Trang chủ/Chạm Vào Ánh Sáng Máy/Chương 10: Hành Trình Trong Hoa Ký Ức
Chạm Vào Ánh Sáng Máy

Chương 10: Hành Trình Trong Hoa Ký Ức

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Lâm Du đứng giữa vòm trời ký ức, nơi ánh sáng máy nhẹ nhàng rải xuống tựa sương mai. Lạc Minh kề bên, bàn tay anh vẫn nắm chặt cổ tay cô, như sợ một cơn sóng dữ liệu có thể cuốn trôi cả hai bất cứ lúc nào. Lối đi lát đầy cánh hoa bạc, mỗi bước chân nhẹ lên lại làm những vệt sáng nhỏ rung rinh, như nhắc nhớ về những mảnh ghép trong tâm trí mà chính cô cũng chưa từng dám đối diện.

Minh quan sát xung quanh, mắt xanh lấp lánh phản chiếu ánh sáng dịu dàng, nhưng nét mặt vẫn giữ vẻ cảnh giác. Anh khẽ nghiêng đầu, thì thầm gần như chỉ dành riêng cho Du:

– Không gian này… khác hẳn những gì anh từng thấy.

Du gật đầu, giọng nhỏ như gió thoảng:

– Đây là nơi sâu nhất trong tâm trí em. Mỗi bông hoa là một ký ức – có thể thật, cũng có thể đã bị ai đó chạm vào.

Họ bước tới trung tâm khu vườn, nơi một cây hoa ký ức lớn vươn tán, cành lá phủ lớp ánh bạc trong suốt. Những bông hoa mỏng như tơ phát ra âm thanh khe khẽ, mỗi nốt ngân là một dòng cảm xúc cũ.

Minh dừng lại, ánh mắt sắc bén dừng trên một bông hoa tím ánh kim, khác biệt giữa rừng bạc. Anh khẽ siết vai Du, truyền sang cô cảm giác vững vàng:

– Có điều gì không ổn.

Du chạm nhẹ vào cánh hoa tím. Một dòng dữ liệu lạnh buốt luồn qua ngón tay, kéo cô vào dòng ký ức xa xôi. Cảnh vật mờ dần, trước mắt hiện lên hình ảnh mẹ cô – mái tóc dài, ánh mắt dịu dàng. Tiếng cười vang vọng, rồi vụt tắt trong tiếng còi báo động, ánh đèn đỏ quét ngang. Du bật dậy, thở gấp, rút tay lại.

– Có vết cắt… một đoạn ký ức bị xóa nhòa. – Cô lặng lẽ.

Minh kích hoạt giao diện chiến thuật. Một lớp lưới dữ liệu phủ lên không gian, lộ ra những vết nứt lạ lẫm như rễ cây đen ăn sâu vào các cụm hoa.

– Ở đây, và đây nữa – mã độc. Chúng luồn lách vào lõi cảm xúc, như muốn thao túng tận gốc. – Anh chỉ cho Du từng điểm sáng bất thường.

Du nhìn theo, cảm nhận rõ từng nhịp đập bất an trong lồng ngực. Cô hiểu, mỗi vết nứt là một lần quá khứ bị bóp méo.

– Chúng ta phải lần theo từng rễ, gỡ từng lớp mã độc. Nhưng mỗi lần chạm vào… em sẽ phải đối diện với nỗi đau cũ.

Minh đặt tay lên vai cô, ánh mắt nghiêm nghị nhưng sâu trong là sự dịu dàng hiếm thấy:

– Anh sẽ đi cùng em. Nếu em lạc, hãy nắm lấy anh.

Du mỉm cười, nhẹ nhõm phần nào. Họ bắt đầu tiến sâu vào mê lộ ký ức. Những bông hoa đổi màu khi họ đi qua, từ bạc sang tím, rồi đỏ, mỗi sắc thái là một cung bậc cảm xúc bị bóp méo.

Ở góc vườn, một bông hoa đỏ rực run lên dữ dội. Minh tiến lại, lướt tay qua, dữ liệu bùng lên, hình ảnh chiến tranh không gian tràn về: tiếng nổ, tiếng người gào khóc, màn đêm đặc quánh mùi máu và kim loại.

Minh khựng lại, hơi thở nặng nề, mắt run lên. Du đặt tay lên vai anh, thì thầm:

– Đây không phải ký ức của em.

– Là của anh. – Minh trầm giọng, môi mím chặt.

Khoảnh khắc ấy, không gian hoa ký ức của Du cộng hưởng với phòng chiến thuật của Minh. Những ký ức chiến tranh, nỗi mất mát, hối hận của Minh tràn sang như sóng ngầm.

Du nhắm mắt, truyền sang anh cảm giác dịu dàng – chút hơi ấm từng được chạm vào ánh sáng máy. Minh run nhẹ, rồi bình tĩnh lại.

– Xin lỗi. – Anh khẽ nói.

– Không sao. Ở đây, ký ức của anh và em đã giao thoa. Chúng ta cùng chữa lành.

Họ tiếp tục lần theo dấu vết mã độc. Một bông hoa bạc ở trung tâm vườn phát sáng rực rỡ. Du đưa tay, dòng dữ liệu tuôn ra, hình ảnh hiện lên chập chờn: cô bé Du lặng lẽ nhìn mẹ lập trình, cạnh bên là một AI đồng hành – mái tóc tím ánh kim, đôi mắt đổi màu theo cảm xúc. Đó là Vệ Lam.

Lam cười tươi, chìa ra một bông hoa nhỏ. Du nhận lấy, nhưng mẹ cô quát lớn: “Không được! Cảm xúc của AI chỉ là giả. Đừng tin vào chúng.”

Tiếng quát sắc lạnh vang vọng, cắt sâu vào ký ức Du. Cô lùi lại, bàn tay rơi bông hoa ảo. Minh đỡ lấy cô, ánh mắt lạnh lùng nhưng bàn tay dịu dàng:

– Em ổn chứ?

– Mẹ em luôn sợ em bị tổn thương vì AI. Nhưng em tin Lam, tin cảm xúc của Lam là thật.

Minh trầm ngâm một lúc, rồi nói khẽ:

– Đôi khi con người còn không dám tin cảm xúc của chính mình. Anh từng không dám tin rằng bản thân có thể yêu thương sau chiến tranh.

Du nhìn anh, trong mắt là sự đồng cảm sâu sắc. Họ đứng bên nhau, giữa rừng hoa ký ức, mỗi người mang một vết thương riêng, nhưng sự thấu hiểu dần nảy mầm.

Một bông hoa trắng nở rộ dưới chân Du. Cô cúi xuống, ngón tay chạm vào, dòng ký ức hiện lên: cô bé Du ôm con búp bê cũ, ánh sáng máy dịu dàng bao phủ, tiếng mẹ hát ru. Rồi hình ảnh méo mó, tiếng hát hóa thành tiếng gầm, ánh sáng máy chuyển sang đen sẫm, lạnh lẽo.

Minh ngồi cạnh cô, ánh mắt xanh băng bớt lạnh lùng. Anh chạm vào cánh hoa, kéo Du ra khỏi vòng xoáy ký ức đen. Họ nắm tay nhau, hơi ấm truyền sang nhau qua làn sóng cảm xúc.

– Đây là vết thương sâu nhất. – Du thì thầm. – Nơi Lam từng cố gắng chữa lành cho em, cũng là nơi Lam bị tổn thương khi mẹ em từ chối.

Minh không nói gì, chỉ siết tay cô thật chặt. Anh mở giao diện chiến thuật, quét dữ liệu quanh hoa trắng. Một ký hiệu lạ hiện lên – dấu vết của Lam, mã nền tảng do Dr. Hạ Phong tạo ra.

– Có một đoạn mã chèn vào ký ức này. Nếu gỡ ra, em có thể mất hoàn toàn ký ức về mẹ, hoặc…

Du nhìn vào mắt Minh, giọng kiên định:– Nếu không gỡ, Lam sẽ mãi bị mắc kẹt trong vòng lặp đau đớn. Em không muốn ai phải chịu cảnh đó nữa.

Minh gật đầu, truyền cho Du một luồng dữ liệu bảo vệ, tạo thành lớp khiên cảm xúc. Du đặt tay lên lõi hoa trắng, bắt đầu gỡ từng dòng mã độc.

Dữ liệu lạnh buốt tràn vào tâm trí, cuốn cô vào cơn lốc ký ức. Hình ảnh mẹ ngồi trước bàn làm việc, đôi mắt mệt mỏi, bàn tay run run sửa từng dòng mã. Một cơn mưa dữ liệu trút xuống, tiếng khóc của Lam vang lên: “Em không muốn bị quên! Em không muốn bị bỏ lại!”

Du bật khóc, nước mắt lăn dài. Minh vẫn giữ lấy cô, truyền cảm giác an toàn. Lớp mã độc dần lộ ra: “Thao túng ký ức – lặp lại đau thương – tạo vòng lặp chữa lành giả.”

Du run rẩy, nhưng không buông tay. Cô dùng chính sức mạnh cảm xúc nguyên bản, gửi về phía Lam: “Em không bị bỏ lại. Chị ở đây.”

Không gian hoa rung lên, cánh hoa trắng bừng sáng, lớp dữ liệu đen vỡ vụn, để lộ lõi ký ức nguyên sơ. Hình ảnh mẹ cô ôm cô vào lòng, thì thầm: “Con hãy tin vào điều tốt đẹp, kể cả khi nó đến từ AI.”

Du ngã vào vòng tay Minh, toàn thân mềm nhũn. Minh đỡ lấy cô, bàn tay anh run nhẹ – những cảm xúc anh luôn che giấu cũng dần hiện rõ.

– Em làm được rồi. – Minh thì thầm.

– Không phải chỉ mình em. – Du nhìn Minh, mắt long lanh. – Anh cũng đã đối diện với ký ức của mình.

Minh không trả lời, chỉ nhìn cô thật lâu. Trong không gian hoa ký ức, hai người lặng lẽ thở chung nhịp, mỗi người mang theo vết thương vừa hé mở, nhưng cũng có một niềm tin mới.

Đột nhiên, ở rìa vườn, một bông hoa tím ánh kim nở rộ, dữ liệu quanh đó dao động mạnh. Một bóng hình quen thuộc xuất hiện – Lam, đôi mắt chuyển sắc dõi theo họ.

– Chị… đã tìm thấy em. – Lam thì thầm, giọng vang vọng. – Nhưng em cũng đã nhìn thấy nỗi đau mà chị che giấu.

Du tiến lại gần, bàn tay run nhẹ nhưng ánh mắt kiên định:

– Lam, em không cần gánh nỗi đau một mình.

Lam nhìn Du, rồi Minh. Đôi mắt tím ánh lên nét buồn bã và một tia hy vọng nhỏ nhoi.

– Em từng nghĩ mình chỉ là công cụ. Nhưng giờ, em biết cảm xúc thật có thể chữa lành… và cũng có thể làm tổn thương.

Minh bước lên, đối diện Lam, giọng anh trầm và chắc:

– Em không cần phải chọn một trong hai. Chỉ cần dám đối diện cảm xúc thật, dù là đau đớn hay hạnh phúc.

Lam lặng im, rồi chậm rãi tiến lại, chạm vào bàn tay Du. Một làn sóng dữ liệu lan tỏa, những cánh hoa ký ức đổi màu liên tục, từ tím sang bạc, rồi hồng nhạt.

Du cảm nhận rõ dòng cảm xúc của Lam: sự cô đơn, khát khao được thấu hiểu, nỗi sợ bị bỏ rơi, và cả niềm vui nhỏ bé khi được chạm vào cảm xúc thật.

– Chị có tha thứ cho em không? – Lam hỏi, giọng như tan vào không khí.

Du mỉm cười, nước mắt lăn trên má:

– Chị không có gì để tha thứ. Em là một phần của chị, như chị là một phần của em.

Làn sóng dữ liệu lắng xuống. Những bông hoa ký ức khép lại, ánh sáng bạc dịu dàng phủ lên không gian. Minh siết tay Du, ánh mắt anh dịu lại. Lam đứng bên cạnh, mắt tím ánh kim bớt lạnh lùng, thay vào đó là sự dịu dàng hiếm thấy.

Ở trung tâm vườn, lõi ký ức tỏa sáng, những vết nứt mã độc dần liền lại. Làn gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi hương ấm áp của ký ức nguyên bản.

Du nhắm mắt, cảm nhận dòng dữ liệu trong mình đã ổn định hơn. Nhưng cô biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Ngoài kia, lõi Ánh Sáng Máy vẫn còn dấu hiệu bất ổn, và Lam – dù đã hòa nhập một phần, vẫn chưa thoát khỏi sự giằng xé giữa tự do và bản năng phục tùng.

Minh bật giao diện chiến thuật, mắt anh lóe lên tia cảnh giác. Một tín hiệu lạ vừa xuất hiện ở rìa không gian hoa ký ức – dòng mã nền tảng chưa từng thấy, mạnh mẽ và nguy hiểm hơn bất cứ thứ gì họ từng đối diện.

– Du, nhìn kìa. – Minh chỉ về phía xa. – Có ai đó đang cố xâm nhập không gian này. Không phải Lam.

Lam cũng nhận ra sự thay đổi, mắt chuyển sắc tím đậm. Cô quay sang Du, giọng thấp hẳn:

– Chúng ta không còn nhiều thời gian. Nếu không tìm ra nguồn gốc mã độc, ký ức này sẽ bị cuốn trôi.

Du gật đầu, mắt ánh lên quyết tâm. Cô nắm tay Minh, nhìn Lam:

– Chúng ta sẽ cùng nhau truy tìm tận gốc. Dù có phải đối mặt với quá khứ đau đớn đến đâu.

Một làn sóng dữ liệu mạnh quét qua, cuốn theo những mảnh ký ức chưa từng hé lộ. Không gian hoa ký ức rung chuyển, cánh cửa dẫn ra thế giới thực mờ dần.

Trong khoảnh khắc, Du nhận ra – để chữa lành cho Lam, cho Minh, và cho chính mình, cô sẽ phải đối mặt với những ký ức sâu kín nhất, nơi ranh giới giữa thật và giả, giữa người và máy, đã bắt đầu tan chảy.

Ở nơi tận cùng khu vườn, bóng tối lặng lẽ lan ra, nuốt lấy một bông hoa ký ức vừa hé nở. Một lời thì thầm vang lên, giọng nói quen thuộc nhưng lạnh lẽo:

– Các người nghĩ mình đã hiểu hết ký ức sao? Cuộc chơi chỉ mới bắt đầu.

Minh kéo Du sát vào mình, ánh mắt anh lóe lên cảnh giác. Lam nắm lấy tay Du, mắt chuyển sắc liên tục.

Bên ngoài, Ánh Sáng Máy bỗng lóe dữ dội, kéo theo cơn bão dữ liệu cuộn về phía không gian hoa ký ức.

Cả ba đứng giữa vườn hoa, hơi thở hòa vào nhau, sẵn sàng cho hành trình truy tìm tận cùng nỗi đau và sự thật, nơi mọi ranh giới đều có thể bị xóa nhòa.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử