Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!

Hai tay đan chặt vào nhau.

Khớp ngón tay trắng bệch.

“Anh từng nghĩ.”

“Chỉ cần sau này kiếm được nhiều tiền hơn.”

“Trả lại tất cả cho em.”

“Thì mọi chuyện sẽ qua.”

“Anh nghĩ đợi công ty ổn định.”

“Đợi nhà họ Hạ vượt qua khó khăn.”

“Đợi khoản vay được giải quyết.”

“Anh sẽ bù đắp cho em.”

Tôi khẽ lên tiếng:

“Cho nên anh luôn chờ.”

Anh ngẩng đầu.

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.

“Chờ sau này.”

“Chờ thời điểm thích hợp.”

“Chờ mọi thứ ổn thỏa rồi mới đối xử tốt với tôi.”

“Nhưng anh có từng nghĩ không.”

“Người bị lấy mất đồ.”

“Không thể chờ.”

“Người bị phản bội.”

“Cũng không thể chờ.”

Hạ Nghiễn im lặng.

Đôi mắt dần đỏ lên.

Tôi chưa từng thấy anh như vậy.

Ngay cả khi công ty ra quyết định đình chỉ.

Ngay cả khi chuyện của Hạ Chính Đức bị phanh phui.

Anh cũng chưa từng như thế.

Bởi lúc đó.

Anh vẫn còn nghĩ mình có thể cứu vãn.

Nhưng bây giờ.

Anh đã biết.

Mọi thứ đều không thể quay lại nữa.

Một lúc sau.

Anh chậm rãi lấy từ trong túi áo ra một chiếc USB.

Đặt xuống bàn.

Luật sư Diêu lập tức nhìn sang.

“Đó là gì?”

Hạ Nghiễn đáp:

“Dữ liệu sao lưu.”

“Tài khoản email.”

“Bản ghi trao đổi.”

“Hồ sơ nội bộ của Đức Nhuận.”

“Cả những tài liệu liên quan đến đơn thay đổi người thụ hưởng năm đó.”

Tôi nhìn chiếc USB.

Nhưng không đưa tay nhận.

Hạ Nghiễn tiếp tục.

“Có vài thứ.”

“Ngay cả bố anh cũng không biết anh đã giữ lại.”

“Ban đầu giữ vì sợ.”

“Sau đó giữ để phòng thân.”

“Nhưng bây giờ…”

Anh dừng lại.

Giọng nói trở nên khàn đặc.

“Không còn ý nghĩa gì nữa.”

Luật sư Diêu đưa tay nhận lấy.

Không quên nói:

“Chúng tôi sẽ kiểm tra tính xác thực.”

Hạ Nghiễn gật đầu.

“Đương nhiên.”

Sau đó.

Anh quay sang nhìn tôi.

Lần này.

Trong mắt anh không còn hy vọng.

Không còn cầu xin.

Chỉ còn lại sự mệt mỏi đến tận cùng.

“Trầm Đường.”

“Anh từng nghĩ.”

“Chỉ cần em vẫn còn nhìn anh.”

“Thì anh vẫn còn cơ hội.”

“Nhưng hôm nay anh mới hiểu.”

“Người thật sự rời đi.”

“Không phải lúc quay lưng.”

“Mà là lúc không còn oán trách nữa.”

Tôi nhìn anh.

Trong lòng bình lặng đến lạ.

Bởi anh nói đúng.

Nếu còn hận.

Ít nhất vẫn còn để tâm.

Nhưng đến hôm nay.

Điều tôi cần.

Đã không còn là lời giải thích.

Mà là sự thật.

Và công bằng.

Bên ngoài lớp kính.

Đột nhiên vang lên một trận xôn xao.

Một nhân viên khách sạn vội vã bước tới.

Ghép sát tai luật sư Diêu nói nhỏ vài câu.

Sắc mặt cô ấy lập tức thay đổi.

“Có chuyện rồi.”

Tôi ngẩng đầu.

“Chuyện gì?”

Luật sư Diêu mở điện thoại ra.

Ánh mắt lạnh hẳn.

Đưa màn hình cho tôi.

Trên đó là thông báo khẩn mới nhất.

Một tài khoản ẩn danh vừa gửi cho cơ quan điều tra một gói dữ liệu lớn.

Nội dung liên quan đến:

Bệnh viện nơi mẹ tôi điều trị năm đó.

Hồ sơ quỹ tín thác.

Và một bản ghi âm chưa từng được công bố.

Người gửi.

Không ghi tên.

Nhưng phía cuối tệp đính kèm có một dòng chú thích.

Ngắn ngủi.

Rõ ràng.

“Đây là cuộc trò chuyện giữa Hạ Chính Đức và mẹ của cô trước khi bà qua đời.”

Tôi nhìn anh.

“Anh luôn nghĩ mình sẽ bù lại được.”

Hạ Nghiễn khẽ run mi mắt.

Không phủ nhận.

Tôi tiếp tục:

“Anh lấy con dấu của tôi.”

“Nghĩ sau này trả lại là được.”

“Anh giả chữ ký của tôi.”

“Nghĩ sau này xóa hồ sơ là được.”

“Anh đem nhà của tôi đi thế chấp.”

“Nghĩ sau này giải chấp là được.”

“Anh định để tôi gánh nợ.”

“Nghĩ sau này kiếm được tiền sẽ trả.”

“Trong mắt anh.”

“Chuyện gì cũng có thể sửa chữa.”

“Chỉ cần chưa bị phát hiện.”

Hạ Nghiễn ngồi im.

Mỗi câu tôi nói ra.

Đều giống như bóc đi lớp vỏ cuối cùng anh vẫn cố giữ.

Một lúc lâu.

Anh mới khàn giọng nói:

“Anh chưa từng muốn hại em.”

Tôi bật cười.

Lần này thật sự cười.

Nhưng không còn chua chát.

Chỉ còn mệt mỏi.

“Người cầm dao đâm người khác.”

“Rồi nói mình không muốn giết người.”

“Nghe có ý nghĩa gì không?”

Môi anh run lên.

Không đáp được.

Bên ngoài lớp kính.

Tôn Phượng Anh vẫn đang khóc.

Nhưng âm thanh ấy dường như đã rất xa.

Xa như chuyện của một đời khác.

Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.

Người tôi từng yêu.

Từng tin tưởng.

Từng nghĩ sẽ cùng đi hết quãng đời còn lại.

Rồi chợt nhận ra.

Thứ khiến tôi đau nhất chưa bao giờ là mất tiền.

Cũng không phải mất chiếc vòng.

Mà là có một người.

Biết rõ tôi sẽ giúp.

Biết rõ tôi sẽ đứng cùng anh.

Nhưng vẫn chọn lừa dối.

Tôi khẽ hỏi:

“Hạ Nghiễn.”

“Nếu không có chiếc vòng đó.”

“Nếu tôi không phát hiện.”

“Anh định giấu tôi bao lâu?”

Cả người anh cứng lại.

Đó là câu hỏi anh không muốn trả lời nhất.

Bởi vì nó không nói về sai lầm.

Mà nói về lựa chọn.

Rất lâu sau.

Anh mới nói:

“Anh không biết.”

Tôi gật đầu.

“Không.”

“Anh biết.”

Anh ngẩng đầu.

Ánh mắt đỏ ngầu.

Tôi nhìn thẳng vào anh.

“Nếu đơn hàng được ký.”

“Nếu ngân hàng giải ngân.”

“Nếu khoản nợ được lấp.”

“Nếu mọi thứ trót lọt.”

“Anh sẽ không nói.”

Sắc mặt anh trắng bệch.

Bởi vì anh biết.

Tôi nói đúng.

Tôi đứng dậy.

Cuộc trò chuyện này đến đây là đủ.

Hạ Nghiễn theo phản xạ cũng đứng lên.

Nhưng rồi lại dừng lại.

Như người cuối cùng cũng hiểu.

Mình đã mất quyền giữ ai đó ở lại.

Tôi kéo vali lại gần.

Luật sư Diêu cầm chiếc USB đứng dậy.

Đúng lúc ấy.

Điện thoại của cô rung lên.

Là tin nhắn từ tổ điều tra.

Cô đọc vài dòng.

Sắc mặt lập tức thay đổi.

“Cô Thẩm.”

Tôi quay sang.

“Có chuyện gì?”

Luật sư Diêu đưa màn hình cho tôi.

“Đoạn ghi âm vừa được xác minh sơ bộ.”

“Thời gian khớp.”

“Giọng nói khớp.”

Tôi nhìn xuống.

Dòng ghi chú hiện rõ:

Người tham gia cuộc trò chuyện: Hạ Chính Đức và mẹ của Trầm Đường.

Phía dưới.

Là phần trích nội dung đầu tiên.

Chỉ vài câu ngắn ngủi.

Nhưng khiến cả căn phòng như đông cứng.

Trong ghi âm.

Giọng mẹ tôi rất yếu.

Nhưng vẫn rõ ràng.

Bà nói:

“Ông Hạ.”

“Tài sản là để lại cho con gái tôi.”

Sau đó.

Là giọng Hạ Chính Đức.

Bình tĩnh.

Từ tốn.

Và lạnh đến thấu xương.

Ông ta nói:

“Phụ nữ rồi cũng phải lấy chồng.”

“Đã là người một nhà.”

“Thì giữ riêng nhiều như vậy để làm gì?”

Tôi nhìn anh rất lâu.

“Anh không biết?”

Giọng tôi bình tĩnh.

Nhưng chính sự bình tĩnh ấy lại khiến Hạ Nghiễn không dám nhìn thẳng vào mắt tôi.

Anh cúi đầu.

“Anh thật sự không nghe thấy.”

“Chỉ biết lúc đó bố anh từ phòng bệnh đi ra.”

“Sắc mặt rất khó coi.”

“Ông ấy nói cuộc nói chuyện không vui.”

“Rồi bảo anh đừng hỏi thêm.”

Tôi không đáp.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử