“Tiểu Lan, con không hiểu, chăn trăm mảnh không phải có tiền là mua được. Anh chị con tặng cái này là thật lòng coi con là người một nhà. Theo mẹ, cái chăn này còn quý hơn vàng.”
Tôi phát xong, nhìn mẹ chồng:
“Mẹ, đây là lời mẹ tự nói năm ngoái, mẹ không thể không nhận chứ?”
Mẹ chồng lập tức cứng họng.
Tôi cười:
“Anh cả, chị dâu, vốn dĩ em cũng định mua cho cháu một cái khóa vàng nhỏ. Nhưng nghĩ đến lời mẹ nói, chăn trăm mảnh còn quý hơn vàng, nên em đổi ý.”
Sắc mặt chị dâu cực kỳ khó coi, hung hăng trừng mắt nhìn mẹ chồng.
Bên nhà chị dâu thấy tình hình không ổn, vội vàng ra giảng hòa, gọi mọi người đi uống trà ăn bánh.
Tôi và Trần Hãn vừa ngồi xuống, chị dâu đã tiến lại gần, hạ giọng:
“Dương Lan, cô được lắm, cô phá hỏng cả tiệc đầy tháng của con tôi rồi.”
Tôi cười:
“Chị dâu, năm ngoái tiệc đầy tháng của con gái em, em nhớ là em không mời em trai chị đúng không? Kết quả thì sao? Em trai chị không mời mà đến, còn say khướt, vừa đến đã gây chuyện khắp nơi, làm cả bữa tiệc không yên. Em không tin là tự anh ta tìm đến, chị dâu, chị nói xem?”
Sắc mặt chị dâu lập tức thay đổi, nhíu mày nhìn tôi:
“Cô cố ý trả thù tôi.”
Tôi nhẹ nhàng gật đầu:
“Đương nhiên. Hơn một năm trôi qua, chị nghĩ tôi quên rồi, bỏ qua rồi, không quan tâm nữa sao? Không phải.”
“Tôi chỉ là đang nhịn, đang chờ, chờ một thời điểm giống vậy, một hoàn cảnh giống vậy, để chị cũng cảm nhận như tôi, như vậy tôi mới thấy dễ chịu.”
Tôi nói thẳng, mỉm cười nhìn chị ta.
Sắc mặt chị dâu vô cùng khó coi.
Đúng lúc đó có người gọi, chị ta trừng tôi một cái rồi rời đi.
03
Khai tiệc xong, tôi ăn rất vui.
Dù không có gì ngon, kém xa bữa tiệc của tôi khi trước, nhưng nghĩ đến việc hôm nay hoàn thành kế hoạch trả đũa một năm trước, tôi thấy vô cùng sảng khoái.
Đợi anh cả chị dâu tiếp khách xong, ngồi xuống chuẩn bị ăn, tôi cũng đã ăn no.
Tiếp theo, đến lượt tôi ra tay.
Tôi nhìn chiếc vòng trên tay đứa cháu trai, “tặc” một tiếng.
Chị dâu nhíu mày trừng tôi:
“Cô có ý gì? Đây là vòng mẹ mua, cô đừng hòng gây chuyện.”
Tôi cười, vẻ vô hại:
“Chị dâu, em không gây chuyện, chỉ muốn nhắc nhẹ thôi. Cái vòng này… hình như là giả.”
Chị dâu còn chưa kịp nói, mẹ chồng đã bật dậy:
“Không thể là giả, là thật.”
Tôi cười:
“Mẹ, mẹ đừng cố nữa, mẹ có bao nhiêu tiền con còn không biết sao? Mẹ lấy đâu ra tiền mua cái vòng đắt như vậy cho chị dâu?”
Sắc mặt mẹ chồng lập tức thay đổi, bà chột dạ.
Bởi vì chiếc vòng đó là bà tháo từ tay con gái tôi.
Nhưng bà không thể nói ra.
Chị dâu thấy mẹ chồng im lặng, cũng bắt đầu sốt ruột.
Nhưng vẫn chĩa mũi nhọn về phía tôi:
“Em dâu, đừng có chia rẽ. Tôi biết cô đang tức vì sinh con mà mẹ không mua vòng vàng cho, cô đang ghen tị với tôi. Nhưng chúng ta vốn không giống nhau.”
“Cô sinh con gái, không đáng tiền. Tôi sinh con trai, là cháu đích tôn của nhà họ Trần.”
Tôi không nhịn được bật cười:
“Chị dâu, chị nói gì vậy, còn đích với thứ nữa. Thời xưa nhà người ta gia tài vạn quán, vợ bé vợ lớn đầy nhà mới phân đích thứ. Còn chị và anh cả sống trong căn hộ 80 mét vuông còn vay nợ, tiền tiết kiệm chưa tới năm chữ số, ở đây phân đích thứ làm gì?”
Sắc mặt chị dâu lập tức khó coi.
Tôi tiếp tục:
“Với lại, chị cũng là phụ nữ, sao lại nói con gái không đáng tiền? Phụ nữ chúng ta trước tiên phải biết tôn trọng bản thân, coi trọng bản thân đã, đúng không?”
Tôi vừa cười vừa nói, họ hàng bên cạnh cúi đầu, vai run run, cố nhịn cười.
Chị dâu tức đến đập bàn:
“Em dâu, rốt cuộc cô muốn làm gì? Hôm nay là tiệc đầy tháng của con tôi, cô vừa đến đã gây chuyện, cô cố ý phải không?”
Tôi vội xua tay:
“Em không có ý gây chuyện. Chị dâu, chị hiểu lầm rồi. Em chỉ là có lòng tốt nhắc chị thôi. Cái vòng của cháu trai em, nhìn giống vàng sa quá.”
Có người họ hàng lên tiếng:
“Vàng sa à? Vàng sa không đáng tiền đâu, tôi từng mua trên mạng, một cái vòng to chỉ mấy chục tệ, hoàn toàn không so được với vàng thật.”











