Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!

Để đứng chắn giữa tôi.

Và những người đã bắt đầu tính toán tương lai của tôi ngay từ khi bà còn chưa nhắm mắt.

Âm thanh trong đoạn ghi âm tiếp tục vang lên.

Không còn ai trong đại sảnh dám lên tiếng.

Ngay cả tiếng hít thở cũng trở nên rõ ràng.

Giọng Hạ Chính Đức lúc này đã hoàn toàn mất đi vẻ khách sáo.

Chỉ còn lại sự nóng nảy và lòng tham bị bóc trần.

“Trầm Đường sắp gả vào nhà họ Hạ.”

“Trước sau gì cũng là người nhà họ Hạ.”

“Bà giữ chặt như vậy thì có ý nghĩa gì?”

Một khoảng lặng ngắn.

Rồi giọng mẹ tôi vang lên.

Rất yếu.

Nhưng bình tĩnh đến đáng sợ.

“Ý nghĩa là.”

“Ít nhất vẫn còn có thứ không rơi vào tay các người.”

Cả đại sảnh lập tức chìm vào im lặng.

Ngoài cửa kính.

Tôn Phượng Anh đưa tay che miệng.

Như thể lần đầu tiên nghe thấy những lời này.

Còn Hạ Chính Đức.

Sắc mặt đã xám ngoét như tro tàn.

Trong đoạn ghi âm.

Ông ta dường như thật sự bị chọc giận.

Giọng nói đột ngột cao hơn.

“Bà tưởng mình còn sống được bao lâu?”

“Bà giữ được hôm nay.”

“Giữ được ngày mai sao?”

Bàn tay tôi khẽ run lên.

Không phải vì sợ hãi.

Mà vì lạnh.

Lạnh đến tận xương tủy.

Bởi đó là những lời được nói với một người phụ nữ đang nằm trên giường bệnh.

Một người mẹ biết rõ mình sắp rời khỏi thế gian.

Còn người đàn ông kia.

Lại đứng bên cạnh.

Tính toán những gì bà sẽ để lại cho con gái.

Tiếng máy theo dõi trong phòng bệnh vang lên đều đều.

Rất lâu sau.

Mẹ tôi mới cất tiếng.

Lần này.

Giọng bà rất nhẹ.

Nhưng từng chữ đều sắc như dao.

“Hạ Chính Đức.”

“Ông có biết vì sao ngay từ đầu tôi không đồng ý cuộc hôn nhân này không?”

Bên ngoài.

Hạ Nghiễn đột ngột ngẩng đầu lên.

Sắc mặt thay đổi rõ rệt.

Như thể ngay cả anh cũng chưa từng được nghe đoạn này.

Trong ghi âm.

Hạ Chính Đức im lặng vài giây.

Rồi hỏi:

“Vì sao?”

Mẹ tôi cười.

Một tiếng cười rất khẽ.

Mang theo sự mệt mỏi của người đã nhìn thấu mọi thứ.

“Vì ánh mắt ông nhìn con gái tôi.”

“Không giống nhìn con dâu.”

“Mà giống như đang nhìn một bản hợp đồng.”

Tiếng xôn xao lập tức nổi lên khắp đại sảnh.

Có người vô thức quay sang nhìn Hạ Chính Đức.

Có người đã lắc đầu thất vọng.

Còn tôi.

Vẫn đứng yên tại chỗ.

Nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.

Không phải vì đau đớn.

Mà vì đến tận hôm nay.

Tôi mới biết.

Mẹ đã nhìn thấy tất cả từ rất sớm.

Những điều tôi không nhìn thấy.

Những chuyện tôi không nghe thấy.

Và một mình bà.

Đã đứng chắn trước mặt tôi lâu hơn bất kỳ ai.

Đoạn ghi âm dần đi đến hồi kết.

Giọng mẹ tôi ngày càng yếu hơn.

Nhưng vẫn rất rõ ràng.

“Nếu một ngày nào đó.”

“Con bé phát hiện ra bộ mặt thật của các người.”

“Tôi chỉ hy vọng.”

“Nó đủ dũng cảm để quay đầu.”

Một khoảng lặng kéo dài.

Rồi bà nói câu cuối cùng.

Cũng là câu khiến cả đại sảnh hoàn toàn lặng ngắt.

“Nó không cần giữ thể diện.”

“Cũng không cần tiếp tục chịu đựng.”

“Chỉ cần sống cho chính nó.”

Đoạn ghi âm kết thúc.

Màn hình điện thoại tối dần.

Không còn bất kỳ âm thanh nào nữa.

Nhưng trong đại sảnh.

Không một ai có thể mở miệng.

Bởi tất cả đều hiểu.

Người phụ nữ nằm trên giường bệnh năm đó.

Đã để lại cho con gái mình lời bảo vệ cuối cùng.

Và hôm nay.

Sau nhiều năm.

Cuối cùng tôi cũng nghe thấy được nó.

Cả đại sảnh như bị đông cứng.

Không ai ngờ.

Đoạn ghi âm thứ hai lại tàn nhẫn đến vậy.

Nó không còn là suy đoán.

Không còn là nghi ngờ.

Mà là một kế hoạch được nói ra rõ ràng từng bước một.

“Đợi sau khi kết hôn.”

“Ra tay từ phía Trầm Đường.”

“Con bé còn trẻ.”

“Mềm lòng.”

“Hạ Nghiễn dỗ được.”

“Con dấu riêng và giấy ủy quyền.”

“Sau này sẽ luôn có cơ hội.”

Từng câu từng chữ.

Như những chiếc đinh.

Đóng thẳng vào tất cả những lời biện minh suốt mấy ngày qua.

Tôi đứng yên.

Bỗng hiểu ra rất nhiều chuyện.

Vì sao sau khi kết hôn.

Hạ Nghiễn luôn biết chính xác nên nói gì.

Biết lúc nào nên dịu dàng.

Biết lúc nào nên nhượng bộ.

Biết lúc nào kéo tôi về nhà ăn cơm.

Biết lúc nào bảo tôi đừng làm bố mẹ buồn.

Không phải vì anh hiểu tôi hơn người khác.

Mà vì từ rất sớm.

Có người đã coi tôi là một cánh cửa cần được mở.

Và anh là chiếc chìa khóa thích hợp nhất.

Tiếng ghế kéo mạnh trên nền đá vang lên chói tai.

Hạ Nghiễn đứng bật dậy.

Mặt trắng bệch.

Anh nhìn chằm chằm Hạ Chính Đức.

Giọng khàn đặc:

“Cha…”

“Ngay từ đầu cha đã tính như vậy sao?”

Bên ngoài lớp kính.

Hạ Chính Đức ngồi trên xe lăn.

Khuôn mặt già nua như sụp xuống chỉ trong vài phút.

Ông ta há miệng.

Nhưng không lập tức trả lời.

Lần đầu tiên.

Người luôn có sẵn mọi lý lẽ ấy.

Lại không tìm được lời để nói.

Hạ Nghiễn bước tới một bước.

Mắt đỏ ngầu.

“Từ lúc con quen Trầm Đường?”

“Hay từ trước đó?”

Không ai trả lời.

Nhưng sự im lặng lúc này.

Còn đáng sợ hơn mọi câu trả lời.

Tôn Phượng Anh run rẩy:

“Lão Hạ…”

“Ông nói gì đi…”

Bà ta nhìn chồng.

Ánh mắt đầy sợ hãi.

Bởi ngay cả bà.

Có lẽ cũng chưa từng nghe những lời đó.

Hạ Chính Đức cuối cùng ngẩng đầu.

Ông ta nhìn con trai mình.

Giọng khàn đi rất nhiều.

“Cha chỉ muốn giữ nhà họ Hạ.”

Một câu nói.

Khiến toàn bộ đại sảnh chết lặng.

Không phủ nhận.

Không giải thích.

Không biện minh.

Chỉ thừa nhận.

Hạ Nghiễn như bị ai đó đấm thẳng vào ngực.

Lảo đảo lùi nửa bước.

“Cho nên…”

“Cha thật sự tính toán từ đầu?”

Hạ Chính Đức nhắm mắt.

Mấy giây sau.

Mới chậm rãi mở ra.

“Nhà họ Hạ lúc đó sắp gãy rồi.”

“Ngân hàng thúc nợ.”

“Nhà cũ thế chấp.”

“Công ty không xoay được vốn.”

“Cha không còn đường nào khác.”

Tôi nghe vậy.

Cuối cùng cũng bật cười.

Tiếng cười rất nhẹ.

Nhưng cả đại sảnh đều nghe thấy.

Hạ Chính Đức nhìn về phía tôi.

Lần đầu tiên.

Ánh mắt ông ta không còn sự cao ngạo.

Tôi nhìn ông.

Chậm rãi nói:

“Cho nên.”

“Ông chọn đường của tôi.”

“Để làm đường sống cho các người.”

Ông ta không đáp.

Bởi không thể đáp.

Vì tất cả những gì cần nói.

Đã nằm trong đoạn ghi âm rồi.

Mẹ tôi nói đúng.

Họ không đến để cưới tôi.

Họ đến để nuốt lấy những thứ thuộc về tôi.

Và điều khiến người ta lạnh lòng nhất.

Là họ đã thật sự chờ đợi.

Chờ mẹ tôi qua đời.

Chờ tôi kết hôn.

Chờ tôi tin tưởng.

Chờ tôi mềm lòng.

Rồi từng bước đưa tay ra.

Hạ Nghiễn đứng giữa đại sảnh.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử