Chương 10
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!
Căn hộ này là tài sản đầu tiên tôi mua cho mẹ.
Tôi chưa từng cần Tần Mặc Xuyên sắp xếp công việc.
Ngược lại, hai năm trước, công ty nhà họ Tần gặp khó khăn trong dự án thiết bị y tế.
Chính tôi là người giới thiệu đội ngũ kỹ thuật và giúp họ sửa lại phương án.
Tần Mặc Xuyên biết.
Nhưng vì tôi không muốn phô trương, anh ta chưa từng nói với gia đình.
Có lẽ trong suy nghĩ của anh ta, chuyện này không quan trọng.
Anh ta tin sau khi kết hôn, mọi thứ của tôi và anh ta đều là của chung.
Nhưng mẹ Tần lại biến sự kín tiếng của tôi thành bằng chứng của nghèo khó.
Luật sư đặt thêm một tập tài liệu trước mặt bà ta.
“Cô Hứa hiện nắm giữ hai mươi sáu phần trăm cổ phần Công nghệ Minh Tâm.”
“Giá trị ước tính theo vòng gọi vốn gần nhất cao hơn giá trị toàn bộ số cổ phần bà đang sở hữu trong tập đoàn Tần thị.”
Mẹ Tần nhìn tập tài liệu như thể nhìn thấy một thứ quái dị.
“Công nghệ Minh Tâm?”
“Công ty vừa ký hợp đồng với trung tâm y tế quốc gia?”
“Phải.”
Tôi đáp.
Bà ta quay sang Tần Mặc Xuyên.
“Con biết?”
Anh ta nhắm mắt.
“Con biết.”
“Vậy tại sao con không nói?”
“Vãn Vãn không muốn công khai.”
“Con bị điên sao?”
Mẹ Tần gần như hét lên.
“Nếu biết nó có cổ phần Minh Tâm, mẹ cần gì phải…”
Bà ta đột ngột ngậm miệng.
Nhưng câu nói đã quá rõ.
Nếu biết tôi có tiền, bà ta sẽ không cần phá lễ đính hôn.
Nếu biết tôi có thể mang lại lợi ích, bà ta sẽ không cần Lâm Tuyết Nhu.
Nếu biết tôi không phải người có thể tùy tiện chà đạp, bà ta sẽ đối xử với mẹ tôi tốt hơn.
Không phải bà ta không hiểu đúng sai.
Bà ta chỉ lựa chọn tử tế với người có giá trị.
Tôi cầm giấy chứng nhận căn hộ lại.
“Căn nhà này thuộc về tôi.”
“Tất cả những thùng giấy ở đây là đồ của Tần Mặc Xuyên.”
Cả ba người đồng loạt khựng lại.
Tôi nhìn anh ta.
“Người phải chuyển đi là anh.”
Tần Mặc Xuyên nhìn những chiếc thùng chất đầy dưới sàn.
Anh ta vẫn cho rằng tôi đang thu dọn đồ của mình.
Hóa ra từ đầu đến cuối, tôi chưa từng định rời khỏi căn nhà mẹ yêu thích nhất.
Tôi chỉ dọn sạch dấu vết của anh ta.
Những bộ vest.
Những cuốn sách.
Cốc uống nước.
Dép đi trong nhà.
Khung ảnh chụp chung.
Tất cả đều đã được phân loại.
“Đồ dùng cá nhân của anh ở đây.”
Tôi chỉ sang hai hàng thùng phía bên trái.
“Những món quà anh tặng tôi ở bên phải.”
“Tôi không cần.”
“Đồ trang sức có hóa đơn đều còn nguyên.”
“Riêng những thứ đã sử dụng, tôi sẽ chuyển khoản theo giá trị tương ứng.”
Tần Mặc Xuyên chậm rãi lắc đầu.
“Anh không lấy.”
“Đó là đồ của em.”
“Tôi không muốn giữ.”
“Vãn Vãn…”
“Anh có thể vứt.”
Tôi đáp.
“Nhưng đừng để lại đây.”
Mẹ Tần bỗng thay đổi thái độ.
Bà ta bước đến, cố nặn ra một nụ cười.
“Vãn Du.”
“Chuyện hôm nay đều là hiểu lầm.”
“Bác thừa nhận vừa rồi hơi nóng giận.”
“Chiếc vòng tìm được là tốt rồi.”
“Còn chuyện lễ đính hôn, người một nhà đóng cửa lại nói chuyện, không cần làm lớn.”
Tôi nhìn bàn tay bà ta đang định nắm lấy mình.
Bà ta lập tức dừng lại giữa không trung.
“Bác biết con vừa mất mẹ nên trong lòng khó chịu.”
“Sau này bác sẽ coi con như con gái ruột.”
“Lễ đính hôn có thể tổ chức lại.”
“Bác sẽ mời toàn bộ khách khứa hôm đó đến, công khai giải thích rõ ràng.”
Tôi hỏi:
“Bác vừa nói nhà tôi toàn chuyện xui xẻo.”
“Đó là lời nói lúc tức giận.”
“Bác còn nói tôi khắc chet mẹ.”
“Bác xin lỗi.”
Mẹ Tần nói rất nhanh.
“Bác xin lỗi con.”
“Ngày mai bác sẽ đến viếng mẹ con.”
“Bác có thể quỳ trước di ảnh bà ấy.”
“Chỉ cần con đừng hủy hôn.”
Tần Mặc Xuyên quay sang mẹ mình, ánh mắt đầy thất vọng.
Có lẽ đến giờ anh ta mới nhìn thấy dáng vẻ thật sự của bà.
Không phải bà ta hối hận vì đã làm mẹ tôi tổn thương.
Bà ta chỉ sợ mất đi một cô con dâu có giá trị.
Tôi bước đến trước hũ tro cốt, che lại góc khăn trắng vừa bị gió điều hòa thổi lệch.
“Mẹ tôi không cần bác quỳ.”
“Bà cũng không muốn nhìn thấy bác.”
Mẹ Tần còn muốn nói.
Luật sư đã lên tiếng:
“Thưa bà, căn hộ thuộc sở hữu riêng của cô Hứa.”
“Cô ấy có quyền yêu cầu những người không liên quan rời đi.”
“Trong trường hợp bà tiếp tục gây rối, chúng tôi sẽ liên hệ ban quản lý và cảnh sát.”
“Cô dọa tôi?”
Mẹ Tần tức giận.
Tôi nhìn đồng hồ.
“Bác có mười phút.”
“Mang theo bình canh và hoa ly.”
“Rời khỏi nhà tôi.”
“Còn vòng ngọc…”
“Cảnh sát sẽ thu hồi từ Lâm Tuyết Nhu.”
Tôi nói.
“Sau khi giám định và hoàn tất thủ tục, bác tự đến nhận.”
“Đừng tìm tôi.”
Mẹ Tần bị luật sư mời ra ngoài.
Trước khi đi, bà ta vẫn quay đầu gọi Tần Mặc Xuyên.
“Mặc Xuyên, con còn đứng đó làm gì?”
“Đi cùng mẹ.”
Anh ta không cử động.
Mẹ Tần giận dữ nói:
“Con còn muốn ở lại cầu xin nó?”
“Con xem nó đối xử với mẹ thế nào!”
Tần Mặc Xuyên nhìn bà ta.
“Vậy mẹ đã đối xử với mẹ của Vãn Vãn thế nào?”
Mẹ Tần sững người.
“Con trách mẹ?”
“Con không có tư cách chỉ trách mẹ.”
Anh ta cười cay đắng.
“Con cũng là kẻ có lỗi.”
“Nhưng mẹ đừng nói mình làm tất cả vì con nữa.”
“Nếu thực sự vì con, mẹ đã không hủy hoại người con muốn cưới.”
“Con muốn cưới nó thì bây giờ vẫn có thể cưới.”
Mẹ Tần bật thốt.











