệm máu, ống tiêm, máy móc lạ.
Giọng Trác Dương khàn khàn: “Tiến triển đến đâu?”
Phùng Nghi đáp nhỏ: “Thuốc đã thành. Nhưng nếu dùng máu dị năng giả, thuốc sẽ làm chết não. Chỉ máu người thường phối hợp dị năng của ta mới đạt hiệu quả kiểm soát.”
Trác Dương cười khẩy: “Chừng đó đủ rồi. Một khi ta tiêm vào dân thường, cả căn cứ sẽ nằm trong tay ta.”
Phùng Nghi cau mày: “Ta chỉ muốn sống. Ta không muốn dây vào…”
Trác Dương bật cười, giọng lạnh lẽo: “Ngươi không còn quyền chọn lựa. Không hợp tác, ngươi cũng chỉ là con mồi.”
Lâm Kỳ rút lui, thì thầm với Giang Phong: “Trác Dương dùng dị năng của Phùng Nghi phối hợp máu người thường, điều chế thuốc kiểm soát dân thường. Hắn định thử nghiệm ngay đêm nay.”
Giang Phong nghiến răng: “Không thể để hắn thực hiện.”
Trần Bách gật đầu, ánh mắt lóe sát khí: “Phải ngăn ngay. Nếu không, căn cứ sẽ thành địa ngục thực sự.”
Lâm Kỳ lặng lẽ lấy ra hai viên khói mù, một dao găm bạc, sợi dây kim loại. “Giang Phong, chặn cửa sau. Triệu Vũ, sẵn sàng nếu có ai bỏ chạy. Ta và Trần Bách sẽ ập vào.”
Cả nhóm gật đầu. Lâm Kỳ hít sâu, vận dị năng, thân hình mờ nhòa như làn khói, chỉ để lại hơi lạnh tỏa trên nền gạch.
*
Cánh cửa phòng thí nghiệm bật mở. Trần Bách lao vào, dị năng kim loại bọc quanh tay, dao găm sáng loáng. Trác Dương giật mình lùi lại, mắt lóe lên tia tàn độc, tay rút ống tiêm.
“Các ngươi muốn chết?” Hắn gào lên, giọng khản đặc.
Phùng Nghi lùi về góc tường, nhưng Lâm Kỳ đã xuất hiện sau lưng, dao bạc kề sát cổ.
“Dừng lại, Trác Dương. Ngươi không còn đường lùi.” Giọng nàng lạnh băng, không chút dao động.
Trác Dương cười nhạt, mắt đỏ ngầu: “Các ngươi nghĩ mình cứu được căn cứ này sao? Khi ta không trở về, thủ hạ của ta sẽ hành động. Tất cả dân thường sẽ thành nô lệ.”
Trần Bách vận dị năng, dây kim loại quấn chặt cổ tay Trác Dương, ghì hắn xuống bàn. Giang Phong ập vào từ cửa sau, khóa chặt hai bảo vệ.
Lâm Kỳ giữ chặt Phùng Nghi: “Ngươi pha chế thứ gì?”
Phùng Nghi run rẩy: “Thuốc kiểm soát thần trí… Trác Dương ép ta. Ta không dám chống cự.”
Trần Bách hỏi gằn: “Có thuốc giải không?”
Phùng Nghi đáp, giọng nghẹn lại: “Có. Phải dùng máu người bị tiêm phối hợp dị năng của ta mới trung hòa được.”
Trác Dương bật cười điên dại: “Các ngươi nghĩ còn kịp sao? Quân ta đã nhận lệnh. Các ngươi chỉ có thể lựa chọn: im lặng hoặc chết cùng dân thường.”Lâm Kỳ nhìn sâu vào mắt hắn, chỉ thấy vực sâu tham vọng không đáy. Nàng dứt khoát: “Chúng ta sẽ thông báo toàn căn cứ. Tập hợp dị năng giả trung thành, kiểm tra dân thường, tìm thuốc giải.”
Giang Phong gật đầu: “Còn Trác Dương?”
Trần Bách siết dây, mắt lạnh lùng: “Nhốt hắn lại. Nếu còn gây loạn, ta sẽ xử lý không nương tay.”
Triệu Vũ thu dọn tang vật, ánh mắt phẫn uất: “Không ngờ căn cứ thành nơi thử nghiệm máu người.”
Phùng Nghi quỵ xuống, nước mắt lặng lẽ rơi: “Ta chỉ muốn sống… Ta không thể chống lại hắn…”
Lâm Kỳ nghiêm giọng: “Sống không phải lý do để phản bội đồng loại. Ngươi phải làm thuốc giải. Nếu không, hậu quả ngươi tự gánh.”
Phùng Nghi gật đầu, không dám phản kháng.
*
Tin dữ lan ra như lửa cháy đồng hoang. Dân thường hoảng loạn, dị năng giả phẫn nộ, lòng tin sụp đổ tựa lâu đài cát giữa sóng dữ. Lý Quân phát loa, giọng dứt khoát: “Tất cả dân thường tập trung kiểm tra sức khỏe. Ai chống lệnh sẽ bị cách ly.”
Hứa Diễm ôm chặt Hứa An, mắt đỏ hoe: “Chị Kỳ, có cứu được họ không?”
Lâm Kỳ đặt tay lên vai cô, ánh mắt kiên quyết: “Ta hứa, không để ai chết oan.”
Đỗ Hoàng tiến lại, giọng nghẹn: “Nếu cần máu, tôi sẵn sàng hiến. Chỉ mong mọi người bình an.”
Ngoài kia, tiếng khóc, tiếng la, tiếng chân người rộn rã, tất cả hòa vào bản hợp xướng hỗn loạn. Lâm Kỳ nhìn sang Trần Bách, thấy trong mắt chàng là nỗi đau và phẫn nộ bị dồn nén đến tận cùng.
Giang Phong đứng bên cửa, ánh mắt sắc như lưỡi gươm, nhìn ra bầu trời tro xám: “Chúng ta muốn xây dựng trật tự mới, nhưng liệu có thể sinh ra từ máu và phản bội?”
Trần Bách đáp, giọng trầm: “Chỉ khi con người dám đối mặt bóng tối trong mình, mới có hy vọng bước ra khỏi địa ngục.”
Trong phòng họp, mỗi người đều bị đẩy đến giới hạn của niềm tin và nghi ngờ. Mạc Thư lặng lẽ quan sát, nụ cười khó lường như đã biết trước kết cục. Hứa An ngồi nép bên chị gái, môi mấp máy, định nói gì đó rồi lại thôi.
*
Khi đêm xuống, Lâm Kỳ cùng Trần Bách, Giang Phong, Phùng Nghi xuống phòng y tế. Phùng Nghi run rẩy pha chế thuốc giải, mồ hôi ướt trán. Tô Minh giám sát, ánh mắt sắc như lưỡi dao. Không ai lên tiếng, chỉ có tiếng lọc cọc của ống nghiệm, tiếng thở gấp nặng nề.
Ngoài cửa, tiếng gào khóc vọng vào: “Xin tha cho con tôi… Đừng tiêm nữa… Đừng giết chúng tôi…”
Lâm Kỳ siết chặt nắm tay, lòng quặn thắt. Nàng nhớ những ngày đầu lạc vào thế giới này, từng hoang mang, tuyệt vọng trước sự tàn nhẫn của nhân loại biến dị. Giờ đây, chính nàng phải đứng giữa ranh giới: im lặng chịu khuất phục, hay đứng lên phản kháng, chấp nhận trả giá cho lòng tin.
Trần Bách đặt tay lên vai nàng: “Nàng không đơn độc.”
Lâm Kỳ gật đầu, ánh mắt kiên định: “Ta thà chết còn hơn làm con rối cho kẻ khác thao túng.”
*
Thuốc giải hoàn thành. Tô Minh kiểm tra lần cuối, khẽ gật đầu: “Có thể dùng thử trên một người bị tiêm.”
Đỗ Hoàng bước tới, tự nguyện: “Tôi bị tiêm hồi sáng. Cho tôi thử trước.”
Phùng Nghi run rẩy tiêm thuốc giải vào tĩnh mạch Đỗ Hoàng. Mọi người nín thở. Một phút trôi qua dài như thế kỷ. Đỗ Hoàng rùng mình, rồi thở phào: “Tôi khỏe… đầu óc tỉnh táo…”
Tô Minh thở ra nhẹ nhõm: “Thuốc giải có tác dụng. Chúng ta có thể cứu mọi người.”
Một tia hy vọng le lói giữa đêm tăm tối. Lâm Kỳ lập tức chỉ huy: “Mở rộng tiêm thuốc giải cho toàn bộ dân thường bị ảnh hưởng.”
Lý Quân phối hợp điều động, Triệu Vũ chạy đi truyền tin. Tiếng khóc dần lắng lại, thay vào đó là những tiếng thở phào, tiếng nói chuyện khẽ khàng, niềm tin nhỏ nhoi nhen lên giữa bão tố.
*
Đêm khuya, Trác Dương bị xiềng trong phòng giam, mắt đỏ ngầu, miệng lẩm bẩm những lời nguyền rủa. Lâm Kỳ đứng trước song sắt, nhìn hắn thật lâu.
“Ngươi nghĩ mình là chúa tể của thế giới này sao?” Nàng hỏi, giọng bình thản.
Trác Dương cười nhạt: “Không phải ta, sẽ có kẻ khác làm. Các ngươi chỉ là lũ yếu đuối tự lừa mình bằng lòng nhân giả tạo. Khi mọi thứ sụp đổ, ai sẽ cứu các ngươi?”
Lâm Kỳ chỉ đáp: “Chỉ kẻ yếu mới cần quyền lực để kiểm soát người khác. Kẻ mạnh thật sự dám đối diện nỗi sợ của chính mình.”
Nàng quay đi, bóng lưng nhỏ bé mà kiên cường như cột mốc giữa trời đất xám lạnh.
*
Sáng hôm sau, bầu không khí trong căn cứ thay đổi. Người thường nhìn dị năng giả bằng ánh mắt pha lẫn sợ hãi, biết ơn, và nghi ngờ. Vết thương lòng chưa liền, niềm tin chưa kịp đâm chồi.
Lâm Kỳ triệu tập các thành viên chủ chốt. Nàng đứng giữa phòng, ánh mắt xám tro quét qua từng người.
“Chúng ta đã tránh được một thảm họa. Nhưng căn cứ này không còn là nơi an toàn tuyệt đối. Từ nay, mọi quyết định phải minh bạch. Ai vi phạm, dù là dị năng giả hay người thường, đều chịu chung luật.”
Trần Bách gật đầu: “Ta sẽ lập hội đồng kiểm soát, không để ai lạm quyền.”
Giang Phong lên tiếng: “Cần nhóm giám sát độc lập, người thường có quyền lên tiếng.”
Mạc Thư mỉm cười, giọng nhẹ như gió: “Nhân tính là con dao hai lưỡi. Đạo hữu đã sẵn sàng trả giá chưa?”
Lâm Kỳ đáp, mắt không chớp: “Nếu không dám trả giá, làm sao mong nhân loại tái sinh?”
Ngoài kia, mặt trời yếu ớt xuyên qua mây tro, chiếu lên những gương mặt còn vương sợ hãi. Một chương mới mở ra, nhưng bóng tối vẫn rình rập nơi góc tường.
Hứa Diễm kéo tay Lâm Kỳ, thì thầm: “Chị, có người lạ xuất hiện ngoài tường thành. Có thể lại là kẻ săn dị năng…”
Lâm Kỳ nhìn về phía chân trời, lòng sóng sánh bất an. Căn cứ vừa thoát kiếp nạn, sóng ngầm ngoài kia đã lăm le tràn tới. Nàng biết, trận cờ này chỉ vừa bắt đầu.
Trong phòng y tế, Phùng Nghi ngồi thu mình, mắt vô hồn nhìn lọ thuốc giải, một giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống, hòa vào vệt máu trên nền trắng. Trên trần nhà, bóng tối tụ lại, hình thù mơ hồ như điềm báo biến cố chưa từng có.
Đêm lại buông, gió rít qua khe cửa, mang theo tiếng thì thầm của kẻ vô hình: “Sự thật chỉ mới lộ diện. Máu sẽ còn đổ, niềm tin sẽ tiếp tục bị thử thách…”
Ngoài kia, xác sống vẫn rình rập, dị năng giả vẫn tranh đoạt, bí mật về Không Gian Dị Thức và nguồn gốc tận thế chưa chịu hé lộ.
Trong lòng mỗi người, một câu hỏi chưa thể ngủ yên: Liệu có ai dám phá vỡ xiềng xích số phận, hay tất cả lại rơi vào vòng lặp của máu, phản bội và nỗi sợ?
Bóng người thấp thoáng bên ngoài tường thành, một ánh mắt lạ lóe lên trong đêm rồi biến mất — báo hiệu thử thách mới đã cận kề.











